Chương 2: Chấn động màng nhĩ
"Con cận ?" Ông hỏi.
"Một chút thôi ạ."
Kiều Ngô xuống cạnh cha.
Thấy bàn là đồ ăn sáng kiểu Tây, cô khẽ mím môi nhưng vẫn cầm nĩa lên:
"Dạo nhiều việc, đeo kính cho tiện, đeo kính áp tròng dễ khô mắt lắm ạ."
Kiều Tri Nghĩa kinh ngạc khi thấy con gái chịu chia sẻ với những chuyện nhỏ nhặt , ông nén nỗi xúc động trong lòng:
"Kính gọng đeo cũng thoải mái lắm, hôm nào cha đưa con cắt kiểu khác."
Kiều Ngô: "Vâng ạ."
Bầu khí quá đỗi hòa hợp khiến Kiều Tri Nghĩa kìm đổi thêm một chút nữa, ít nhất là để con gái lầm đường lạc lối.
Ăn sáng xong, ông khẽ tằng hắng:
"Tiểu Ngô, cha ý can thiệp công việc của con. Cha cầu con đại phú đại quý, chỉ mong con việc gì cũng thẹn với lòng, tương lai luôn bình an, vui vẻ."
"Cha, con ."
Kiều Ngô lau miệng, ngẩng đầu mỉm :
"Với độ tuổi và năng lực hiện tại của con, ở Lục gia gì là , còn học hỏi nhiều thứ. Công việc bên ngoài đãi ngộ như thế ạ."
Thấy cha vẫn với ánh mắt lo âu, Kiều Ngô cảm thấy xót xa ấm áp.
Trước đây cô thực sự khiến cha lo nghĩ quá nhiều.
Vì , cô ôn tồn thêm: "Cha yên tâm, giờ con chỉ thật công việc bổn phận của thôi."
Lần Kiều Tri Nghĩa thực sự đờ ghế.
Cái hôm qua cãi một mất một còn với ông là ai ?
"Cha việc gì thì ngoài phơi nắng chút ạ."
Kiều Ngô dậy: "Đợi bận xong mấy ngày , con sẽ đưa cha khám tổng quát ."
Kiều Tri Nghĩa ngơ ngác cô: "Được... Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-2-chan-dong-mang-nhi.html.]
Đây là con bé đang lấy lệ với , là nó thực sự tỉnh ngộ ?
Trang viên Lục thị rộng, Kiều Ngô và cha sống trong một căn biệt thự nhỏ ở góc trang viên.
Thông thường trong trang viên xe điện nhỏ để di chuyển, nhưng hôm nay cô chọn bộ đến tòa nhà chính.
Suốt dọc đường, trái tim đang đập loạn của cô vẫn thể bình tĩnh .
Từ lúc cô thể điềm tĩnh suy nghĩ trong lòng với cha cho đến tận bây giờ, cô mới thực sự cảm giác chân thực.
Hiện tại cô là Kiều Ngô, là chính bản cô, chứ là con thí ngu ngốc trong sách, cô cũng sẽ để bỏ xác nơi hoang dã.
Còn về Lục gia... Những lời cô với cha là giả.
Kiều Tri Nghĩa học vấn cao nhưng gặp may, thời trẻ là tài xế cho lão gia t.ử nhà họ Lục, đó nhờ sự tin cậy mà quản gia Lục thị, quản lý việc lớn nhỏ trong nội cung, cả đời trung thành tận tụy.
Vì , từ khi sinh cô cũng nhận sự quan tâm, lớn lên trong nhung lụa.
theo những chi tiết trong giấc mơ của cô, cả nhà họ Lục đều là phản diện.
"Cô" ban đầu tiếp quản vị trí của cha khi ông lâm bệnh nghỉ hưu, cậy tình nghĩa đó mà len lỏi bên cạnh mỗi nhà họ Lục để nịnh hót, đ.â.m chọc, khiến mỗi họ càng lún sâu con đường tự tìm cái c.h.ế.t, cuối cùng kẻ c.h.ế.t, tù.
Hiện tại nhân vật chính trong sách vẫn xuất hiện, nhưng những mầm mống phản diện của nhà họ Lục bắt đầu hình thành .
Kiều Tri Nghĩa vốn mong cô đừng tiếp tục ở Lục gia mà hãy sống cuộc đời của riêng , chỉ là một "cô" với dã tâm xa từ chối.
Còn Kiều Ngô, dù từng cốt truyện khống chế nhưng những gì cô học từ nhỏ đều ghi tạc trong lòng.
Không quá chứ trong cái nhà ai đa năng hơn cô, với năng lực của , ngoài xã hội cô thể xoay xở cực kỳ .
Cô từ chối rời là vì cô rõ, bao năm qua những dung túng cho cô là nhờ tình nghĩa thanh mai trúc mã.
Trong ký ức xa xôi, khi cốt truyện điều khiển, cô và mỗi nhà họ Lục cũng từng một tuổi thơ êm đềm bên .
Họ vốn dĩ nên kết cục như .
Hơn nữa, cô chẳng sai chuyện gì, tại từ bỏ mức lương khủng, xe sang, nhà để rời ?
Cô thích chạy trốn.
Bảy giờ sáng.
Kiều Ngô mặt đúng giờ tại tòa chính của trang viên Lục thị.
Cả gia đình lớn nhỏ đều sống ở đây, chỉ điều căn nhà quá lớn, quan hệ giữa họ cũng mấy hòa thuận nên cơ bản là việc ai nấy , khi cả tuần chẳng thấy mặt .