Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 376: Đăng Cơ Đại Điển, Đế Hậu Đồng Tâm
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:54:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dỗ hai đứa nhỏ ngủ xong, hai vợ chồng cùng trò chuyện.
Sở Anh : "Chàng xem triều thần và tướng lĩnh đăng vị là , kinh ngạc lắm ?"
Lôi Minh Tễ lắc đầu : "Quan viên bên đều là nàng đề bạt lên, trong quân gần một nửa tướng lĩnh đều là t.ử trung của nàng, nàng đăng vị bọn họ chỉ vui mừng."
Thật Sở Anh đăng cơ Hoàng đế là thỏa nhất, bởi vì nàng thi hành nhân chính, chỉ quan viên và tướng lĩnh ủng hộ mà còn giành lòng dân. Có thể , Sở Anh thượng vị là chúng vọng sở quy.
Nhắc tới chuyện Sở Anh khỏi cảm thán: "Thiếp thật ngờ Phụ vương chủ động Thái thượng hoàng, mà đại ca cũng ý kiến."
Lôi Minh Tễ thầm nghĩ, Sở Cẩm ngu, chính quyền quân quyền một cái cũng nắm trong tay thì lấy gì tranh với bọn họ. Đây cũng là lý do vì đó nghi kỵ , nhưng chỉ lầm bầm với Sở Anh hai câu chứ động tác nào khác. Cũng may Sở Cẩm phản đối, cũng cần nảy sinh tranh chấp nữa.
Nhớ tới một chuyện đường kinh, Sở Anh với Lôi Minh Tễ: "Mẹ đường còn với , hy vọng để Đoàn ca nhi theo họ , từ chối . Thiếp đoán bà sẽ từ bỏ ý định, còn sẽ với ."
Lôi Minh Tễ cũng ngờ Nghiêm thị vẫn từ bỏ: "Ta sẽ chuyện đàng hoàng với bà, để bà bỏ cái ý định ."
Điều khiến Lôi Minh Tễ ngờ tới là, Nghiêm thị thấy hai vợ chồng đều để Đoàn ca nhi họ Lôi, để An ca nhi quá kế sang gối Lôi Minh Tễ để nối dõi tông đường cho chi của .
Lôi Minh Tễ đồng ý, hai con tan rã trong vui.
Chuyện giấu Sở Anh, nàng thời đại chấp niệm với việc hương hỏa thừa kế, nhưng hiểu Nghiêm thị đang cái trò gì. Kết quả qua hai ngày Nghiêm thị còn cung cố ý với nàng chuyện .
Sở Anh khó hiểu hỏi: "Minh Tễ cũng con trai, vì nhất định quá kế?"
Nghiêm thị : " Tráng ca nhi và Đoàn ca nhi đều họ Sở, kế thừa là hương hỏa Sở gia. A Anh, cầu con để Đoàn ca nhi họ Lôi nữa, chỉ hy vọng con thể để An ca nhi nối tiếp hương hỏa cho Minh Tễ."
Sở Anh suy nghĩ một chút : "Mẹ, Đoàn ca nhi họ Sở, nhưng thể từ trong con cháu của nó chọn một đứa theo họ Minh Tễ, như cũng là nối tiếp hương hỏa cho Minh Tễ."
Thật thấy Nghiêm thị xoắn xuýt chuyện nàng từng d.a.o động, nhưng Hoài Vương đồng ý. Sở Cẩm sinh , Sở Anh tối đa sinh ba đứa, chi của bọn họ nhân đinh đơn bạc thể nhường một đứa cháu trai . Đương nhiên, chủ yếu là Lôi Minh Tễ cũng để ý họ tên con cái, nếu thái độ kiên quyết Hoài Vương cũng sẽ thỏa hiệp.
Nghiêm thị ngẩn , một lúc : "Đoàn ca nhi còn nhỏ như , đợi đến lúc nó cưới vợ sinh con . Quận chúa, bây giờ chỉ một nguyện vọng , con nếu đồng ý c.h.ế.t nhắm mắt."
Sở Anh hề lay động, mặt cảm xúc : "Mẹ, chuyện con sẽ đồng ý, mời về cho."
Nàng cảm thấy thái độ của Nghiêm thị bình thường, nàng đến thế mà vẫn đồng ý. Rất hiển nhiên, Nghiêm thị chỉ đơn giản là sợ Lôi Minh Tễ đoạn tuyệt hương hỏa.
Nghĩ nghĩ cũng thấu mục đích của Nghiêm thị, Sở Anh trực tiếp hỏi Hoài Vương.
Hoài Vương liền : "Minh Tễ lập quân công đủ để phong Vương tước, nhưng nó là phu quân của con, đợi con đăng cơ nó chính là Hoàng phu, nó chắc chắn sẽ cần tước vị nữa. Lôi An quá kế sang danh nghĩa nó, kiểu gì cũng cho một cái tước vị chứ!"
Sở Anh ngẩn , nàng thật sự ngờ mục đích của Nghiêm thị là cái . Đều con út cháu lớn là cục cưng của bà già, vì tiền đồ của An ca nhi cũng là phí hết tâm tư.
Hoài Vương : "A Anh, chuyện con thể buông lỏng, nếu sẽ đằng chân lân đằng đầu."
Sở Anh lắc đầu : "Chuyện con chắc chắn sẽ đồng ý. Còn nữa, thể vì là phu quân của con mà xóa bỏ công lao lập ."
"Ý của con là?"
"Chuyện đợi con và Minh Tễ thương nghị xong sẽ với ." Đây chuyện nhỏ, nàng cảm thấy nên trưng cầu ý kiến của Minh Tễ , vợ chồng thương lượng mới là đạo lâu dài.
Hoài Vương gật đầu.
Buổi tối khi Sở Anh chuyện với Lôi Minh Tễ, còn tin: "A Anh, nàng nghĩ nhiều ? Mẹ bà nhiều tâm tư như ."
Sở Anh : "Có lẽ là đa tâm. con cái theo họ , cũng thể cái gì cũng chứ! Minh Tễ, với chiến công của đủ để phong Vương ."
Hoàng phu và phong Vương cũng xung đột.
Lôi Minh Tễ suy nghĩ một chút : "Vương tước quá cao , cho một tước Công là , như cũng dễ ban thưởng cho . Ừm, cứ dùng phong hiệu ."
Vương tước Công tước đối với Lôi Minh Tễ mà đều ảnh hưởng, chỉ là Sở Anh dùng phong hiệu , nếu cứ như kế thừa tước vị của tiền bối : "Đổi cái khác , thấy Anh và Vũ cũng tệ, ừm, Trấn Quốc Công cũng ."
Lôi Minh Tễ hai phong hiệu , : "Vậy thì Trấn Quốc Công."
Ừ một tiếng, Sở Anh : "Chỗ vẫn nên hỏi một chút ! Minh Đạt tuy tiền tuyến đ.á.n.h giặc, nhưng giúp cải tiến ba loại hỏa khí cũng lập đại công, chúng sẽ bạc đãi ."
Nghe lời , trong lòng Lôi Minh Tễ khẽ động. Ngày hôm cho đến Lôi phủ thỉnh bình an mạch cho Nghiêm thị, thuận tiện cũng bắt mạch cho Phương thị, đó liền Phương thị m.a.n.g t.h.a.i một tháng rưỡi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-376-dang-co-dai-dien-de-hau-dong-tam.html.]
Lôi Minh Tễ trực tiếp hỏi Nghiêm thị: "Mẹ, Phương thị gì mặt ?"
Nghiêm thị cần nghĩ ngợi liền : "Chuyện Minh Đạt và em dâu con đều , là ý của . Minh Tễ, tuy Quận chúa tương lai sẽ để một đứa bé họ Lôi, nhưng chuyện hai ba mươi năm ai tình hình thế nào."
Kế hoạch theo kịp biến hóa cho nên bà cảm thấy vẫn là mau ch.óng thực hiện cho thỏa đáng.
Lôi Minh Tễ : "Mẹ, tối qua con và A Anh thương nghị xong định là tước Công, phong hiệu chữ Anh trong hùng, thế tập võng . Còn về Minh Đạt cũng cần lo lắng, ít nhất một cái Nhị đẳng Bá."
Tước vị của Lôi Minh Tễ thể thế tập, nể tình là em ruột cho tập tước năm đời, nhiều hơn nữa thì .
Nghiêm thị mừng sợ, : "Ý của con là con là Công tước, Minh Đạt là Bá tước?"
Lôi Minh Tễ gật đầu : ", một Công tước một Bá tước. Mẹ, tước vị của con tương lai chắc chắn là truyền cho huyết mạch của , chuyện quá kế cần nhắc nữa."
Nghiêm thị lắc đầu : "Không nhắc nhắc, nhắc nữa."
"Mẹ, chuyện đừng ngoài, đợi đến lúc đó sẽ công bố."
"Được."
Lôi Minh Tễ trấn an Nghiêm thị xong, trở về chuyện với Sở Anh: "Ta vốn tưởng rằng Phương thị là , ngờ âm thầm cổ động quá kế An ca nhi cho ."
Không thể , lầm .
Sở Anh một cái : "Mẹ cũng là xuất đại gia tộc phu nhân Quốc công phủ nhiều năm, tin bà ngay cả chút thành phủ cũng , Phương thị lẽ là tấm mộc bà đẩy thôi."
Lôi Minh Tễ cảm thấy Nghiêm thị về sẽ nghĩ những chuyện , khá đau đầu. Mẹ chồng nàng dâu quả nhiên là thiên địch, sống cùng cũng thể nảy sinh mâu thuẫn: "Mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, chuyện đều thành . Tuy nhiên đợi qua hai ngày tìm Minh Đạt chuyện đàng hoàng một chút."
"Đừng lãng phí thời gian, sẽ tin ."
Lôi Minh Tễ khá bất lực.
Hoài Vương mời cựu Khâm Thiên Giám Giám chính giỏi bói toán xem ngày hoàng đạo, cuối cùng định đăng cơ đại điển ngày hai mươi sáu tháng tám. Hai tháng thời gian, thật cũng gấp gáp. Chuyện đăng cơ đại điển , Hoài Vương chủ động đề xuất do ông lo liệu.
Sở Anh đồng ý: "Phụ vương, vẫn nên nghỉ ngơi , chuyện để lo liệu là ."
Hoài Vương xua tay : "Không , chuyện đích lo liệu. Đợi trăm năm xuống đất, cũng thể ăn với liệt tổ liệt tông ."
Sở Anh bất lực. Hoài Vương việc đều để trong lòng, sống c.h.ế.t cũng coi nhẹ, vô cùng phóng khoáng. hiện tại là đủ loại lo lắng đủ loại mệt nhọc, mà ông còn vui vẻ chịu đựng từng kêu khổ kêu mệt.
Đến tháng tám, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh. Bên Nội vụ phủ đưa miện phục cần cho lễ đăng cơ tới. Hai vợ chồng mặc thử , nếu lập tức sửa .
Y phục đưa tới, Lôi Minh Tễ thấy xong bất ngờ. Bởi vì hai bộ miện phục màu vàng sáng, đều thêu chín con rồng vàng năm móng. Nghĩa là trừ kích cỡ, kiểu dáng, màu sắc, hoa văn đều giống . Đây chỉ là y phục, còn đại biểu cho việc trong lòng Sở Anh địa vị của Lôi Minh Tễ là ngang hàng với nàng.
Tuy rằng Lôi Minh Tễ để ý vợ chồng ai chủ ai thứ, nhưng Sở Anh như hưởng thụ.
Đến ngày hai mươi sáu tháng tám, hai vợ chồng tay trong tay bước lên chỗ cao nhất của Kim Loan điện, long ỷ nhận sự triều bái của văn võ đại thần.
Sau khi đăng cơ đại điển thành, Sở Anh còn chút hoảng hốt.
"Sao ?"
"Cứ cảm thấy đây là một giấc mơ?"
Trên mặt Lôi Minh Tễ cũng hiện lên ý , khẽ : "Không mơ, tin nàng nhéo một cái!"
Sở Anh : "Nhéo , đau là , phân biệt là mơ thật."
Lôi Minh Tễ vươn tay ôm Sở Anh lòng, : "A Anh, còn nhớ lời thề đêm tân hôn của chúng ?"
"Nhớ."
Nắm tay , cùng già .
Chính văn .
Còn mấy cái phiên ngoại.