Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 61: Cơn Thịnh Nộ Của Sở Cẩm
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:41:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Trung Cần Bá đang nhắm Sở Anh, dù Sở Anh khuyên thế nào Hoài Vương cũng đồng ý. Ông cho gọi Nguyễn quản sự đến và : “Công Tôn ông lớn tuổi, dạy dỗ Vinh Hoa nhà mệt mỏi , còn sức lực để dạy thêm khác.”
Trong lời mang theo sự bất mãn.
Nguyễn quản sự , bình tĩnh lấy từ trong tay áo một lá thư khác: “Vương gia, đây là thư của Bá gia nhà gửi cho ngài.”
E rằng Bá gia sớm đoán Hoài Vương sẽ từ chối, nên chuẩn sẵn đường lui. Ông tin rằng, Hoài Vương khi xem lá thư chắc chắn sẽ đồng ý.
Hoài Vương Trung Cần Bá đang giở trò gì, nhưng vẫn để Tông Chính Bá nhận lấy, ông xem thử Trung Cần Bá bản lĩnh gì khiến ông đổi quyết định.
Đọc xong thư, Hoài Vương khá ngạc nhiên : “Những gì trong thư đều là thật ?”
Nguyễn quản sự lắc đầu : “Vương gia, trong thư gì tiểu nhân , nhưng lá thư là do Bá gia chúng tự tay .”
Nắm c.h.ặ.t lá thư, Hoài Vương : “Chuyện đồng ý. chỉ cho phép một Lý Miễn đến, mang theo tùy tùng và nha . Hơn nữa lén lút đưa đến, để ai .”
Bá gia tốn công sức đưa Ngũ gia Hoài Vương phủ là đổi theo chiều hướng , bây giờ Hoài Vương đồng ý, Nguyễn quản sự tự nhiên sẽ trái ý ông. Chỉ hy vọng thật sự tác dụng, nếu sẽ uổng phí tấm lòng của Bá gia.
“Mấy ngày nay trong phủ việc, năm ngày hãy đưa đến.”
“Vâng, Vương gia.”
Sau khi bình tĩnh , Hoài Vương liền gọi Sở Cẩm đến: “Trung Cần Bá để Lý Miễn theo Công Tôn học võ, đồng ý.”
Sở Cẩm Hoài Vương, khó hiểu hỏi: “Phụ vương, hiện nay cuộc tranh giành ngôi vị thái t.ử ở kinh thành đến hồi gay cấn, thời điểm mà qua với Trung Cần Bá phủ chắc chắn sẽ hoàng thượng nghi ngờ.”
Tần Vương tuy mới hai mươi tuổi, nhưng hoàng thượng yêu mến, bản năng lực, thủ đoạn, ông ngoại nắm giữ binh quyền, cũng là một đối thủ nặng ký trong cuộc đua giành hoàng vị.
Hoài Vương trầm giọng : “Trung Cần Bá trong thư cho , kẻ ngấm ngầm đối phó với chúng là Phùng Ngọc, con trai thứ của Tào Quốc Công.”
Sắc mặt Sở Cẩm lập tức sa sầm, nhưng nhanh nghi hoặc : “Phụ vương, con từng kết oán với của Tào Quốc Công phủ, với Phùng Ngọc cũng chỉ gặp qua hai , hề quen. Hắn tay với chúng , chắc chắn là sai khiến.”
Hoài Vương lắc đầu, thở dài một tiếng : “Ta con kết oán với Tào Quốc Công phủ, chuyện căn nguyên là ở vợ con, Tạ Nhân. Haiz, cũng ngờ, Tạ Nhân khi gả cho con tư tình với Phùng Ngọc.”
Sở Cẩm và Tạ Nhân là do hoàng thượng ban hôn, Hoài Vương phủ đến cầu . khi thánh chỉ ban xuống, Hoài Vương phong thanh, ông dò hỏi Tạ Nhân dung mạo xuất chúng, tính tình dịu dàng đáng yêu, nên vui vẻ chờ đợi thánh chỉ ban hôn. Nếu ông cô nương trong lòng, chắc chắn sẽ cầu xin hoàng thượng đổi .
Sở Cẩm đập mạnh một phát xuống chiếc bàn bên cạnh, giận dữ quát: “Tiện nhân…”
Nhìn nghiến răng ken két, trong mắt lóe lên tia hung ác, giống như một con hổ sắp vồ mồi.
Hoài Vương thấy như thì sợ hãi, vội : “A Cẩm, con bình tĩnh . Tuy Tạ Nhân giữ nữ đức nhưng đó là chuyện khi thành hôn, c.h.ế.t như đèn tắt, chuyện qua thì đừng truy cứu nữa.”
Tạ Nhân c.h.ế.t sáu năm, bây giờ tính toán cũng còn ý nghĩa gì. Chỉ điều khiến tức giận là, tên Phùng Ngọc như một kẻ điên, vì chuyện của Tạ Nhân mà nhắm Hoài Vương phủ của họ.
Sở Cẩm thở hổn hển, căm hận : “Phụ vương, con g.i.ế.c .”
Hoài Vương ngờ tức giận đến , vuốt lưng cho : “A Cẩm, con quên lời Thần y Chung ? Ông cơ thể con tức giận, nếu cơn giận công tâm, độc tố thể áp chế . A Cẩm, con phụ vương cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh chứ?”
“A Cẩm, phụ vương tuổi c.h.ế.t cũng c.h.ế.t , nhưng nếu cả hai cha con chúng đều gặp chuyện may thì con ? Không chúng che chở, với tính cách yếu đuối của con, chẳng sẽ bắt nạt đến c.h.ế.t .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-61-con-thinh-no-cua-so-cam.html.]
Không ai hiểu con bằng cha, Hoài Vương điểm yếu lớn nhất của Sở Cẩm là A Anh. Đương nhiên, điểm yếu của ông chính là đôi nhi nữ .
Lý trí của Sở Cẩm trở , lạnh lùng : “Kẻ nào dám bắt nạt A Anh nhà , sẽ khiến chúng c.h.ế.t chỗ chôn.”
Hoài Vương an ủi: “Vậy nên chúng sống cho , như mới thể bảo vệ A Anh. A Cẩm, con thể chuyện ngu ngốc khiến đau lòng, kẻ thù vui sướng !”
Sở Cẩm gì, im lặng chính là đồng ý.
Hoài Vương cũng hỏi tại nổi giận như , mà lập tức gọi phủ y đến, xác định vấn đề gì mới yên tâm.
Ông bên giường, Sở Cẩm : “A Cẩm, phụ vương rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng một điều con ghi nhớ, dù trời sập xuống cũng quan trọng bằng sức khỏe của con.”
Trời sập xuống cao chống đỡ, nhưng nếu Sở Cẩm mất , ông sẽ chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Sở Cẩm chút hổ, : “Phụ vương, xin , con nhất thời kiểm soát cảm xúc. Phụ vương yên tâm, sẽ nữa .”
Hoài Vương lắc đầu : “Đừng chuyện gì cũng giấu trong lòng, gặp chuyện khó khăn thể với , với cũng thể bàn bạc với A Anh.”
“Vâng.”
Sở Cẩm về đến viện, Sở Anh theo đến: “Phụ vương bảo đến ?”
“Vâng, phụ vương tâm trạng nên bảo đến bầu bạn với . Ca, vì chuyện của Lý Miễn mà tức giận ? Nếu thì thôi , Trung Cần Bá quyền thế lớn đến cũng thể ép chúng .”
Sở Cẩm nghiêm túc hỏi: “A Anh, thật sự sợ danh tiếng sẽ ảnh hưởng đến hôn sự của ?”
Nếu Sở Anh để ý, dù đắc tội với Trung Cần Bá phủ cũng sẽ từ chối chuyện , nhưng nếu nàng để ý thì để Lý Miễn phủ học võ cũng .
Sở Anh im lặng một lúc : “Ca, lấy chồng.”
“Tại ?”
Sở Anh cũng tìm lý do, : “Người con lấy, tôn trọng con, yêu thương con, cưng chiều con, bao dung con và cả đời chỉ một con. Ca, nghĩ đời đàn ông như .”
Những điều phía , chỉ riêng điều cuối cùng loại bỏ chín mươi chín phẩy chín phần trăm đàn ông . Nếu tìm đàn ông một lòng một với , thà độc còn hơn.
Sở Cẩm cũng ngờ yêu cầu của nàng cao đến , một đời một đôi, hứa hẹn thì nhiều nhưng thực sự hiếm như phượng mao lân giác. Hắn khuyên Sở Anh, chỉ : “Muội còn nhỏ, hôn sự vội.”
Sở Anh đe dọa: “Ca, nếu tìm ý, và phụ vương ép . Nếu sẽ bỏ nhà , để hai bao giờ tìm thấy nữa.”
Sở Cẩm buồn tức giận: “Cả ngày chỉ lấy bản để uy h.i.ế.p và phụ vương, ngoài chiêu còn chiêu nào khác ?”
“Chiêu quan trọng dở, hữu dụng là .”
Sở Cẩm bất đắc dĩ : “Yên tâm, hôn sự của chắc chắn gật đầu mới , và phụ vương sẽ ép gả .”
“Ca, là nhất mà.”