Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 230: Tiếng Chuông Tang Tóc, Hoàng Đế Băng Hà?
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:50:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Anh trở về nơi ở, xem kỹ bằng chứng Lôi Minh Tễ đưa một lượt. Xem xong trong lòng chút tuyệt vọng, Đại Sở thối nát từ gốc rễ, căn bản cứu vãn .
Cổ bá nàng tâm trạng , hỏi: "Chủ t.ử, cái gì?"
Sở Anh đơn giản những việc tài liệu một chút, xong bảo: "Hiện nay Đại Sở nội ưu ngoại hoạn, Hoàng đế hôn dung Thái t.ử cũng vua hiền, quan kết bè kết cánh tham ô thành thói. Không bao lâu nữa, Đại Sở sẽ xong đời."
"Đại Sở xong , và phụ vương đến lúc đó nên về ."
Không rời khỏi Trung Nguyên, chỉ còn con đường tìm một nơi hẻo lánh ẩn tính mai danh. Chỉ là Hoài Vương hưởng thụ quen , nhốt ở nơi thôn dã chắc chắn sẽ vui vẻ.
Cổ bá im lặng một chút : "Quận chúa, võ công cao cường quen với Ngụy Quốc Công, từng nghĩ tới việc lĩnh binh nắm quyền ?"
Sở Anh giật .
Cổ bá : "Quận chúa, một khi thiên hạ loạn lạc mạng sẽ đáng tiền. Muốn Vương gia và đều bình an vô sự, trừ phi nắm binh quyền."
"Một khi nắm giữ binh quyền khống chế đất phong trong tay, triều đình cũng động và Vương gia nữa."
Việc Sở Anh thật sự từng nghĩ tới, nhưng lời của Cổ bá nhắc nhở nàng, nắm giữ vận mệnh của thì sở hữu thế lực hùng mạnh.
Sở Anh gật đầu : "Cổ bá bá đúng, chỉ nắm giữ một đội quân sức chiến đấu mạnh mẽ, cha con mới thể thực sự bình an vô sự."
Bảo nàng lĩnh binh c.h.é.m g.i.ế.c với Thát Đát Ngô Lạt Sở Anh tự tin, nhưng đối phó với trộm cướp và phản quân nàng cảm thấy thể . Có điều bây giờ nghĩ những thứ còn quá sớm, rửa sạch oan khuất thì cái gì cũng là hư ảo.
Sáng ngày hôm Sở Anh bảo Cổ bá gửi một bức thư ngoài, là gửi cho Phúc thúc, ba bọn họ thời gian dài như tin tức của nàng sẽ lo lắng.
Sở Anh ban ngày hơn nửa thời gian đều ở tầng hầm, mỗi ngày luyện công sách thì là ngủ, nàng cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt chậm chạp. Cuối cùng cũng đến đêm ba mươi tết, nàng trong phòng bánh bao. Như ngộ nhỡ xông , nàng cũng thể kịp thời tầng hầm.
Cổ bá nàng nặn một cái bánh bao hình con heo nhỏ, khen ngợi: "Tay Quận chúa thật khéo. Không giống bà lão nhà và con dâu, đều tay chân vụng về, sủi cảo và bánh bao đều ."
Thần sắc Sở Anh khựng , hỏi: "Cổ bá, Cổ bá mẫu và ca ca tẩu t.ử bọn họ đang ở ?"
Cổ bá một cái : "Bọn họ hiện tại sống , cũng gì vướng bận. Đợi tương lai và Vương gia an , thể cùng bọn họ ."
Sở Anh vốn định việc xong xuôi sẽ để ông đoàn tụ với vợ con, nhưng lời đến bên miệng nuốt trở về. Trong phim truyền hình thường xuyên xuất hiện nhân vật nào đó xong vụ sẽ rửa tay gác kiếm, kết quả cuối cùng đều c.h.ế.t. Cho nên, lời may mắn như tuyệt đối thể .
"Cổ bá, những năm vất vả cho bá ."
Cổ bá lắc đầu : "Không vất vả, một chút cũng vất vả. Cả nhà chúng đều là dựa Vương gia mới cơm áo lo, con cái cũng thể đến tư thục học."
Cho nên dù ông mất mạng, ông cũng từng hối hận sự bỏ của những năm . Vì sự đề bạt của Vương gia, ông mới thể sống những ngày tháng , dù hiện tại chia xa vợ con cũng đều sống .
Sở Anh bánh bao và sủi cảo, vì mùa đông thứ để sợ hỏng nên hấp hai l.ồ.ng. Một phút cẩn thận, Sở Anh ăn no căng.
Cùng lúc đó, Dương Oa một bàn đồ ăn khẩu vị: "Cũng ca ca hiện tại thế nào ? Có ăn cơm ngon miệng ."
Phúc thúc : "Đừng lo lắng vớ vẩn nữa, Quận chúa chắc chắn sẽ ăn thịnh soạn hơn chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-230-tieng-chuong-tang-toc-hoang-de-bang-ha.html.]
Dương Oa vẫn động đũa, hai vẻ mặt lo âu hỏi: "Cha, Hồ thúc, khi nào con mới thể gặp ca ca a?"
Cái Phúc thúc cũng thể xác định . Năm ngoái Hoàng đế đại thọ sáu mươi ngất xỉu, dân gian vẫn luôn đồn đại ông mạng còn lâu, nhưng ông hiện tại vẫn còn sống. Mà Hoàng đế c.h.ế.t, Quận chúa nhà cũng dám hành động khác thường.
Cũng là Sở Anh sợ Hoàng đế bắt nàng, ch.ó cùng rứt giậu nghiêm hình bức cung, cho nên dám đón tết cùng Dương Oa bọn họ. Vì theo lời Phương Tuấn Đào , kẹp hình Phùng Ngọc dùng đều là trò trẻ con, thể tưởng tượng khốc hình của Cẩm Y Vệ lợi hại thế nào . Sở Anh dám đảm bảo thật sự thể chịu đựng tất cả khốc hình, an là hết vẫn là nên ẩn nấp.
Hồ Cao cảm thấy Dương Oa chút hồ đồ, : "Công t.ử hiện tại tình cảnh gian nan, ngài lộ diện mới là nhất, chúng ở đây yên lặng đợi tin tức là ."
Những ngày hai cũng nhàn rỗi. Phúc thúc tìm việc ở nha hành, Hồ Cao tìm việc ở cước hành, tuy tiền nhiều nhưng hai nơi đều thuận tiện ngóng tin tức.
Dương Oa tủi cúi đầu ăn cơm.
Phúc thúc an ủi bé: "Đừng khó chịu nữa, đợi việc của công t.ử ở đây xong xuôi, con thể ngày ngày gặp ngài ."
Dương Oa tâm trạng nặng nề gật đầu một cái.
Ngay khi ba ăn cơm xong đột nhiên tiếng chuông vang lên, một cái, hai cái, ba cái...
Dương Oa thấy tiếng chuông cứ vang ngừng, khó hiểu hỏi: "Đang ăn tết ai gõ chuông, chuyện may mắn như quan phủ đều quản ?"
Nếu là ở trong thôn bọn họ, ai dám bậy như tộc trưởng và mấy vị tộc lão chắc chắn xử lý theo quy định của tộc . Kinh thành quy tắc nhiều như , loại chuyện kiêng kỵ.
Phúc thúc và Hồ Cao hai vẻ mặt kích động đếm chuông vang, đếm đến tám mươi mốt cái hai lập tức kích động: "C.h.ế.t , cuối cùng cũng c.h.ế.t ."
Cuối cùng cũng mong , Quận chúa cũng cần cứ trốn trốn tránh tránh nữa.
Dương Oa phản ứng cũng nhanh, : "Đây là Hoàng đế lão nhi c.h.ế.t ? Sao các ?"
Phúc thúc giải thích: "Tiếng chuông vang tám mươi mốt cái, đại biểu cho Hoàng đế băng hà. Vừa đếm, chuông gõ đủ tám mươi mốt cái."
Dương Oa cũng vui mừng, điều biểu thị bé nhanh thể gặp ca ca .
Sở Anh cũng thấy tiếng chuông truyền từ trong cung, nàng nảy sinh nghi ngờ : "Cổ bá, gặp Lôi Minh Tễ, còn với trạng thái tinh thần Hoàng đế tệ, đột nhiên băng hà ? Cổ bá, bá xem chuyện trá ?"
Phúc thúc hiểu ý của nàng, : "Ý của Quận chúa là Hoàng đế vì dẫn , cố ý gõ vang chuông tang?"
"Phải."
Phúc thúc cảm thấy khả năng nhỏ, nhưng ông lập tức phủ nhận Sở Anh, mà hỏi: "Quận chúa vì suy nghĩ như ?"
Sở Anh : "Hoàng đế vẫn luôn cho rằng đoạt bảo vật của Thường Lan Á, ông món bảo vật . Cổ bá, cảm thấy chúng đừng hiện vội, quan sát thêm một thời gian nữa !"
Nàng là cảm thấy Hoàng đế điên , thể phán đoán theo lẽ thường.
Cổ bá liền : "Vậy chúng những ngày cũng nữa."
Không chỉ Sở Anh, ông cũng thể thường xuyên nữa tránh để chú ý. Hoàng đế vì trường sinh nghĩ đủ cách, vì sống tiếp chừng thật sự thể chuyện giả c.h.ế.t, Quận chúa rơi tay ông chắc chắn sẽ mất mạng.