Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:37:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lớn lên một mái nhà, cùng ăn cùng ở.

 

Còn hơn cả nhà, nhưng quả thực cũng còn cách gọi nào thiết hơn nữa.

 

Anh công nhận: "Ừm."

 

"Vậy để tâm đến những chuyện đó? Họ cũng là nhà của mà.

 

thì chúng cũng chung trong một khung hình."

 

Kiều Ngô dịu dàng : "Em cũng coi các nhà."

 

Mặc dù Lục Tẫn Chi bảo Lục Tuyên xứng nhưng Kiều Ngô cảm thấy coi nhà thực sự là một điều tuyệt vời.

 

Thế nên cô ngại thỉnh thoảng gọi một tiếng, cô mỉm : "Phải ?"

 

Lục Tuyên nghiêm mặt đính chính: "Phải gọi là trai."

 

Từ "" và " trai" cảm giác mà khác thế?

 

"Thích thì , thích thì thôi."

 

Kiều Ngô thấy thông suốt nên nuông chiều thêm nữa.

 

"Em xem Lục Ninh thế nào."

 

"Không Lục Tẫn Chi ở đó ?"

 

Kiều Ngô nhướn mày: "Anh trông chờ Lục Tẫn Chi thể trông chừng Lục Ninh ?"

 

Hồi nhỏ từng Lục Tẫn Chi "trông chừng" bao giờ chắc?

 

Hồi nhỏ   ít thì còn đỡ, ít mỉa mai khác, chứ bây giờ thì khác hẳn .

 

Quả nhiên, Lục Tuyên im bặt.

 

Mặt trời lặn, Lục Ứng Trì cũng dắt ngựa về, cùng dùng bữa tối.

 

Lục Ninh cứ vẩn vơ nghĩ đến chuyện chép hết ảnh trong máy , nên ăn nhoáng cho xong bữa lao về phòng.

 

lướt qua từng tấm một, thấy ảnh của Kiều Ngô liền gửi qua cho cô.

 

Lúc Kiều Ngô ăn xong và về phòng, cô sofa ngoài ban công, quấn chăn ngắm cảnh đêm.

 

Ven hồ và trong rừng đều lắp nhiều đèn, ban đêm mang một vẻ riêng.

 

Bỗng nhiên phía vang lên tiếng động nhẹ, là Lục Tẫn Chi ở phòng sát vách cũng mở cửa ban công .

 

"Chưa ngủ ?"

 

"Vâng."

 

Lục Tẫn Chi xuống đối diện cô.

 

"Không lạnh ?"

 

"Cũng ."

 

Kiều Ngô chỉ tấm chăn , chỉ tay những ánh đèn xa xa trong rừng.

 

"Trông giống như những ngôi rơi mặt đất , quá."

 

Lục Tẫn Chi theo hướng ngón tay cô.

 

Anh cận thị nên những ánh đèn đó trông hề mờ ảo, chỉ là khi ở gần, cảm thấy những ngôi dường như đang đậu đầu ngón tay cô .

 

Nhìn vài giây, bỗng dậy phòng.

 

Kiều Ngô thắc mắc, nhưng ngay giây cô nhận ảnh Lục Ninh gửi đến nên cũng để tâm lắm.

 

Những tấm ảnh Lục Ninh gửi cô bé chỉnh sửa qua, màu sắc sống động hơn nên trông cũng hơn nhiều.

 

Cô nhắn tin cảm ơn cô bé lưu ảnh .

 

Lúc , từ khóe mắt cô thoáng thấy bóng , Lục Tẫn Chi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-242.html.]

Cô ngước mắt , thấy trong tay thêm một chai rượu và hai cái ly.

 

Lục Tẫn Chi cúi , đặt ly xuống mặt bàn phát tiếng động khẽ, hòa cùng giọng của .

 

"Đã hứa với em là sẽ mà." Anh .

 

Đó là câu cô từng thốt ở đầu làng , bảo là "giá mà rượu thì ".

 

Kiều Ngô ngẩn một lát, đôi mắt cong mỉm , quên luôn cả việc đang xem ảnh điện thoại, cô đặt điện thoại xuống định mở rượu.

 

"Để em."

 

Lục Tẫn Chi ngăn cản, buông tay vị trí đối diện, cầm điện thoại lên.

 

Điện thoại của Lục Ninh đang hì hục chọn ảnh chỉnh ảnh rung lên một cái.

 

cúi đầu , đôi mắt bỗng chốc trợn tròn.

 

Cái gì cơ, chú hai cô chủ động gửi tin nhắn cho cô á?

 

Lại còn là một khoản chuyển khoản kếch xù nữa!

 

Tiền vẻ lai lịch bất minh đây.

 

mở khung chat , đầy vẻ phẫn nộ: 

 

[Mày chú hai tao là ai mà dám h.a.c.k nick của chú !]

 

Lục Tẫn Chi: [Gửi cho chú một bản ảnh của Kiều Ngô.]

 

Lục Ninh: "?"

 

Nhiều tiền thế là để mua ảnh ? Hóa đặc quyền còn giá trị như nữa.

 

Sau khi gửi ảnh qua, cô bỗng nhớ tới những lời khó hiểu của Lục Tẫn Chi lúc ban ngày.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, trong vòng tròn quen của cô chỉ một thể đưa câu trả lời chính xác, nên cô mở khung chat với Chung Thời Hạ .

 

[Hỏi một chút.]

 

[Hỏi .]

 

Lục Ninh: [Câu 'Đặc quyền của cũng đặc quyền của cô ' nghĩa là gì?]

 

Lục Ninh: [Câu 'Vốn dĩ đặc quyền của thể đặc quyền của cô , nhưng giờ thì hình như ' nghĩa là gì?]

 

Chung Thời Hạ: [Sự chiếm hữu.]

 

Lục Ninh: [Tớ đối với Kiều Ngô cũng sự chiếm hữu mà, tớ giống .

 

Anh thích Kiều Ngô, chỉ là sự công nhận thôi.]

 

Chung Thời Hạ: [ khi nhiều ngoại lệ cùng xảy một , điều đó thể lên tất cả vấn đề.]

 

Lục Ninh: [Vấn đề gì?]

 

Chung Thời Hạ: [Chú Khỉ thích Kiều Ngô.]

 

Lục Ninh: [Lần dùng từ 'chắc là' nữa ?]

 

Chung Thời Hạ: [Vì đây chỉ là quan điểm của tớ thôi. (Hình mặt mỉm.jpg)]

 

Được , .

 

Lục Tẫn Chi đích thừa nhận , cái kiểu thiên tài như luôn một lối suy nghĩ riêng.

 

Lục Ninh định đặt điện thoại xuống thì nhận hai tin nhắn mới liên tiếp.

 

Lục Tuyên: [Gửi cho chú tấm ảnh của Kiều Ngô. (Chuyển khoản).]

 

Lục Ứng Trì: [Gửi ảnh của Kiều Ngô cho chú, chú sẽ mua b.úp bê cho cháu. (Chuyển khoản).]

 

Lục Ninh: "..."

 

Oa! Thật tuyệt vời!

 

Loading...