Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 368: Nghiêm Thị Bị Xúi Giục, Đòi Cháu Theo Họ Lôi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:54:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơm tối là ăn ở viện của Hoài Vương. Tráng ca nhi hiện tại hơn năm tháng , mười tám cân. Đứa bé khẩu vị quá Sở Anh vẫn luôn khống chế lượng ăn của nó, nếu sẽ càng béo.

 

Lôi Minh Tễ ôm Tráng ca nhi bọc như cái bánh chưng, : "A Anh, con trai chúng thật uổng cái tên , mới lớn từng nặng tay ."

 

Thảo nào Sở Anh bế quá lâu, nặng thế nào bế quá lâu.

 

Sở Anh : "Đứa bé khẩu vị quá , liền khống chế lượng ăn . , xong còn tức giận, một tháng đều tới cửa."

 

Con trai của còn thể ngược đãi . Nàng khống chế lượng sữa của Tráng ca nhi xong mời Tân đại phu chẩn mạch, thứ đều lúc mới tiếp tục thực thi, đáng tiếc Nghiêm thị nàng giải thích. Đi hai , Nghiêm thị đều cho nàng sắc mặt Sở Anh cũng nữa.

 

Lôi Minh Tễ : "A Anh, chính là thích lo lắng cần quản bà. Đợi em dâu m.a.n.g t.h.a.i việc , bà cũng sẽ cứ chằm chằm Tráng ca nhi nữa."

 

Hắn kỳ thực Nghiêm thị đối với việc ở rể vẫn luôn bất mãn, chỉ là chủ mới thôi.

 

Sở Anh : "Minh Đạt gối An ca nhi, hà tất sốt ruột. Hơn nữa em dâu vẫn luôn ở Hồng Thành, Minh Đạt một lòng ở hỏa khí ít về, sinh cũng sinh ."

 

Nhắc tới chuyện , Lôi Minh Tễ khỏi : "Nàng xem qua tết thể để em dâu đến chỗ Minh Đạt ở một thời gian ?"

 

Bởi vì lúc đó bày sắc mặt cho Sở Anh, hai gặp mặt đó Nghiêm thị đều nhắc tới Phương thị. Chỉ là bụng Phương thị mãi động tĩnh, Nghiêm thị sốt ruột .

 

Sở Anh : "Viện nghiên cứu bên ngoài xây một loạt nhà, tháng mười mới công, sang năm đầu xuân thể dọn ở. Minh Đạt ở bên trong cấp bậc cao nhất, thể phân một cái viện."

 

Đương nhiên, những cái viện đều lớn, chỉ ba gian phòng cộng thêm phòng củi phòng bếp. Tuy nhiên những cái cũng đều là cho nhà lúc thăm ở, ở lâu dài cũng đủ . Chủ yếu vị trí khá hẻo lánh, con cái ở đó cũng tiện.

 

"Vậy thì quá , đợi ngày mai về sẽ với ."

 

Sở Anh nhướng mày một cái, tiếp lời.

 

Tráng ca nhi thấy Hoài Vương, liền đưa tay đòi . Lôi Minh Tễ thấy cảnh , nhớ tới Tráng ca nhi bài xích trong lòng chút mất mát.

 

Hoài Vương đón lấy Tráng ca nhi, chụt một cái liền hôn lên mặt: "Cháu ngoan , nhớ ông nội ?"

 

Sở Anh bật , mỗi ngày gặp mặt chính là một câu . Mà ngày thường Hoài Vương phàm là rảnh rỗi sẽ qua thăm Tráng ca nhi, chơi với nó một lúc. Cho nên ngoại trừ Sở Anh, đứa bé dính nhất chính là Hoài Vương.

 

Tráng ca nhi hơn bốn tháng liền bắt đầu ăn dặm, nhưng Sở Anh cũng chỉ cho nó ăn canh trứng gà và các loại cháo rau. Đầy năm tháng xong trong cháo rau sẽ bỏ chút thịt băm, đứa bé ăn cực thơm, mỗi đều thể ăn hết một bát.

 

Ăn cơm xong, Hoài Vương liền với hai : "Các con về , lát nữa đưa Tráng ca nhi qua."

 

Ra cửa, Lôi Minh Tễ mới hỏi: "Đại ca , ở trong phủ?"

 

Sở Anh : "Ta khôi phục mậu dịch viễn dương, Đại ca chuyên môn Phúc Kiến xử lý chuyện . Hai năm nay luôn chạy bên ngoài, thời gian ở trong phủ một phần ba cũng ."

 

Kỳ thực nàng Sở Cẩm chạy tới chạy lui quá vất vả, nhưng bản Sở Cẩm thích cũng liền ngăn cản.

 

"Qua tết cũng thể về?"

 

"Đầu tháng thư mùng sáu khởi hành, cái đều hơn nửa tháng còn tới, cũng chuyện gì chậm trễ?" Sở Anh ngược lo lắng xảy chuyện ngoài ý , bản Sở Cẩm hành sự cẩn thận cộng thêm mang đủ hộ vệ, quan trọng nhất là phỉ tặc đều tiêu diệt .

 

Về đến viện, Lôi Minh Tễ đóng cửa liền bế ngang Sở Anh lên. Từ lúc xuất binh đến giờ hòa thượng hơn nửa năm , cách nào hiện tại nhịn nữa.

 

Sở Anh cũng từ chối, xa cách lâu như cũng nhớ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-368-nghiem-thi-bi-xui-giuc-doi-chau-theo-ho-loi.html.]

 

Tiểu biệt thắng tân hôn, hai vợ chồng đến nửa đêm mới nghỉ ngơi. Sở Anh mệt đến mức ngủ luôn, khi ngủ luôn cảm thấy quên mất chuyện gì. Đợi đến giờ Dần tỉnh , nàng mới nhớ tới Tráng ca nhi hình như bế về.

 

Lôi Minh Tễ thấy tiếng động liền rời giường mở mắt, thấy Sở Anh đang mặc quần áo rời giường : "Sao ?"

 

"Ta bế Tráng ca nhi về."

 

Nghe tiếng gió lạnh vù vù bên ngoài, Lôi Minh Tễ : "Nửa đêm canh ba thế bế con về dễ cảm lạnh lắm, đợi trời sáng chúng hãy bế về!"

 

"Không , bế nó về ngay bây giờ."

 

Lôi Minh Tễ ngữ khí thấy đúng, dậy hỏi: "Xảy chuyện gì ?"

 

Không xảy chuyện gì chính là căng sữa khó chịu vô cùng, cho nên Sở Anh bế con về. Đáng tiếc cuối cùng vẫn , Lôi Minh Tễ kéo về ngủ.

 

Lại tỉnh mặt trời lên cao ba sào , Sở Anh vị trí trống bên cạnh cảm thấy rèn luyện lửa sém lông mày . Nàng rửa mặt chải đầu xong, Giải Tình liền bưng một bát t.h.u.ố.c tới.

 

Lúc Lôi Minh Tễ thấy, hỏi: "Uống cái gì ?"

 

Sở Anh liếc xéo một cái, còn thể là cái gì, tự nhiên là t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i . Tuy nàng dự định sinh ba đứa nhưng nghĩ một năm một đứa, sinh quá dày hại .

 

Lôi Minh Tễ ngược chút ảo não, hôm qua quá nóng vội đều quên uống t.h.u.ố.c . Ho khan một cái, : "A Anh, buổi trưa chúng về Lôi gia ăn cơm !"

 

"Được."

 

Đáng tiếc kế hoạch theo kịp đổi, bởi vì sự kiện đột phát Sở Anh thể Lôi gia. Lôi Minh Tễ cũng thể hiểu , liền dẫn Tráng ca nhi về Lôi gia.

 

Nghiêm thị thấy chỉ hai cha con, ý mặt lập tức còn: "Quận chúa ?"

 

Lôi Minh Tễ : "Chỗ Thường Đức xảy địa chấn, sự tình khá nghiêm trọng quan phủ cứu trợ thiên tai, Quận chúa xử lý việc . Mẹ, đợi xử lý xong việc con đưa Quận chúa qua."

 

"Vậy buổi tối nhà ăn cơm tất niên ?"

 

Lôi Minh Tễ Nghiêm thị là hy vọng , nhưng chuyện hai vợ chồng xong tiện đổi ý: "Mẹ, cơm trưa ăn ở đây, cơm tất niên chắc chắn về Vương phủ ăn. Mẹ, đợi sang năm, sang năm cơm tất niên ăn ở nhà."

 

Nghiêm thị vui, : "Quận chúa bận ? Chắc chắn cũng thời gian cùng ăn cơm tất niên , như con và Tráng ca nhi còn bằng ở nhà ăn cơm tất niên."

 

Lôi Minh Tễ nhíu mày.

 

Lôi Minh Đạt giúp giảng hòa, : "Mẹ, chuyện xong cũng thể lật lọng."

 

Nghiêm thị bảo Lôi Minh Đạt và Phương thị dẫn bọn trẻ ngoài, đó đen mặt : "Ta lúc đầu con rể ở rể tôn trọng, con . Bây giờ thì ? Không những con trâu ngựa cho bọn họ, cũng sắc mặt bọn họ."

 

Sắc mặt Lôi Minh Tễ khó coi, cái gì gọi là trâu ngựa cho Hoài Vương phủ: "Mẹ, hai năm nay A Anh đối với vô cùng tôn kính, thể những lời như ?"

 

"Mẹ, là ai khua môi múa mép mặt ?"

 

Nghiêm thị lạnh mặt : "Hiện tại Hồng Thành còn ai dám nàng ? Ngay cả nàng bày sắc mặt cho , khác cũng chỉ nhạo tự lượng sức , con trai ở rể còn bày đặt vẻ chồng?"

 

Lôi Minh Tễ lập tức cảm thấy đau đầu.

 

 

Loading...