Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 314: Thiên Lôi Nổ Giữa Tướng Phủ, Chiến Thần Trọng Thương
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:53:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu tháng bảy, liên tiếp nửa tháng mưa, lúa non trong ruộng sắp c.h.ế.t khô. Quan phủ cũng tìm đủ cách, cho dân chúng dẫn nước từ sông lên, đào giếng sâu để tận dụng nước ngầm.
Sở Anh lo đến mức yên, đừng hạn hán nữa! Lương thực dự trữ đủ dùng.
Ầm ầm ầm, thấy tiếng sấm, Sở Anh vui mừng đến mức vứt cả b.út lông trong tay chạy ngoài. Nhìn trời đen kịt, Sở Anh vui mừng khôn xiết, : "Sắp mưa , mưa xuống lúa non trong ruộng sẽ c.h.ế.t khô nữa."
Vì tình hình bên ngoài , Sở Anh khuyến khích dân chúng khai hoang trồng các loại ngũ cốc. khoai lang, khoai tây dù cũng là lương thực phụ, lương thực chính của họ vẫn là gạo. Nếu lúa non đều c.h.ế.t khô, dân chúng thể cầm cự qua , nhưng nàng sẽ ngoài mua lương thực.
Điều Sở Anh ngờ là, nàng vui mừng quá sớm. Cơn mưa lớn kéo dài liên tục năm ngày năm đêm. Những nơi trũng trong thành ngập nước, một ngôi nhà cũ lâu năm tu sửa chịu nổi sức tàn phá của mưa lớn sụp đổ.
Sở Anh lập tức phái năm ngàn binh mã khơi thông hệ thống thoát nước trong thành, đó sắp xếp thỏa cho những dân mắc kẹt. Đồng thời, nàng tìm Trình Quảng Bình : "Mưa cứ tiếp tục như thế , e là sẽ lũ lụt, chúng chuẩn ."
Trình Quảng Bình cũng nỗi lo , chỉ là ông khổ một tiếng : "Quận chúa, thiên tai là điều sức thể đổi ."
Lời sai, nhưng họ thể phòng , như thể giảm thiểu thiệt hại. Sở Anh : "Lập tức phát công văn, yêu cầu quan phủ chú ý sát mực nước sông, phát hiện điều bất thường lập tức di dời dân chúng ở vùng trũng."
Vì Sở Anh cũng là đầu gặp chuyện , nàng tất cả những gì thể nghĩ đến, đó cùng với tuần phủ, bố chính sứ và các quan viên khác thương nghị. Tập hợp trí tuệ của , cuối cùng cũng đưa một kế hoạch.
Ngày hôm , mưa tạnh.
Sở Anh thở phào một , : "Tạnh là , nếu xảy lũ lụt, cuộc sống của dân chúng khổ sở."
Quan trọng nhất là lũ lụt dễ xảy dịch bệnh, với trình độ y tế hiện tại, dịch bệnh bùng phát chắc chắn sẽ c.h.ế.t nhiều . Mà triều đình phong tỏa họ, đến lúc đó tình hình sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.
Không ngờ trận mưa lớn tạnh nửa ngày, đến tối bắt đầu mưa. Sở Anh lúc cũng yên nữa, lập tức dẫn khỏi thành tuần tra dọc bờ đê. May mà đầu năm ngoái, nàng cho xây dựng những con đê lâu năm tu sửa, cuối năm là đại đông cung, nên dù mưa lớn mấy ngày liền, đê vẫn vững chắc. Còn các kênh mương trong ruộng, vì cuối năm ngoái sửa chữa nên cũng thể thoát nước bình thường.
Sở Anh tuần tra đê một ngày, về đến nơi ở liền dựa ghế. Giải Tình bưng nước đến cho nàng uống, Sở Anh uống xong liền : "Ông trời thể để chúng sống yên hai ngày ? Nhất định dồn đường cùng."
Nếu mưa thuận gió hòa như năm ngoái thì bao. Đâu như năm nay, hạn hán lụt lội. Chỗ họ còn đỡ, từ năm ngoái phòng , nhưng các tỉnh xung quanh quan phủ gì, dân chúng chịu khổ.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Sở Anh tồi tệ đến cực điểm. Vốn dĩ chiến loạn khắp nơi khiến cuộc sống của dân chúng khó khăn, nay thêm thiên tai thì thể sống nổi nữa. Vì tâm trạng , bữa tối cũng ăn mấy miếng.
Phúc thúc hỏi: "Quận chúa, đồ ăn hợp khẩu vị ?"
"Không . Phúc thúc, ông xem nếu thật sự xảy lũ lụt, sẽ bao nhiêu dân chúng ly tán, nhà cửa?" Thời thái bình còn thể trông cậy triều đình cứu tế, nhưng trong thời loạn lạc chỉ thể dựa chính .
Phúc thúc im lặng một lát : "Quận chúa, ở đây, dân chúng phiên địa của chúng sẽ ly tán, nhà cửa."
Sở Anh lắc đầu : "Phúc thúc, cái tổ phá, gì trứng lành. Trung Nguyên bây giờ như thế , Thát Đát và Ngõa Lạt chắc chắn sẽ nhân cơ hội đ.á.n.h ."
"Quận chúa, cố gắng hết sức , đừng nghĩ nhiều nữa, nghĩ nhiều cũng vô ích."
Mưa lớn liên tiếp khiến nước sông dâng lên nhanh ch.óng, Sở Anh dám đ.á.n.h cược nữa, lập tức phái quân đội sơ tán dân chúng bên cạnh bờ đê. Phúc thúc nước sông dâng cao mà tim đập thình thịch, liên tục giục Sở Anh về Hồng Thành nhưng đều từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-314-thien-loi-no-giua-tuong-phu-chien-than-trong-thuong.html.]
Hoài Vương thư bảo nàng về, Sở Anh vẫn kiên quyết ở tuyến đầu.
May mà ông trời mắt, khi nước sông đạt đến mức báo động thì mưa tạnh. dù Sở Anh cũng yên tâm, sợ tạnh nửa ngày tiếp tục mưa. Đợi ba ngày, nước sông hạ xuống mức bình thường cũng mưa nữa, nàng mới cuối cùng yên tâm.
Phúc thúc Sở Anh gầy một vòng, khuyên nhủ: "Quận chúa, bây giờ tạnh mưa, sẽ chuyện gì , ở đây cứ giao cho Hứa tri phủ họ lo!"
Sở Anh gật đầu.
Về đến Vương phủ, Sở Anh tắm rửa xong liền ngã lên giường ngủ, từ chiều ngủ một mạch đến trưa hôm vẫn tỉnh.
Hoài Vương lo lắng: "Đứa nhỏ chuyện gì chứ?"
Phúc thúc an ủi: "Vương gia yên tâm, Quận chúa chỉ là quá mệt mỏi thôi. Mấy ngày nay nàng lo lắng đến dám chợp mắt, bây giờ chuyện qua, thả lỏng cơ thể cũng chịu nổi nữa. Cũng may Quận chúa còn trẻ, sức khỏe , đổi là khác sớm chịu nổi ."
Hoài Vương phòng, chỉ dặn dò Giải Tình chuyện gì lập tức báo cho ông.
Về đến viện của , Hoài Vương với Tông Chính Bá: "Ông bây giờ thư cho Sở Cẩm, bảo nó lập tức trở về, chuyện trong tay xử lý xong thì giao cho thuộc hạ."
Tháng thư cho Sở Cẩm, bảo về Hồng Thành. Chỉ là công việc kinh doanh trong tay Sở Cẩm còn sắp xếp thỏa, nên về. Sau đó vì mưa lớn liên tiếp tiện đường, nên cứ trì hoãn đến bây giờ.
"Được."
Sở Anh ngủ đến gần tối mới tỉnh, là đói đ.á.n.h thức.
Lúc Hoài Vương đến, thấy nàng đang ăn ngấu nghiến: "Có ai tranh với con , ăn nhanh thế gì?"
Sở Anh : "Đồ ăn bên ngoài ngon, vẫn là cơm nhà ngon nhất, cẩn thận ăn nhanh một chút. Phụ vương, khỏe thì đừng qua đây."
Mấy ngày nàng nhận thư của Hoài Vương, ông cảm lạnh, bảo nàng về nhà một chuyến. Chỉ là lúc đó tình hình cấp bách, Sở Anh , nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh chuyện .
Hoài Vương bất đắc dĩ : "Ta . Ngược là con, đừng cậy còn trẻ mà coi trọng sức khỏe."
Sở Anh cũng che giấu, : "Phụ vương, là chuyện khẩn cấp ? Nếu con xông lên hàng đầu, dựa mà yêu cầu quan binh và quan viên mạo hiểm cứu dân. Phụ vương, cần lo cho con, con còn trẻ, thức mấy đêm , nghỉ ngơi hai ngày là khỏe ."
"Ta thư cho đại ca con, bảo nó mau về, nó ở đây cũng thể san sẻ bớt cho con."
Sở Anh : "Vậy thì quá ."
Ăn cơm xong, Sở Anh lấy nước ấm súc miệng, đây Hoài Vương và Sở Cẩm đều dùng nước súc miệng, nhưng bây giờ để tiết kiệm tiền nên còn xa xỉ như nữa.
Phúc thúc từ bên ngoài vội vã bước , với hai : "Vương gia, Quận chúa, nhận tin, Ngụy Quốc công thiên lôi nổ thương, hiện giờ rõ sống c.h.ế.t."
Tách trong tay Sở Anh rơi xuống đất, vỡ tan tành.