Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 261: Lời Nói Đi Đôi Với Việc Làm
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:51:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời tờ mờ sáng, Sở Anh cùng các tướng sĩ huấn luyện. các tướng sĩ vác mười cân, còn nàng vác nặng mười lăm cân. Trước đây Sở Anh vác hai mươi cân, nhưng lâu huấn luyện, hơn nữa hôm nay nàng thể hiện xuất sắc nên giảm năm cân.
Có vài binh sĩ chạy nửa đường thì mệt lả bệt xuống ven đường, oán giận: "Đây mà là huấn luyện gì chứ, rõ ràng là hành hạ chúng mà."
Có hùa theo: " , ở trong quân chúng bao giờ huấn luyện như thế . Ta thấy nàng chỉ tỏ khác , căn bản cầm quân."
Người lên tiếng lúc nãy : "Chính thế, một từng quân doanh thì cái gì chứ! Anh em, chúng chạy nữa, xem nàng gì nào?"
Trong binh lính , nhiều quen an nhàn, chịu nổi khổ cực , thêm xúi giục, cảm thấy đông phạt, nên hùa theo kẻ cầm đầu chạy nữa.
Sở Anh chạy năm cây ngược , giữa đường thấy đám binh lính đang bộ lững thững, nàng nổi giận mà chạy thẳng qua bọn họ.
Những binh lính thấy nàng thì chút sợ hãi, nhưng thấy nàng gì thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhạc Đạt, chính là kẻ đầu tiên xúi giục chạy. Nhìn bóng lưng của Sở Anh, khóe miệng cong lên một nụ , : "Thấy , chúng chạy nàng cũng chẳng dám gì. Không Hoàng thượng tại để nàng dẫn binh tiễu phỉ, theo nàng chúng chỉ con đường c.h.ế.t."
Phúc thúc chạy cùng Sở Anh, ông đầu thì thấy đám binh lính đang tụ tập chuyện. Phúc thúc ghi nhớ hết những , đợi chạy xong liền với Sở Anh: "Quận chúa, đám chắc chắn đang . Quận chúa, lát nữa nhất định phạt nặng bọn họ."
Sở Anh thấy vẻ mặt giận dữ của ông, : "Phúc thúc cần tức giận, đáng vì những , họ thì cứ để họ !"
Phúc thúc sốt ruột, : "Quận chúa, nếu trừng trị nghiêm khắc bọn họ, đám binh lính sẽ coi gì ."
Có câu , nhân từ thể cầm quân. Ở vương phủ, tính tình thì hạ nhân bên đều yêu mến, nhưng trong quân đội, tính cách như chỉ khiến các tướng sĩ cho rằng đáng tin cậy.
Sở Anh lắc đầu : "Phúc thúc, chừng mực."
Phúc thúc thầm nghĩ lát nữa nhất định thư cho Vương gia, để Vương gia dạy dỗ Quận chúa. Tính cách chút nào, đừng là tiễu phỉ, thu phục trướng còn khó.
Nửa khắc , Lưu Đại Tráng và Tào Nặc chạy về, lưng hai là nhiều .
Thấy Sở Anh đó thản nhiên, so với dáng vẻ thở hổn hển của , hai vị Thiên hộ đều chút hổ. Trước đây ở trong quân, họ huấn luyện khá chăm chỉ, hai còn chê bai khác lười biếng, đến thổ phỉ cũng đuổi kịp, ngờ nhanh như vả mặt.
"Quận chúa."
Sở Anh lấy đồng hồ quả quýt , : "Còn kém mười lăm phút nữa mới hết giờ quy định. Lưu đại nhân, Tào đại nhân, hai cho các tướng sĩ xếp hàng chờ !"
Lần nàng cho thời gian rộng rãi, trừ những ngày thường hề huấn luyện, còn đều thể chạy xong trong thời gian quy định.
Hai mươi phút , Sở Anh để Lưu Đại Tráng và Tào Nặc điểm danh, điểm phát hiện thiếu hai trăm tám mươi sáu .
Sở Anh cũng trừng phạt họ, mà trực tiếp tuyên bố khai trừ hai trăm tám mươi sáu . Quân lệnh như sơn, tuân quân lệnh cũng cần giữ .
Tào Nặc cảm thấy quá qua loa, : "Quận chúa, trong những một thực sự thể lực đủ, thể thành nhiệm vụ trong thời gian quy định."
Sở Anh mặt lạnh như tiền : "Chạy đất bằng còn nổi, lên núi họ đuổi kịp thổ phỉ ? Đã đuổi kịp thổ phỉ, cần họ gì? Tào đại nhân, chỗ của nuôi ăn hại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-261-loi-noi-di-doi-voi-viec-lam.html.]
Những đạt yêu cầu của nàng đều sẽ giữ , bây giờ chỉ là bước đầu, cường độ huấn luyện sẽ ngày càng lớn, tất cả những ai đạt tiêu chuẩn đều sẽ loại.
Tào Nặc thể phản bác.
Hai trăm tám mươi sáu chặn ngay ngoài quân doanh, Sở Anh hề lộ diện, trực tiếp để Lưu Đại Tráng và Tào Nặc giải quyết.
Chạy xa như , các tướng sĩ đói mệt, thậm chí còn ghen tị với những đưa về Hồng Thành. đến lúc ăn cơm, thấy thịt kho tàu trong bát, suy nghĩ đó lập tức tan thành mây khói. Vì quan viên và tướng lĩnh các cấp bóc lột, các tướng sĩ thể ăn no là may mắn, còn ăn ngon thì đừng mơ.
Lưu Đại Tráng thịt kho tàu, khoai tây xào chua cay và canh trứng rau xanh bàn, : "Lão Tào, thịnh soạn quá nhỉ?"
Tuy ở cùng Sở Anh lâu, nhưng thích khí ở đây. Hắn chỉ cần dẫn tướng sĩ huấn luyện cho , những chuyện khác cần lo, càng những chuyện lộn xộn.
Tào Nặc : "Hôm nay là ngày đầu tiên, chắc chắn một bữa ngon để an lòng tướng sĩ, ngày mai chắc bữa ăn ngon như nữa ."
Lưu Đại Tráng : "Dù thể ngày nào cũng thịt, nhưng một ngày bốn bữa cơm no, chỉ riêng điểm hơn ."
Trước đây họ tăng cường huấn luyện, mà là điều kiện, thể để binh lính bụng đói huấn luyện !
Tào Nặc gật đầu.
Phúc thúc thấy nàng đuổi hết những đó , bắt đầu lo lắng. Vốn chỉ hơn một nghìn năm trăm , bây giờ bớt hơn hai trăm, chỉ còn hơn một nghìn ba trăm . Ở Giang Tây, băng thổ phỉ lớn nhất đến hàng nghìn , quan phủ địa phương cũng dám động đến. Mà Mạnh Lập Hoa yêu cầu Sở Anh tiêu diệt băng thổ phỉ ở núi Thông Trạch, huyện La Sơn cũng hơn ba trăm .
Sở Anh ông lo lắng, : "Hơn một nghìn ba trăm chắc chắn đủ. Trừ những , thể chiêu binh."
Phúc thúc ngạc nhiên hỏi: "Chiêu binh, chiêu binh?"
"Trước đây Vương phủ ba trăm phủ binh ? Ta cho Giả Phong điều tra, những phủ binh bây giờ đều trọng dụng, chỉ cần họ bản lĩnh thật sự, đến lúc đó họ tự nhiên sẽ đến đầu quân."
Chỉ cần ở chỗ nàng thấy tiền đồ, cần cử thuyết phục họ cũng sẽ đến đầu quân.
Phúc thúc : "Phủ binh của chúng tổn thất ít, còn chắc cũng chỉ hơn hai trăm, vẫn còn thiếu hơn một nghìn ."
Sở Anh : "Phúc thúc, binh quý ở tinh nhuệ chứ ở đông. Chỉ cần huấn luyện họ cho , dù đối mặt với lượng thổ phỉ tương đương, chúng cũng chỉ thể chạy trối c.h.ế.t."
Huấn luyện những thành tinh binh, đến lúc đó phối hợp với v.ũ k.h.í , đám thổ phỉ quân kỷ, cũng chiến thuật, sẽ đ.á.n.h họ.
Thấy nàng tự tin như , Phúc thúc nuốt những lời định . Có lẽ, ông nên tin tưởng Quận chúa, dù nàng nhiều việc mà khác .
Tối hôm đó, Hồ Cao đến với Sở Anh: "Quận chúa, Lưu đại nhân họ , Quốc cữu gia hề tìm Mạnh Tổng binh. Quận chúa, Quốc cữu gia ?"
"Ta bảo kiếm tiền . Lương thực Mạnh Lập Hoa hứa cho, đến giờ vẫn thực hiện."
Nếu nàng lương thực Tuyên gia cho, các tướng sĩ đứt bữa . Haiz.
Hồ Cao là kiếm tiền, lập tức còn lo lắng nữa.