Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 47: Vương Phi Tâm Bệnh Tái Phát, La Gia Ban Tiếp Nhận Hí Kịch Mới
Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:15:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương thị bởi vì c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử t.h.i t.h.ể còn nguyên vẹn, cho nên quàn linh cữu một ngày liền hạ táng. Lúc đưa tang Sở Anh tiễn, tiễn mãi đến núi mới về. Còn về Sở Cẩm, căn bản từng lộ diện. là đích t.ử nguyên phối, nhận thích Mục gia cũng chẳng gì đáng trách.
Hoài Vương Phi khi trở về liền ngã bệnh, phát sốt cao, đến tối còn rơi hôn mê.
Sở Anh nhận tin liền qua đó. Vì đó nàng cũng đường đêm ngã, ba nha tấc bước rời theo nàng cùng đến Thính Tuyết Viện.
Lúc qua đó Sở Anh thấy Hoài Vương Phi vẫn luôn mớ, tò mò hỏi: "Huệ Chỉ tỷ tỷ, mẫu phi đang gì ?"
Huệ Chỉ cũng dám giấu Sở Anh, cúi đầu nhỏ giọng : "Vương phi đang gọi tên biểu cô nương."
Sở Anh để ý : "Đã mẫu phi nhớ mong nàng như , ngươi đón nàng tới. Có lẽ nàng chăm sóc, bệnh của mẫu phi cũng nhanh khỏi."
Trong lòng Huệ Chỉ chút thất vọng. Nhớ ba tháng Vương phi phát sốt hôn mê, Quận chúa còn thức trắng đêm chăm sóc, bây giờ ngay cả hầu bệnh bên giường cũng . Những ngày nàng vẫn luôn hối hận, hôm đó nên khuyên Quận chúa nghỉ ngơi ở Thính Tuyết Viện, Quận chúa về thì sẽ đập đầu dẫn đến tính tình đại biến.
Vì thái độ của Sở Anh đổi lớn, nha của Thính Tuyết Viện bây giờ sống . Không chỉ quản sự bà t.ử lơ là, những khác đối với các nàng cũng lơ là hẳn.
Sở Anh ở Thính Tuyết Viện một lát mới về.
Buổi chiều, Thường Hồng mà Sở Anh vẫn luôn chờ đợi cuối cùng cũng tới cửa: "Kịch bản xong ?"
Thường Hồng cung cung kính kính đưa kịch bản lên: "Quận chúa, nếu chỗ nào hài lòng thì sửa ."
Hắn vì kịch bản, đặc biệt ngóng cuộc sống thường ngày của những công t.ử bột sủng ái ở Hồng thành cũng như những nam t.ử sợ vợ. Sau đó qua nghệ thuật gia công, đổi nữ hiệp thành đầu bếp nữ.
Thường Hồng : "Quận chúa, để công t.ử bột đổi chắc chắn cũng một cơ hội, cứ đ.á.n.h mãi là bằng sớm sửa . Cho nên đổi nữ hiệp thành đầu bếp nữ xinh tuyệt trần, mà công t.ử bột thích mỹ thực. Dưới sự dẫn dắt của nàng, công t.ử bột biến thành một nam t.ử hán trách nhiệm."
Muốn nắm bắt trái tim một đàn ông, tiên nắm bắt dày của .
Sở Anh thật sự cảm thấy Thường Hồng trời sinh ăn bát cơm , xem, sửa bao, bây giờ logic đều thông .
Xem xong kịch bản, Sở Anh : "Viết , chỉ là lời kịch còn cần sửa cho kỹ. Lời kịch của ngươi cứng nhắc quá, tốn sức."
"Quận chúa, lời kịch đều như mà."
Sở Anh lắc đầu : "Đừng văn vở, cứ trực tiếp dùng lời trắng, đơn giản cần tốn não suy nghĩ."
Lời kịch bây giờ phần lớn tối nghĩa khó hiểu, bách tính bình thường thật sự hiểu. Vốn là để tiêu khiển mua vui, tốn cái thần đó gì.
Thường Hồng tuy vui lắm, nhưng bỏ tiền là đại gia: "Vâng, về sẽ sửa. Quận chúa, ngoài cái còn vấn đề gì khác ?"
Sở Anh : "Không vấn đề gì lớn, nhưng nếu lời kịch thể thú vị hơn một chút thì ."
Thường Hồng tỏ vẻ sẽ cố gắng sửa chữa.
Lúc chập tối Hoài Vương Phi liền tỉnh , thấy Mục Uyển Tuệ thì vui mừng: "Tuệ Tuệ, con tới đây?"
Chương thị c.h.ế.t ngoài ý , Mục Uyển Tuệ thời gian đau lòng thôi. Tuy nàng từ nhỏ lớn lên ở Vương phủ, nhưng Chương thị dăm bữa nửa tháng tới chơi tình cảm con vẫn . Nàng mang đôi mắt sưng húp : "Biểu tỷ bệnh, bảo con qua đây chăm sóc . Cô cô, những ngày vất vả cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-47-vuong-phi-tam-benh-tai-phat-la-gia-ban-tiep-nhan-hi-kich-moi.html.]
Mục Xuân Huy là kẻ chỉ , hậu sự của Chương thị chỉ đều do Hoài Vương Phi lo liệu, tiền cũng là bà bỏ .
Hoài Vương Phi trong lòng thẹn, lắc đầu : "Ta cũng chỉ góp chút sức mọn. Tuệ Tuệ , con những ngày gầy nhiều, cũng chú ý giữ gìn thể."
Mục Uyển Tuệ gật đầu xong, giả vờ tò mò hỏi: "Cô cô, hôm đó biểu tỷ cầm cuộn tranh, mặt vẽ là cái gì a?"
Hoài Vương Phi thần sắc chút tự nhiên, : "Không gì, chỉ là một bức tranh sơn thủy, cũng nó ngụ ý gì. Tuệ Tuệ, đói , con lấy cho chút đồ ăn."
Thấy bà lảng tránh, Mục Uyển Tuệ chuyện đơn giản .
Biết Hoài Vương Phi tỉnh Sở Anh liền qua nữa. Hai gặp mặt cãi nàng cảm thấy vẫn là gặp mặt thì hơn, bằng Hoài Vương Phi mà mệnh hệ gì chính là nàng bất hiếu .
Qua năm ngày, Thường Hồng đưa kịch bản sửa chữa cho Sở Anh xem. Theo yêu cầu của Sở Anh bộ kịch bản đều là lời trắng, hơn nữa lời kịch sinh động thú vị hơn .
Sở Anh cầm kịch bản Minh Đức Ban, để bọn họ hát vở , tiếc là chủ gánh hát Minh Đức Ban kịch bản chỉ xem một trang từ chối.
Hắn cảm thấy vở kịch diễn cũng chẳng ai xem, là lãng phí thời gian và tinh lực, dù Sở Anh nguyện trả giá cao cũng chịu. Khó khăn lắm mới gây dựng thương hiệu, vì chút lợi nhỏ mà hủy hoại.
Thấy chịu Sở Anh cũng miễn cưỡng, Hồng thành chỉ một gánh hát Minh Đức Ban, tìm một gánh hát khác hợp tác là .
Sở Cẩm suy nghĩ của nàng, : "Hợp tác với bọn họ, nếu vở kịch ai xem thì thôi, một khi kịch nổi bọn họ sẽ tìm cách thoát khỏi . Cách thỏa, chính là mua cả gánh hát."
Cái gọi là mua chính là để của cả gánh hát ký văn tự bán , như lợi ích mới thể bảo đảm lớn nhất, bằng đào chín khác hái mất.
Sở Anh lắc đầu như trống bỏi, : "Ca, mà mua gánh hát bọn họ ăn uống ngủ nghỉ chuyện gì cũng đến tay . Ca, chỉ là kịch thú vị chứ tìm việc cho ."
Nếu thể mượn việc nổi danh đó là vận may của bọn họ, nếu kịch diễn hỏng cũng , nàng vốn dĩ chính là tìm niềm vui. Thật sự kiếm tiền nàng đầy cách, chỉ là lười tốn cái thần đó. Kiếp từ khi hiểu chuyện luôn nỗ lực vì sinh tồn, kiếp điều kiện như nàng cũng nỗ lực nữa, chỉ ăn chơi hưởng lạc.
Thấy nàng , Sở Cẩm cũng miễn cưỡng.
Đại quản sự Vương phủ việc hiệu suất cao, ngày hôm tìm một gánh hát khác. Chủ gánh hát họ La, gánh hát cũng gọi là La Gia Ban.
La chủ gánh ngay cả kịch bản cũng xem, gặp Sở Anh liền tỏ vẻ cái gì cũng nàng, chỉ cần thể dùng bọn họ.
Hỏi mới gánh hát ế ẩm sắp kinh doanh nổi nữa, cho nên thái độ mới nhiệt tình như . Sở Anh đưa kịch bản cho ông , : "Ông xem xem vở kịch các ông diễn ?"
Mở kịch bản , La chủ gánh xem vài dòng kinh ngạc một chút : "Quận chúa, vở kịch là lời trắng !"
", của các ông thể diễn vở kịch ?"
La chủ gánh tự tin : "Kịch chúng chắc chắn thể diễn , chỉ là các khán giả thích ?"
Sở Anh vô tư : "Bọn họ thích quan hệ gì, thích là ."
Có tiền là thể tùy hứng, chủ gánh hát còn lời nào để .