Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 221: Nghĩa Quân Nổi Dậy, Anh Hùng Trọng Anh Hùng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:50:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ban đầu, khi phản loạn nổ ở huyện Ninh, nghĩa quân khi g.i.ế.c c.h.ế.t Huyện lệnh và Huyện thừa trời cao đất dày mà tấn công phủ thành, kết quả phủ binh tiêu diệt gọn trong một . Còn thủ lĩnh nghĩa quân ở huyện Cổ Phong khi g.i.ế.c Huyện lệnh và sáu tên hương phú hộ ác quán mãn doanh, chia lương thực và tiền bạc cướp thành hai phần, một nửa chia cho những theo , một nửa chia cho những bách tính nghèo khổ. Hành động của nhanh ch.óng nhận sự ủng hộ của dân nghèo.

 

Sở Anh xong gật đầu tán thưởng: "Là một nhân vật tài."

 

Phúc thúc lắc đầu : "Nơi cách quân đồn trú quá ba ngày đường, bọn họ nhận tin tức chắc chắn sẽ nhanh ch.óng phái binh trấn áp, Hồ Cao nên trò trống gì ."

 

Hồ Cao mà ông nhắc đến chính là thủ lĩnh nghĩa quân . Tổ tiên là võ quan tam phẩm, đến đời thì giáng xuống Giáo úy thất phẩm. Tuy nhiên, tính tình cương trực, chịu chuyện bất bình, đó hãm hại mất chức quan, bèn trở về quê cũ.

 

Sở Anh : "Phúc thúc, gửi cho một tin tức."

 

Phúc thúc cảm thấy cần báo tin, Hồ Cao cũng đoán việc . Dù đối phương cũng từng ở trong quân ngũ ba năm, chắc chắn việc triều đình dung tha, sẽ phái binh đến tiêu diệt.

 

"Không là chuyện của , nhưng tận một phần tâm sức."

 

Biết rõ tạo phản là con đường c.h.ế.t, nhưng vì những bách tính nghèo khổ , bọn họ vẫn nghĩa vô phản cố mà . Đối với nhân phẩm của những , Sở Anh kính trọng.

 

Phúc thúc từ chối, chỉ chút nghi hoặc hỏi: "Nhị công t.ử, vì gọi bọn họ là nghĩa quân?"

 

Như ông thì đều gọi những đó là bạo dân, nhưng Sở Anh chỉ gọi những là nghĩa quân mà trong lời còn mang theo một tia kính ý.

 

Sở Anh : "Phàm là còn đường sống khác, những bách tính cũng sẽ lên con đường lối về . Đầu sỏ gây nên chuyện là Hoàng đế hôn dung vô đạo và đám quan tham lam chán. Nước thể nâng thuyền cũng thể lật thuyền, nếu triều đình chỉnh đốn việc cai trị, giang sơn Đại Sở sớm muộn gì cũng sẽ ngày nghĩa quân lật đổ."

 

Nói đến đây, nàng khỏi tự giễu: "Cũng là thiển cận . Giang sơn dù đổi chủ, những quan chỉ cần diệt tộc thì hơn một nửa con cháu vẫn thể tiếp tục quan trong triều đại mới, khổ là khổ bách tính thiên hạ, diệt là hoàng tộc họ Sở."

 

Phúc thúc Sở Anh một cái, : "Nhị công t.ử, vận mệnh của những hoàng tộc họ Sở khác thế nào , nhưng Vương gia là dòng đích trưởng. Hoàng đế triều đại mới nhất định dung tha Vương gia và các ."

 

Sở Anh cũng lo lắng điểm , cho nên mới chuẩn đường lui. Thật lánh hải ngoại là cách nhất, chỉ là Hoài Vương và Sở Cẩm khó lòng rời bỏ quê hương. Cho nên bọn họ sống , chỉ một con đường để . Mà con đường , tiên rửa sạch oan khuất cho cả nhà mới .

 

Phúc thúc thấy nàng nhíu mày nên tiếp nữa. Có một việc chỉ cần đến đó là đủ, quá nhiều ngược sẽ phản tác dụng.

 

Sáng ngày thứ ba, Sở Anh nhận tin tức nghĩa quân giải tán, ngay trong đêm rời khỏi huyện thành. Đi thì ai .

 

Phúc thúc : "Những đó nhân lúc đêm tối rời khỏi huyện thành, đều trốn trong núi . Nhị công t.ử, Hồ Cao quả thực là một nhân vật."

 

Biết đ.á.n.h quân đội triều đình, dứt khoát giải tán nghĩa quân để bọn họ chạy trốn. Trốn trong núi một thời gian, qua đợt sóng gió xuống núi nơi khác.

 

Tảng đá trong lòng Sở Anh rơi xuống, : "Chúng ăn cơm trưa xong thì khởi hành kinh thành thôi!"

 

Chập tối hôm đó bọn họ gặp quan binh đường, đến hơn ngàn , Sở Anh và Phúc thúc vội vàng tránh sang một bên nhường đường cho những .

 

Có một nam t.ử trung niên mặc áo giáp đen đến xe ngựa của Sở Anh, hỏi: "Các là ai? Muốn ?"

 

Phúc thúc : "Đại lão gia nhà là Hứa Lang trung của Công bộ, tháng Đại lão gia bảo về quê Đức Châu đón hai vị công t.ử của nhị phòng kinh."

 

"Hộ tịch và lộ dẫn?"

 

Sở Anh đưa hai thứ cho nam t.ử , đợi xem xong liền giả vờ tò mò hỏi: "Đại nhân, các ngài đông như gì thế?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-221-nghia-quan-noi-day-anh-hung-trong-anh-hung.html.]

Nam t.ử trung niên mặt lạnh như tiền : "Không c.h.ế.t thì đừng nhiều."

 

Cũng là thấy Phúc thúc thường nên mới qua kiểm tra, hiện tại xác định vấn đề gì cũng lười tốn công sức nữa.

 

Trời sắp tối cũng tìm thấy thôn trang, ba đành qua đêm bên đường. Vừa dừng ba liền bận rộn, ở bên ngoài cũng cầu kỳ gì, cơm nấu chín ăn kèm với dưa muối và thịt khô là xong bữa.

 

Ăn no xong Sở Anh tảng đá, khều đống lửa hỏi: "Phúc thúc, thúc xem Hồ Cao thể trốn thoát ?"

 

Phúc thúc gật đầu : "Lần chắc chắn thể trốn thoát. Có điều quan phủ chắc chắn sẽ buông tha bọn họ, sẽ phát lệnh truy nã các nơi."

 

Sở Anh một cái : "Bây giờ thế đạo loạn lạc như , tùy tiện trốn đó, quan phủ cũng tìm thấy ."

 

Nói xong nàng ngáp một cái: "Dương Oa, hai canh giờ nữa gọi ."

 

Phúc thúc vì ban ngày đ.á.n.h xe ngựa, Sở Anh để ông nghỉ ngơi . Cho nên việc gác đêm rơi nàng và Dương Oa.

 

"Vâng thưa ca ca."

 

Đợi Sở Anh tỉnh là đầu giờ Sửu, đây cũng đầu tiên. Nàng xoa đầu Dương Oa : "Mau ngủ !"

 

Khi ngủ ngoài trời Phúc thúc đều ngủ bên ngoài. Sở Anh và Dương Oa ngủ trong xe ngựa, điều hai luân phiên gác đêm nên cũng chật.

 

Sở Anh bên đống lửa suy nghĩ sự việc, đột nhiên nàng thấy tiếng bước chân nhẹ, tiếng bước chân càng lúc càng gần.

 

Thấy tiếng bước chân đột nhiên biến mất, Sở Anh : "Đừng trốn nữa, !"

 

Phúc thúc thấy tiếng , lập tức chộp lấy thanh đao đặt bên cạnh đến chắn Sở Anh, cứ như ngủ say là ông .

 

Rất nhanh một nam t.ử mặc y phục vải thô, trán rộng mặt vuông, bốn mươi tuổi từ một gốc cây lớn .

 

Nam t.ử tay cầm một cây gậy gỗ, hai tay ôm quyền : "Ta cũng là đường, kinh động đến tiểu xin đừng trách móc."

 

Sở Anh còn gì, Phúc thúc : "Đã là đường, mời các hạ mau ch.óng rời !"

 

Nam t.ử động đậy, mà về phía Sở Anh : "Vị tiểu , tại hạ họ Cổ tên một chữ Nguyệt. Lần Thiên Tân, tiểu , thể đồng hành ?"

 

Sở Anh đ.á.n.h giá từ xuống , liên tưởng đến tin tức ngóng đó, trong đầu lóe lên một tia linh quang: "Cổ Nguyệt, hợp chính là chữ Hồ. Tráng sĩ, ngươi chẳng lẽ chính là Hồ Cao khởi binh tạo phản ở huyện Cổ Phong !"

 

Sắc mặt nam t.ử biến đổi, nhưng nhanh : "Tiểu đùa , chẳng qua chỉ là một phu khuân vác kiếm miếng cơm ăn, dám đ.á.n.h đồng với nhân vật hùng như ."

 

Sở Anh một cái, : "Ta khâm phục Hồ Cao Hồ đại hiệp, nếu ngươi là Hồ Cao thể cùng chúng , nếu thì mời tráng sĩ mau ch.óng rời ."

 

Nam t.ử chắp tay : "Tiểu , chúng còn gặp ."

 

Nhìn bóng lưng rời , Phúc thúc nhíu mày : "Nhị công t.ử, nếu thật sự là Hồ Cao, chúng thể cùng ."

 

"Hắn cũng sẽ cùng chúng ."

 

 

Loading...