Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 42: Soạn Hí Kịch Mới Lạ, Kết Giao Bạn Hữu Chốn Tướng Phủ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:15:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giả Phong tìm hai đến, một năm mươi tuổi, một ngoài hai mươi. Người lớn tuổi nhiều thoại bản khá tiếng tăm; trẻ tuổi tự thấy khoa cử vô vọng nên thoại bản kiếm sống, hiện đang thử kịch bản hí khúc, điểm chung của cả hai là văn tài .
Sở Anh gặp hai , sơ qua ý tưởng của : "Ta các ngươi một vở kịch về công t.ử bột cưới nhầm vợ dữ, đó cải tà quy chính."
Lão giả lớn tuổi tỏ vẻ vở kịch cũng chẳng ai xem.
Lời Sở Anh thích , : "Còn thử ai xem?"
Hí khúc bây giờ tinh trung báo quốc thì cũng là chuyện tình thư sinh nghèo và thiên kim tiểu thư, những thứ ngàn bài một điệu, dù hoa đán hát đến cũng ngán!
Lão giả : "Quận chúa, cưới vợ cưới hiền, khán giả đều thích nữ nhân vật chính hiểu lòng , dịu dàng khả ái, chứ đanh đá như sư t.ử Hà Đông."
"Nói là ông ?"
Lão giả lắc đầu : "Viết cũng chẳng ai xem, hà tất lãng phí thời gian và tinh lực? Quận chúa, lão hủ một ý tưởng, Quận chúa nếu chê thì lão hủ từ từ ."
Sở Anh : "Nếu là câu chuyện hiền thê lương mẫu thì đừng nữa. Cái gì mà nữ nhân vật chính khổ thủ hàn d.a.o mười tám năm cảm động trời đất, cảm động chỉ bản nàng và đám đàn ông các thôi. Bản nàng chịu khổ chịu tội thì cũng thôi , còn để con cái chịu tội theo mười tám năm, đầu t.h.a.i bụng nàng đúng là xui xẻo tám đời."
Lão giả tán đồng quan điểm của Sở Anh nhưng cũng phản bác, chỉ chắp tay : "Quận chúa, lão hủ tài sơ học thiển, loại kịch bản như Quận chúa ."
Sở Anh cũng giữ , bảo Hạ Lương tiễn ông ngoài hỏi nam t.ử trẻ tuổi: "Ngươi cũng thấy ý tưởng của khả thi ?"
Nam t.ử trẻ tuổi lắc đầu : "Không, thấy ý tưởng của Quận chúa mới lạ. Hơn nữa nếu , các phu nhân thái thái chắc chắn sẽ thích."
"Ngươi tên là gì?"
"Thường Hồng, b.út danh Nhất Điểm Hồng."
Sở Anh buồn : "Tên ngươi tục quá, nhưng mà gần gũi. Công t.ử bột cưới nhầm vợ dữ ép cải tà quy chính, hy vọng là phong cách nhẹ nhàng hài hước, khiến xem vỡ bụng."
Mắt nam t.ử trẻ tuổi sáng lên, nhưng nhanh liền : "Ý tưởng của Quận chúa , nhưng lo gánh hát sẽ nhận kịch bản ."
Sở dĩ đến Vương phủ, tiền thưởng hậu hĩnh là thứ yếu, quan trọng nhất là hy vọng kịch bản thể khán giả thấy. Đối với , điều còn thành tựu hơn cả việc kiếm bao nhiêu tiền.
"Cái ngươi cần lo, chỉ cần kịch bản của ngươi theo ý tưởng của , gánh hát chắc chắn sẽ diễn, nhưng ngươi nhất định cho thật đặc sắc thú vị."
Có lời đảm bảo , nam t.ử trẻ tuổi như tiêm m.á.u gà: "Quận chúa yên tâm, nhất định sẽ theo ý tưởng của Quận chúa kịch bản ."
Sở Anh sớm nghĩ xong cốt truyện. Chính là một phú thương hơn bốn mươi tuổi mới một mụn con trai, nuông chiều đến mức chuyên quyền bá đạo thích trêu gà chọc ch.ó, lưu luyến thanh lâu. Phú thương nghĩ đủ cách cũng thể khiến chính đạo, bất đắc dĩ đành cưới vợ cho , hy vọng khi thành gia lập thất sẽ trưởng thành. Kết quả khi cưới vợ xảy sai sót, con dâu dịu dàng khả ái đổi thành hãn phụ hung thần ác sát, đêm tân hôn đ.á.n.h cho tên phá gia chi t.ử chui xuống gầm giường. Phú thương thấy liền tương kế tựu kế. Mà tên phá gia chi t.ử cùng hãn thê trải qua một loạt câu chuyện dở dở đó cải tà quy chính trở thành nam t.ử hán trách nhiệm, cùng hãn thê cũng lâu ngày sinh tình phu thê chân chính.
Thường Hồng ghi chép tất cả những gì Sở Anh , đó khâm phục : "Quận chúa, câu chuyện của theo lối mòn, vô cùng thú vị."
"Vở kịch , xem ở ngươi ."
Nàng chỉ cung cấp nội dung câu chuyện, nhưng câu chuyện và kịch bản là khác , vở kịch còn xem kịch bản xuất sắc, lay động lòng .
"Tiểu nhân nhất định sẽ dốc lực kịch bản ."
Sở Anh hài lòng với câu trả lời , đưa cho Thường Hồng hai mươi lượng bạc tiền đặt cọc: "Còn tám mươi lượng đợi ngươi xong sẽ trả nốt, nếu sẽ còn thưởng thêm."
Một trăm lượng bạc tiền nhuận b.út, đại cương câu chuyện còn do Sở Anh cung cấp, cái giá Thường Hồng hài lòng .
Xuân Vũ trở về, đưa một tấm thiệp mời cho nàng: "Quận chúa, đại cô nương nhà Tri phủ gửi thiệp mời tới, mười ngày nữa nàng tổ chức thi hội mời tới tham dự."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-42-soan-hi-kich-moi-la-ket-giao-ban-huu-chon-tuong-phu.html.]
Sở Anh nhận lấy xem qua : "Từ chối ."
Nếu đồ ăn ngon đồ chơi vui nàng còn cân nhắc , thơ thì thôi miễn. Ở Tôn gia mượn thơ của Đường đại gia là để lấy mặt mũi cho nguyên , giờ mục đích đạt cũng sẽ thơ nữa.
Qua hai ngày Tôn gia gửi bái thiệp tới, Sở Anh thấy gửi là Tôn Vân Vân liền nhận.
Ngày hôm Sở Anh về Hành Thanh Viện, đang định thư phòng thì bên ngoài bẩm báo Tôn Vân Vân tới.
Ra cửa đón mới phát hiện Tôn Vân Vân một , Toàn Tú Đồng cũng theo.
Tôn Vân Vân cũng bất đắc dĩ. Toàn Tú Đồng hai ngày nay cứ quấn lấy nàng , hôm nay còn trực tiếp đợi nàng giữa đường, thật sự tránh đành dẫn theo cùng tới.
Sở Anh : "Toàn cô nương, thật sự thơ, thuần túy là trùng hợp."
Toàn Tú Đồng vội vàng giải thích: "Quận chúa, mời tham gia thi hội, là học võ công với ."
Nhìn Toàn Tú Đồng thấp hơn một cái đầu, thể cũng mỏng manh, Sở Anh hỏi: "Ngươi học võ công gì?"
Toàn Tú Đồng tố cáo: "Biểu ca hồi nhỏ giật tóc , bây giờ thích gõ đầu . Ta học võ công , sẽ thể bắt nạt nữa."
Sở Anh ấn tượng tệ với Toàn Tú Đồng, nhưng chuyện nàng thể đồng ý: "Ta còn xuất sư, thể nhận đồ . Toàn cô nương, nếu ngươi thật sự học thể giúp ngươi giới thiệu võ sư phụ."
Cho dù xuất sư thể nhận đồ nàng cũng nhận. Kiếp nàng học cấp hai gia sư dạy kèm cho trẻ em học kém, tuy thù lao hậu hĩnh nhưng chịu đủ khổ sở.
Toàn Tú Đồng gật đầu : "Được. Quận chúa, gọi là Tú Đồng , gọi Toàn cô nương xa lạ quá."
Sở Anh gật đầu.
Tôn Vân Vân tò mò hỏi: "Quận chúa, một luyện võ trường lớn, hôm nay thể cho mở mang tầm mắt ."
Hoài Vương Phi cũng từng tổ chức vài yến hội, đều là để Mục Uyển Tuệ lo liệu. Tôn Vân Vân từng tới hai , chỉ là phạm vi hoạt động giới hạn ở Thính Tuyết Viện và hoa viên, luyện võ trường là nơi cấm .
Sở Anh lắc đầu : "Bây giờ nắng to quá, luyện võ trường cách đây xa tiện qua đó. phòng luyện công ở ngay gần đây, các ngươi thể xem."
Phòng luyện công thực là một căn phòng trống trải rộng lớn, bên trong đặt đao kiếm, roi và cung tên các loại.
Tôn Vân Vân ngạc nhiên : "Quận chúa, còn luyện tên ?"
Sở Anh : "Phải luyện chứ. Ca tiễn thuật thể rèn luyện nhãn lực và phản ứng. Tiếc là luyện bao nhiêu năm thành thần tiễn thủ, nhãn lực đủ cũng chậm chạp."
"Quận chúa quá khiêm tốn ."
Toàn Tú Đồng cung tên đặt bàn, chút rục rịch: "Quận chúa, thể thử một chút ?"
Sở Anh : "Cây cung là loại chuyên dụng của nặng năm mươi cân, ngươi cầm nổi . Ngươi chơi, sai lấy một cây cung nhẹ tới."
Toàn Tú Đồng đến cung tên, nghiêm túc quan sát một chút hỏi: "Quận chúa, nặng thế dùng ?"
Tôn Vân Vân giải thích: "Quận chúa, Tú Đồng mới tới Hồng thành một tháng, nhiều chuyện , còn mong đừng để ý."
Sở Anh khẽ : "Chỉ là chuyện nhỏ gì mà để ý. Vân Vân tỷ, tỷ thì thể cùng chơi a!"
"Được."