Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 225: Ve Sầu Thoát Xác, Lý Miễn Đại Náo
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:50:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bán hồ lô ngào đường đây, bán hồ lô ngào đường đây..."
Dương Oa chỉ hồ lô ngào đường, kéo cánh tay Phúc thúc vẻ mặt mong đợi : "Cha, con ăn hồ lô ngào đường, cha mua cho con một xiên !"
Phúc thúc híp mắt : "Mua một xiên đủ, còn mua cho nương và con nữa! Tiểu ca, nào, lấy cho năm xiên."
Dương Oa toét miệng .
Trả tiền xong hai chuẩn rời , đột nhiên lớn tiếng kêu cứu. Trong lòng Phúc thúc thót một cái, tiếng chính là phát từ Thấm Hương Các.
Dương Oa vẻ mặt hoảng sợ nắm lấy Phúc thúc, : "Cha, cha, c.h.ế.t ?"
Phúc thúc kéo tay bé : "Con quản nó , chúng mau về thôi."
Bây giờ là thượng tuần tháng Chạp nhiều sắm tết, đường phố vẫn náo nhiệt. Tiếng kêu cứu ở Thấm Hương Các vang lên, gan lớn chạy xem náo nhiệt, gan nhỏ sợ rước họa vội vàng rời . Phúc thúc liền cùng Dương Oa trộn trong những rời .
Vừa khỏi con phố , Phúc thúc thấy một đội Cấm vệ quân đang về phía bên .
Dương Oa những quan binh sợ hãi rụt lưng Phúc thúc. Có bé phối hợp, xung quanh đều nghi ngờ phận của hai .
Đợi Cấm vệ quân qua, Phúc thúc lập tức dẫn Dương Oa rời . Điều ông là Cấm vệ quân bao vây cả con phố, bên trong bộ đều kiểm tra. Nếu Phúc thúc rời ngay mà tiếp tục ở quanh quẩn, chắc chắn sẽ bắt.
Những rõ phận cả con phố đều bắt thẩm vấn. Cũng thu hoạch, quan phủ phát hiện một tên g.i.ế.c và hai tên trộm ở bên trong.
Phùng Ngọc Vu chưởng quỹ, : "Ngươi hôm nay bọn họ sẽ đến lấy bằng chứng phạm tội của , tại xuất hiện một tên hàng giả?"
Hắn tốn bao tâm tư mới nắm đường dây Thấm Hương Các , vốn định lợi dụng nó để câu Sở Anh , ngờ để nàng trốn thoát.
Vu chưởng quỹ đầy là m.á.u quỳ mặt đất cầu xin: "Nhị công t.ử, cũng tại như ? Hôm qua rõ ràng hẹn hôm nay sẽ đến lấy đồ mà."
Ông bằng chứng giấu ở nhà là dụ Sở Anh đến nhà ông , ngờ Sở Anh đến mà hẹn hôm nay, nhưng hôm nay xuất hiện.
Phùng Ngọc : "Tối qua ngươi lộ ?"
Vu chưởng quỹ nghĩ biểu hiện của hôm qua, khẳng định : "Không . Nhị công t.ử, tối qua một chút sơ hở cũng lộ."
Phùng Ngọc tức hổn hển : "Đã ngươi lộ sơ hở, vì hôm nay để một kẻ thế đến lấy đồ? Rất rõ ràng, nghi ngờ ngươi, cho nên tìm một tên hàng giả đến thăm dò."
Hiện tại đ.á.n.h rắn động cỏ, tìm Sở Anh nữa sẽ dễ dàng như , để Lý Miễn càng khó .
Vu chưởng quỹ một mực khẳng định lộ sơ hở.
Phùng Ngọc lười ông nhảm, là quân cờ phế thải giữ cũng vô dụng. Sau khi g.i.ế.c , sai ném xác Vu chưởng quỹ và con trai ông xuống sông hộ thành.
Lôi Minh Tễ vẫn luôn phái theo dõi Phùng Ngọc, nhanh đặt mai phục ở Thấm Hương Các bắt một , gọi Dương Nhất Đông điều tra việc .
Rất nhanh, Dương Nhất Đông đem tin tức ngóng cho : "Quốc công gia, Thấm Hương Các một hỏa kế Phổ Nhĩ mới nhập hôm qua của bọn họ chất lượng vấn đề, khách hàng uống xong liền phát hiện . Vu chưởng quỹ đích bồi lễ xin , hơn nữa còn tặng đối phương một tấm thẻ quý khách."
Chỉ việc thì điều gì đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-225-ve-sau-thoat-xac-ly-mien-dai-nao.html.]
Dương Nhất Đông tiếp tục : "Vì danh tiếng của Thấm Hương Các mà tặng một tấm thẻ quý khách lạ. Lạ là hỏa kế từ khi vị khách , chưởng quỹ nhà chỉ vỡ một ấm , còn tính sai một món nợ. Hỏa kế , chưởng quỹ nhà cai quản lâu mười một năm từng tính sai sổ sách, hôm qua là đầu tiên."
Từ việc thể thấy, phận vị khách rõ ràng là đơn giản.
Lôi Minh Tễ : "Nhất Đông, ngươi cảm thấy vị khách sẽ phận gì?"
Chỉ chút manh mối thể đoán đối phương phận gì, nhưng Dương Nhất Đông hiểu ý trong lời của : "Quốc công gia nghi ngờ là Vinh Hoa Quận chúa?"
Lôi Minh Tễ gật đầu : "Có thể đáng để Phùng Ngọc động can qua lớn như chỉ Hoài Vương và Vinh Hoa Quận chúa. Việc chúng tiện điều tra sâu, ngươi đem tin tức tiết lộ cho Lý Miễn."
Dương Nhất Đông chút do dự, : "Lý Miễn tuy tiến bộ, nhưng hành sự vẫn quá ngông cuồng. Việc báo cho , lo lắng sẽ mang đến nguy hiểm cho Vinh Hoa Quận chúa."
Rèn luyện ở Tây Bắc một năm quả thực hơn , nhưng bản chất vẫn đổi.
Lôi Minh Tễ lắc đầu : "Vinh Hoa Quận chúa cho dù ép đến còn đường lui, cũng sẽ tìm . Đợi Hoàng đế rơi hôn mê hoặc băng hà, Vinh Hoa Quận chúa mới sẽ hiện ."
Hoài Vương phủ vu oan mưu phản Phùng Ngọc chỉ là kẻ thực thi, kẻ chủ mưu là Hoàng đế. Điểm Sở Anh chắc chắn , nàng hiện tại lộ diện chắc chắn sẽ rơi tay Hoàng đế.
"Quốc công gia, chúng cần gì?"
Lôi Minh Tễ lắc đầu : "Chúng cái gì cũng đừng , cứ như bình thường. Đợi nàng gặp nguy hiểm ai cầu cứu, sẽ đến tìm ."
Dương Nhất Đông , thôi.
"Có gì cứ , đừng bày cái bộ dạng quỷ quái đó."
Dương Nhất Đông : "Quốc công gia, ngài thật sự chỉ là thưởng thức tài năng của Vinh Hoa Quận chúa, chứ thích con nàng?"
Mặt Lôi Minh Tễ lập tức đen .
Dương Nhất Đông cũng sợ , : "Quốc công gia, chúng trêu chọc ngài với nữ t.ử khác ngài đều cả, nhưng mỗi nhắc tới Vinh Hoa Quận chúa ngài liền biến sắc."
Hắn vốn dĩ là những lời , dù cũng là việc riêng của chủ công. khi Lôi Minh Tễ thật sự cưới vợ thì nhịn nữa. Không thành huyết mạch của , ngay cả cúng bái cũng .
Lôi Minh Tễ sắc mặt : "Vinh Hoa Quận chúa là ân nhân cứu mạng của , thể giống với nữ t.ử khác ? Mã Quý hồ đồ thì thôi, ngươi cũng theo loạn."
Dương Nhất Đông bình tĩnh : "Cho dù đ.á.n.h trượng một lời cũng . Quốc công gia, hy vọng ngài thể thẳng nội tâm của . Quốc công gia, một thứ một khi bỏ lỡ thời cơ, tương lai hối hận cũng kịp nữa."
Vinh Hoa Quận chúa bất kể là tài năng phẩm hạnh đều xứng đôi với Quốc công gia nhà . Có điều Vinh Hoa Quận chúa hiện tại vẫn là mang trọng tội, nàng và Quốc công gia kết mối duyên trăm năm còn giúp nàng rửa sạch oan khuất .
Lôi Minh Tễ bực buồn : "Ngươi bà mối thật đáng tiếc?"
Dương Nhất Đông thấy tức giận, : "Đề nghị của Quốc công gia đấy, đợi về Đại Đồng, đến lúc đó sẽ giúp mấy tên lính già độc giải quyết đại sự hôn nhân."
Trong quân lính độc nhiều, một tướng lĩnh cấp bậc khá cao vẫn còn độc đấy! Hết cách, biên thành phụ nữ vốn ít, điều kiện các mặt đều ưu việt càng ít hơn. Đương nhiên, còn một bộ phận là sợ ngày nào đó sẽ c.h.ế.t trận nên dám cưới vợ, đỡ khi c.h.ế.t để vợ con chịu khổ.
Lôi Minh Tễ nhịn mắng: "Cút, mau cút cho ."