Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 267: Lá Bài Tẩy (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:51:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoài Vương : "Con bé ngốc, cha còn lòng tin, con ?"
Ban đầu ông còn lo Sở Anh thể cầm quân, nhưng hai tháng qua cho ông xem thường con gái. Ngày thường đối với khác nhân từ mềm mỏng, nhưng trong quân hành sự quyết đoán, một là một, hai vị Thiên hộ nàng trị đến mức răm rắp theo.
Sở Anh : "Phụ vương, đây là vấn đề lòng tin . Phụ vương, Phùng gia tìm cách để g.i.ế.c con, vì thế thậm chí tiếc bán s.ú.n.g và t.h.u.ố.c nổ cho thổ phỉ. Tôn Triết và Trình Quảng Bình cũng kết thù với chúng , họ sẽ liên thủ để con thế Mạnh Lập Hoa."
"Ai họ sẽ hợp ?"
Sở Anh chút ngơ ngác: "Phụ vương, lời của ý gì?"
"Hoàng đế tin tưởng Phùng gia, bây giờ chủ yếu dựa con gái lớn sủng ái để duy trì vinh quang bề ngoài. Lý Thái hậu sẽ dung túng yêu nữ đó quá lâu, nên đáng lo ngại."
Ở kinh thành lẽ còn kiêng dè ba phần, nhưng Hồng Thành là địa bàn của ông.
"Còn Tôn Triết và Trình Quảng Bình thì ?"
Hoài Vương im lặng một lúc, : "Vài ngày nữa, chứng cứ phạm tội của Tôn Triết sẽ trình lên bàn giấy của Ngự thư phòng, đến lúc đó Trình Quảng Bình lẽ sẽ thế."
Sở Anh kinh ngạc, hỏi: "Phụ vương, ý của là Trình Quảng Bình là của chúng ? Sao thể, hai nhà chúng luôn nước lửa dung ?"
Trước khi xảy chuyện, họ và Tôn gia quan hệ hòa thuận, nhưng với Trình gia căng thẳng, nữ quyến nhà họ gặp nàng là mỉa mai châm chọc.
Hoài Vương cảm thấy Sở Anh vẫn còn chút ngốc nghếch: "Không thể qua mắt triều đình, động tĩnh của quan phủ. chuyện ít , ngay cả con cũng . Cho nên chuyện con trong lòng là , đừng ngoài."
"Anh cũng thể ?"
Hoài Vương lắc đầu: "Không thể , con kìm nén nhiều năm, bây giờ chút giữ bình tĩnh, trừ khi thể giấu nữa, nếu tuyệt đối cho nó ."
Sở Anh nghĩ đến tính cách của Sở Cẩm, cũng đồng tình với cách của Hoài Vương: "Phụ vương, ngoài Trình Bố chính sứ, quan viên ở Hồng Thành còn ai là của chúng ?"
"Bây giờ con cần những chuyện , đến lúc cần cho con , con tự nhiên sẽ ."
Sở Anh hỏi nữa, chuyển sang chuyện trong quân với Hoài Vương. Đàn ông ai mà hoài bão lập công danh, chỉ là hiện thực ép buộc, để sống sót chỉ thể giả vờ là công t.ử bột chữ.
Hoài Vương nàng chế tạo ba trăm quả l.ự.u đ.ạ.n, hỏi: "Hắc Lang và bọn chúng chỉ hơn bốn trăm , l.ự.u đ.ạ.n chắc đủ dùng chứ?"
"Không cần nhiều như , mang thêm cũng là để phòng ngừa bất trắc. Ta mời Mã Kỵ giúp huấn luyện binh doanh, hy vọng họ sẽ phụ lòng mong đợi của ."
Hoài Vương : "A Anh, Lôi Minh Tễ đặc biệt cử Mã Kỵ mang chiến mã, Thiên lôi và áo giáp đến, đủ để cho thấy tấm lòng của đối với con."
Ngày thứ hai khi Mã Kỵ đến quân doanh, Hoài Vương . Chỉ là ông đích hỏi Sở Anh, nên đề cập trong thư.
"Phụ vương, con và thể nào."
Hoài Vương hỏi: "A Anh, nếu con thích , phụ vương tự nhiên sẽ can thiệp. phụ vương thấy con đối với khác với những khác, con vì chuyện gia đình mà từ chối?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-267-la-bai-tay-2.html.]
Sở Anh im lặng một lúc : "Phụ vương, con và cùng một con đường."
Nếu chút cảm giác nào là giả, nhưng nàng rõ phận của hai là một cách thể vượt qua. Ngụy Quốc công đời đời trung thành với quân vương, còn họ chia cắt đất đai phong vương, chừng tương lai còn ngày đối đầu! Cho nên, nàng quan hệ quá sâu với Lôi Minh Tễ.
Hoài Vương : "Lôi kéo về phía , con và sẽ là cùng một con đường. A Anh, Lôi Minh Tễ giống Lôi Liên Kính, ngu trung cũng ngu hiếu. Chỉ cần việc chúng thiên hạ công nhận, sẽ về phía đối lập với chúng ."
Sở Anh lắc đầu: "Vạn nhất chỉ trung thành với quân vương, tương lai dẫn binh đến tấn công chúng thì ? Lúc đó chúng sẽ đối đầu chiến trường."
"Con gái, con cần vì chúng mà ủy khuất bản , nếu con thích thì cần lo lắng gì khác. Ta và ca ca con cũng nên trở thành gánh nặng của con."
Sở Anh kiên quyết lắc đầu: "Không, phụ vương, và đại ca là những quan trọng nhất đời của con. Nếu hai mệnh hệ gì, con một sống tiếp cũng ý nghĩa."
Có những phụ nữ coi tình yêu là mạng sống, vì đàn ông thể từ bỏ ruột thịt, nhưng giữa hai lựa chọn, nàng chắc chắn sẽ chọn gia đình.
Hoài Vương ngờ nàng nghĩ như , bèn đổi cách : "A Anh, con thể sinh con, hương hỏa của Hoài Vương phủ đều trông cậy con. Con lấy chồng, đến lúc đó Hoài Vương phủ sẽ đoạn tuyệt hương hỏa."
"Có thể nhận nuôi một đứa trẻ từ trong dòng tộc huyết thống gần gũi."
Hoài Vương đồng ý, : "Nếu là đây thì , nhưng bây giờ khác, những thứ chúng vất vả giành thể cho ngoài."
Sở Anh , : "Phụ vương, con yên tâm về đứa trẻ nhận nuôi, nhưng con ruột cũng chắc đáng tin cậy."
"Con ruột hiếu thuận, đó cũng là do chúng dạy dỗ , thể trách ai. đứa trẻ nhận nuôi dễ khác xúi giục hoặc lôi kéo. Ta lớn tuổi, phiền phức nữa."
Sở Anh "ồ" một tiếng: "Phụ vương, con năm nay mới mười sáu tuổi, vội gì chứ? Đợi ba năm năm nữa hãy !"
Thúc giục kết hôn ! Thuyết phục thì cứ trì hoãn, dù còn nhỏ, thể trì hoãn thêm năm năm nữa. Còn năm năm, đến lúc đó thúc giục quá, nàng sẽ trốn trong quân doanh về.
Ăn trưa xong, Hoài Vương hỏi: "A Anh, con định khi nào xuất phát?"
Sở Anh : "Tám ngày xuất phát. Địa thế núi Thông Trạch hiểm trở, dễ thủ khó công, tập kích là thể, chỉ thể tấn công trực diện. Nếu chúng s.ú.n.g và t.h.u.ố.c nổ, trận chiến còn thương vong."
Hoài Vương ngờ nàng suy nghĩ , nhưng đó là chuyện : "A Anh, nếu chúng cũng thể chế tạo s.ú.n.g, cộng thêm Thiên lôi, đến lúc đó ai thể đ.á.n.h bại chúng ."
Lời thực là đang thăm dò Sở Anh, xem nàng thể chế tạo s.ú.n.g . Nếu thể, đừng là Giang Tây, cả Giang Nam cũng thể thu tay.
Sở Anh hiểu ý ông, im lặng một lúc : "Phụ vương, s.ú.n.g mà triều đình đang dùng chỉ thường xuyên nổ nòng, đôi khi còn cướp cò. Chúng chế tạo s.ú.n.g, vẫn cải tiến hiệu suất của nó."
Hoài Vương kinh ngạc vui mừng, hỏi: "Ý của con là con thể cải tạo nó?"
Sở Anh uyển chuyển : "Bây giờ con còn dám chắc, nhưng con nghĩ hỏa khí vạn biến rời khỏi cái gốc, thử thêm vài chắc sẽ vấn đề. phụ vương, chúng thật sự chế tạo s.ú.n.g ?"
Hoài Vương mừng rỡ : "Con năng lực đó thì chắc chắn chế tạo, đến lúc đó dù đối mặt với tinh nhuệ của triều đình chúng cũng sợ."
Thấy ông vui như , Sở Anh cảm thấy vất vả một chút cũng đáng.