Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 157: Cải Trang Xuất Phủ, Dạ Nhập Tướng Quốc Tự

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:48:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Anh trở Vương phủ, suy nghĩ cuối cùng vẫn quyết định thành thật cho Sở Cẩm . Nàng nắm chắc thể mất tích mí mắt Giả Phong và hộ vệ lâu như , nếu Sở Cẩm cho rằng nàng bắt cóc, sốt ruột dẫn độc thì phiền phức to.

 

Vào phòng, Sở Anh với Dư Tín: "Dư thúc, phiền thúc canh chừng ở cửa, chuyện với ca ca."

 

Dư Tín gật đầu ngoài.

 

Sở Cẩm thấy thần sắc của nàng, cố ý hỏi: "Lôi Minh Tễ gì với , khiến đột nhiên nghiêm túc như ."

 

Sở Anh xổm bên giường, dùng giọng cực nhỏ : "Ca, chân Lôi Minh Tễ thương, là giả vờ."

 

Sắc mặt Sở Cẩm khẽ biến, : "Tại khiến tưởng thương chân? Chuyện quan hệ gì với ?"

 

Nói xong, nắm lấy cánh tay Sở Anh : "A Anh, chuyện ngốc nghếch."

 

Sở Anh thấy bộ dạng lo lắng phát hỏa của , vội vàng giải thích: "Ca, đừng vội, chúng ban đêm xông hoàng cung."

 

Không ban đêm xông hoàng cung thì cũng chắc chắn là chuyện nguy hiểm.

 

Sở Cẩm nghĩ một chút hỏi: "Có xông Thường phủ tìm Thường Lan Á? A Anh, Hoàng đế phái giám sát nàng , tiếp xúc với nàng Hoàng đế sẽ . Hoàng đế trường sinh bất lão, ông cho phép bất kỳ ai ý đồ với Thường Lan Á."

 

Về phần tại Hoàng đế mặc kệ Thường Lan Á, Sở Cẩm cũng đoán mục đích của ông . Thường Lan Á là một nhân vật nguy hiểm, Hoàng đế cho phép bất kỳ ai ý đồ với nàng .

 

Haizz, ca ca cũng quá tinh .

 

Sở Anh : "Ca, chỉ một chuyện với nàng . Nếu thể lấy linh d.ư.ợ.c giải độc cho thì nhất, lấy cũng hết hy vọng."

 

"Không , đồng ý."

 

Sở Anh đỏ hoe mắt : "Ca, Tân đại phu với , độc nếu giải nữa nhiều nhất chỉ thể sống hai năm, nếu tiếp tục chuyển biến thể sang năm cũng sống . Ca, năm nay mới hai mươi sáu tuổi, cam tâm chờ c.h.ế.t như ?"

 

Sở Cẩm đương nhiên c.h.ế.t , lắc đầu : "A Anh, Thường Lan Á linh d.ư.ợ.c ."

 

"Ca, thử một , lỡ như thì ? Nếu , độc của thể giải , thể sống đến bảy tám mươi tuổi. Ca, từng nghĩ tới, nếu còn thì và phụ vương ?"

 

"Ca, thể trơ mắt ở nhà chờ c.h.ế.t. Ca, cho dù phản đối chuyện cũng nhất định ."

 

Sở Cẩm tính tình của nàng, một khi quyết định thì mười con trâu cũng kéo . Trong lòng ấm áp trướng trướng, uổng công thương yêu: "Lôi Minh Tễ thế nào?"

 

Thấy thái độ buông lỏng, Sở Anh vội : "Lôi Minh Tễ với sắp xếp xong xuôi, chỉ đợi qua đó là thể hành động."

 

Nếu Sở Anh một chuyện , thà rằng mất mạng cũng sẽ để nàng mạo hiểm, nhưng Lôi Minh Tễ tham gia nguy hiểm sẽ giảm nhiều. chuyện , nghi vấn.

 

Sở Cẩm hỏi: "Tại Lôi Minh Tễ giúp ? A Anh, còn chuyện gì giấu ?"

 

Sở Anh nửa thật nửa giả : "Ca, lúc đầu đồng ý, là lấy ơn báo đáp ép mới đồng ý. Ca, ngày Tướng Quốc Tự dâng hương, chúng sắp xếp ở nửa đường. Đến lúc đó nàng thế Tướng Quốc Tự, bản cải trang kinh thành. Đợi lấy đồ, về Tướng Quốc Tự."

 

Hắn và Lôi Minh Tễ là cùng một loại , tin chỉ dựa ân nhân cứu mạng mà khiến mạo hiểm lớn như : "A Anh, lừa ."

 

Sở Anh toét miệng : "Biết ngay là lừa . Muội đồng ý với cùng Lôi Minh Đạt cải tiến nỏ tiễn, còn v.ũ k.h.í gì cần cải tiến cũng sẽ giúp. Ca, kế hoạch chu sẽ nguy hiểm ."

 

"Còn nữa ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-157-cai-trang-xuat-phu-da-nhap-tuong-quoc-tu.html.]

"Hết ."

 

"Thật sự hết ?"

 

Sở Anh hai tay dang , : "Ca, Lôi Minh Tễ vẫn luôn nhớ thương chiến sự biên thành. Nếu nỏ tiễn cải tiến , thể tăng cường sức chiến đấu của quân thủ thành biên cương. Ca, ngoại trừ cái , vàng bạc châu báu những thứ Lôi Minh Tễ cũng chướng mắt."

 

Nàng như , Sở Cẩm ngược nghi ngờ nữa.

 

Sáng sớm ngày thứ ba Sở Anh liền Tướng Quốc Tự dâng hương, cũng cần tìm lý do, đối ngoại cứ là cầu phúc cho Sở Cẩm hy vọng bình an khỏe mạnh.

 

Xuân Vũ theo Sở Anh từng bước rời, : "Quận chúa, Tướng Quốc Tự ở hai đêm, hầu hạ ? Hay là để nô tỳ cùng !"

 

Hạ Lương cũng lộ vẻ mong chờ nàng.

 

Sở Anh lắc đầu : "Ta Tướng Quốc Tự là cầu phúc cho ca, cũng du ngoạn, tiện mang theo các ngươi. Được , thể tự chăm sóc , các ngươi cần lo lắng."

 

Sáng sớm hôm , Dư Tín và Giả Phong hai cùng hộ tống Sở Anh Tướng Quốc Tự. Ra khỏi kinh thành nửa ngày, khi qua một cánh rừng Sở Anh lấy cớ vệ sinh, đó để sắp xếp thế.

 

Lại từ trong rừng , Sở Anh biến thành một thiếu niên lang mày rậm mắt to. Đi ngược nửa ngày đường, cầm lộ dẫn và hộ tịch thành.

 

Vào thành bao lâu Sở Anh liền phát hiện theo dõi, trong lòng nàng rùng , cố ý chạy loạn đường phố kinh thành. Đi đến một khu náo nhiệt thừa dịp đông rẽ một con hẻm nhỏ, đang tưởng rằng cắt đuôi nọ ngờ đầu hẻm xuất hiện một lão đầu râu trắng.

 

Sở Anh nắm kiếm trong tay, hỏi: "Các hạ là phương nào, tại theo dõi ?"

 

Lão đầu râu trắng : "Nha đầu ngươi cũng thật chạy, nếu qua năm năm nữa lão đầu t.ử e là đuổi kịp ngươi ."

 

Nghe giọng quen thuộc, Sở Anh kinh ngạc: "Sư phụ, ở đây?"

 

Công Tôn : "Thế t.ử yên tâm về con, bảo vệ con."

 

"Sư phụ, sắp trời tối , chúng mau thôi!"

 

Đến địa điểm hẹn, Sở Anh cùng Công Tôn trèo tường . Vừa đáp xuống Mã Quý liền dẫn theo hai hộ vệ từ trong nhà , ba cầm đại đao chỉ hai thầy trò: "Các ngươi là ai?"

 

Sở Anh nhớ tới tình cảnh lúc bọn họ gặp mặt đầu, : "Ta tên Trương Tam, đây là sư phụ Lý Tứ."

 

Công Tôn khóe miệng co giật, cũng lấy cái tên giả nào dễ một chút, Trương Tam Lý Tứ cái quỷ gì.

 

Mã Quý liền vui vẻ, nhưng cũng dám tiếng, hạ thấp giọng : "Hóa là Trương tiểu a, Trương tiểu mời trong."

 

Vào nhà Mã Quý liền cho hai ngoài, đó về phía Công Tôn hỏi: "Trương tiểu , vị thật là sư phụ ngươi?"

 

Sở Anh híp mắt : "Đợi hôm nào ngươi thể cùng sư phụ tỷ thí một chút."

 

Mã Quý hai tay ôm quyền, : "Tiền bối, đắc tội."

 

Công Tôn lắc đầu : "Tối hôm nay, chỉ bảo vệ đồ nhi , những chuyện khác sẽ nhúng tay."

 

Sở Cẩm chỉ bảo ông bảo vệ Sở Anh, những cái khác , mà ông cũng hỏi.

 

Mã Quý bọn họ đều võ công Sở Anh cao cường nhưng kinh nghiệm thực chiến khá ít, Công Tôn theo, bọn họ cũng cần phân bảo vệ nàng.

 

 

Loading...