Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 178: Cẩm Y Vệ Vây Phủ, Gian Tế Lộ Diện
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:48:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cơm trưa, Sở Anh về phòng ngủ trưa. Sau khi tỉnh nàng liền ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, trong lòng rùng lập tức dậy kiểm tra lư hương, bất quá lư hương trống bất luận cái gì đồ vật.
Sở Anh hô to: "Xuân Vũ, Hạ Lương, Thu Hàn, các ngươi đều đây cho ."
Xuân Vũ cùng Thu Hàn hai nhà ngửi một mùi hương nồng đậm đó một cái, cùng đầu về phía Hạ Lương.
Sở Anh lạnh lùng : "Hương trong phòng là ai đốt?"
Xuân Vũ cùng Thu Hàn phủ nhận, Hạ Lương quỳ mặt đất : "Quận chúa, hương là nô tỳ đốt."
"Vì đốt hương trong phòng?"
Nàng đối với việc đốt hương bài xích, nhưng nguyên thích đốt hương trong phòng, cho nên đến nơi nàng thích trong phòng bày mấy chậu hoa, nhưng bao giờ đốt hương.
Hạ Lương : "Quận chúa, mấy ngày nay vẫn luôn trời mưa quần áo đều là hong khô. Quần áo hong khô một chút mùi, cho nên nô tỳ liền tự chủ trương thêm chút hương liệu huân quần áo."
Sở Anh việc liền đúng, lạnh lùng : "Ngươi dùng hương huân quần áo thể sương phòng, vì đốt ở phòng ngủ của hơn nữa còn đốt lúc đang ngủ?"
Hạ Lương cúi đầu : "Là nô tỳ nhất thời sơ suất."
Sở Anh hướng về phía Xuân Vũ : "Đi mời Tân đại phu đây kiểm tra một chút, xem xem đây rốt cuộc là hương gì?"
Buổi sáng xong lời của Hoài Vương cho nàng thấp thỏm lo âu, hiện giờ Hạ Lương đột nhiên khác thường đốt hương ở phòng ngủ của nàng, thể khiến nàng suy nghĩ nhiều.
Hạ Lương lời , cúi đầu xuống.
Nhìn nàng như , đều cần thẩm vấn Sở Anh liền vấn đề: "Hương là ai đưa cho ngươi, mục đích là gì?"
Thấy nàng lên tiếng, Sở Anh : "Hiện tại , lát nữa ngươi cũng ."
Hạ Lương đỏ hốc mắt, nghẹn ngào : "Quận chúa, nô tỳ cũng là phụng mệnh hành sự. Quận chúa, nô tỳ cũng thương tổn ."
Trái tim Sở Anh nháy mắt trầm xuống đáy cốc: "Phụng mệnh hành sự, phụng mệnh của ai, Cẩm Y Vệ?"
Trước đó Sở Cẩm từng với nàng Hoàng đế vẫn luôn phái giám thị bọn họ, trong phủ nhiều gian tế. Cho nên Hoài Vương cùng dùng đều cẩn thận, chỉ là cẩn thận nữa cũng chống đỡ khác tâm tính kế.
Hạ Lương đến lúc cũng hề che giấu nữa: "Vâng, phụng lệnh của Phương đại nhân."
"Phương đại nhân là ai?"
Hạ Lương : "Cẩm Y Vệ Chỉ huy đồng tri Phương Tuấn Đào. Quận chúa, nô tỳ với ."
Sở Anh cũng vì nước mắt của nàng mà cảm động, thần sắc bình tĩnh hỏi: "Ngươi là trẻ mồ côi, nghĩ , Cẩm Y Vệ nắm nhược điểm gì của ngươi khiến ngươi bán mạng cho bọn họ?"
Hạ Lương bất luận cái gì giấu giếm, : "Quận chúa, nô tỳ trẻ mồ côi, nô tỳ cha cùng tỷ . Năm bốn tuổi, bọn họ chọn trúng đưa Vương phủ."
Vì nhà, nàng thể lệnh hành sự.
Tuy rằng Sở Cẩm qua bên bọn họ nhiều "quỷ", nhưng nàng thật nghĩ tới trong đám nha cận liền "quỷ". Trong lòng Sở Anh dâng lên một cỗ ớn lạnh, nếu Hạ Lương g.i.ế.c nàng, nàng sớm c.h.ế.t mấy chục .
Nghĩ một năm nay việc , Sở Anh mồ hôi lạnh đều chảy : "Những năm , ngươi đưa bao nhiêu tình báo ngoài?"
Cũng may mắn nàng cẩn thận, bản thảo thủ lôi và bản thiết kế đều thành trong phòng luyện công, hơn nữa khi thành cũng bỏ gian. Không để mấy nha tiếp xúc, bằng về Hồng thành.
Hạ Lương cũng giấu giếm, : "Nô tỳ đó, lúc ở kinh thành đưa qua một tin tức, Quận chúa dị thường."
Dừng một chút, Hạ Lương giải thích : "Quận chúa, bởi vì tính tình của , cấp đem nô tỳ coi như quân cờ bỏ vẫn luôn để đó dùng. Lần vẫn là khi thương tính tình đại biến, mới cấp theo dõi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-178-cam-y-ve-vay-phu-gian-te-lo-dien.html.]
Ở kinh thành sẽ hỏi thăm nàng, cũng là Hoàng đế hoài nghi đêm đó xông Thường gia là nàng.
Sở Anh hiểu rõ. Cứ tính tình của nguyên , chuyện gì quan trọng Hoài Vương cùng Sở Cẩm cũng dám cho nàng, tự nhiên giá trị lợi dụng gì .
"Hương là cái gì?"
Hạ Lương lắc đầu : "Không , hương là sáng sớm hôm nay đưa cho , yêu cầu thừa dịp lúc ngủ đốt lên trong phòng."
Ngay lúc , Giả Phong chạy : "Quận chúa, xong, Phùng Ngọc của Ngụy Quốc Công phủ cùng Cẩm Y Vệ Chỉ huy đồng tri Phương Tuấn Đào mang theo quan binh bao vây Vương phủ chúng ."
Sở Anh Hoàng đế hiện tại dở sống dở c.h.ế.t còn chằm chằm Hoài Vương phủ bọn họ buông, hóa đều là tên Phùng Ngọc giở trò quỷ. Trước khi nàng rời kinh còn g.i.ế.c c.h.ế.t Phùng Ngọc, đáng tiếc Ngụy Quốc Công phủ canh phòng nghiêm ngặt mà hành tung bất định tìm cơ hội.
"Chúng ngoài ."
Giả Phong chút khó hiểu, nhưng vẫn lui ngoài.
Đến trong viện, Sở Anh mới : "Giả thúc, Hạ Lương là gian tế của Cẩm Y Vệ, nàng hôm nay đốt hương trong phòng, hiện tại cũng thứ đó là cái gì?"
Kiếm của Giả Phong rút .
Sở Anh lắc đầu : "Phùng Ngọc bọn họ mang theo bao nhiêu quan binh tới?"
Giả Phong lắc đầu : "Không rõ ràng lắm, bất quá khẳng định là một ngàn. Quận chúa, chúng hiện tại mau tìm Vương gia ?"
Sở Anh Phùng Ngọc vì vây binh Hoài Vương phủ bọn họ, nhưng lúc nàng phi thường bình tĩnh, về phía Hạ Lương hỏi: "Nể tình ngươi hầu hạ nhiều năm như , sẽ cho ngươi lưu một cái thây."
Hạ Lương lời , lóc t.h.ả.m thiết. Lúc theo mệnh lệnh tay với Sở Anh nàng liền sống , bất quá lúc nàng cảm thấy Hoài Vương hoặc là Sở Cẩm sẽ g.i.ế.c nàng , vạn nghĩ tới Sở Anh sẽ lấy mạng nàng .
Sở Anh khả năng buông tha Hạ Lương, ngay cả gian tế đều thể buông tha ai còn dám bán mạng cho nàng.
Hạ Lương quỳ mặt đất, dập đầu ba cái: "Quận chúa, xin ."
Giả Phong âm trầm mặt : "Quận chúa, đợi tìm nhà của ả, đến lúc đó cùng g.i.ế.c."
Hạ Lương sớm sống thành, nhưng lời Giả Phong là sợ tới mức tâm thần nứt toạc, nàng : "Quận chúa, cha nương bọn họ cái gì cũng , bọn họ là vô tội... Cầu xin cần thương tổn bọn họ."
Sở Anh cái gì cũng , xoay phòng.
Giả Phong một đao cắm n.g.ự.c Hạ Lương đó rút .
Sở Anh đem hộp trang điểm cùng roi cùng với những thứ khác nàng cảm thấy dùng đều ném một cái rương lớn, đó đem thu gian. Buổi sáng chỉ là phòng vạn nhất, hiện tại của Cẩm Y Vệ đều để Hạ Lương tay với , hôm nay cả nhà bọn họ chạy trời khỏi nắng .
Lúc Sở Anh khỏi phòng, Tân đại phu tới .
Vừa đến gần nàng, sắc mặt Tân đại phu khẽ biến: "Quận chúa, một mùi hương."
Bà chính là Sở Anh thích dùng hương liệu quần áo, càng thích đốt hương.
Sở Anh đem sự tình đơn giản một chút, xong bảo: "Tân đại phu, bà thể ngửi đây là mùi hương gì ?"
Tân đại phu lắc đầu : "Hương ngàn vạn loại công năng khác , chỉ dựa ngửi, là ngửi ."
Chủ yếu là bà đối với cái am hiểu. Nếu là am hiểu, khả năng ngửi là thể chi tiết thành phần tổ hợp của nó.
Sở Anh : "Hương trong phòng còn , bà xem rốt cuộc là thứ gì, tìm phụ vương ."