Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 150: Chu Nhan Tái Phát, Mệnh Treo Chuông Vàng
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:48:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì buổi sáng Sở Anh luyện công xong thì thời gian khá muộn, nên thời gian hai đều ăn cơm ở viện của .
Sở Anh ăn một cái bánh trôi khoai lang đỏ, ăn xong gật đầu : "Hơi ngọt quá, bảo sư phụ cho ít đường thôi."
Đầu bếp cũng chí tiến thủ, mỗi khi đến một nơi đều sẽ học món đặc sản địa phương. Học , món ăn bàn cũng phong phú hơn.
Xuân Vũ : "Vâng."
Đã no chín phần, Sở Anh bưng bát trứng hấp sữa dê chuẩn ăn. Hạ Lương chạy : "Quận chúa, Quận chúa xong ..."
Có thể là do chạy quá gấp, một nửa thì đó thở hổn hển.
Sở Anh bộ dạng của nàng, hỏi: "Xảy chuyện gì ?"
Hạ Lương thuận khí xong : "Quận chúa, bên ngoài Thế t.ử gia ngất xỉu . Quận chúa, mau xem !"
Thế t.ử gia là trụ cột của Vương phủ, ngài nếu xảy chuyện bầu trời Hoài Vương phủ đều sụp đổ mất.
Sở Anh liền ném cái bát trong tay xuống chạy ngoài, chỉ là đến viện của Sở Cẩm thì Dư Tín ngăn nàng cho phòng.
Lúc Sở Anh nóng ruột như lửa đốt, thấy Dư Tín ngăn cản thì vô cùng tức giận: "Tránh , nếu đừng trách khách sáo với ngươi."
Dư Tín thấy nàng động thủ, vội vàng giải thích: "Quận chúa, Tân đại phu đang châm cứu cho Thế t.ử. Lúc châm cứu thể mặc y phục, bây giờ tiện ."
Tuy Sở Anh là ruột, nhưng hai đều lớn thế nam nữ nên sự tránh hiềm.
Sở Anh để ý những cái , nhưng nàng Sở Cẩm khá kiêng kỵ: "Tối qua còn khỏe mạnh, đột nhiên ngất xỉu chứ?"
Cho dù là sinh bệnh, cũng nên điềm báo chứ.
Dư Tín cũng giấu nàng, : "Thế t.ử gia nhận một bức thư, xem thư xong liền ngất xỉu. Tân đại phu qua xem, Thế t.ử là dư độc phát tác."
Sắc mặt Sở Anh lập tức trắng bệch, : "Tại xem một bức thư khiến ca ca dư độc phát tác? Bức thư đó là ai gửi tới, cái gì?"
Dư Tín lắc đầu : "Thuộc hạ bức thư đó là ai gửi tới, nhưng bức thư hiện tại vẫn ở trong phòng. Quận chúa nếu , thể lấy cho xem."
"Ngươi mau lấy cho xem."
Sở Anh xem thư xong, cả sắp tức nổ phổi. Bức thư là do Phùng Du cái tên vương bát đản , trong thư mắng nhiếc Sở Cẩm âm hiểm ác độc, rõ là phế nhân còn cưới Tạ Dĩnh Chi. Không chỉ khiến Tạ Dĩnh Chi chịu đủ giày vò còn hại tính mạng nàng , món nợ sẽ đòi .
Dư Tín xem thư, khẽ hỏi: "Quận chúa, thư là ai ?"
Sở Anh lắc đầu, khi bình tĩnh nàng gọi quản gia đến: "Đi tra xem bức thư là ai gửi tới?"
Nếu xác nhận bức thư thật sự là Phùng Du , nàng sẽ tha cho tên súc sinh . Cho dù , chuyện đây nàng cũng sẽ bỏ qua như .
"Lão nô ngay đây."
Sở Anh gấp đến mức vòng quanh bên ngoài, mấy nhịn xông , Dư Tín và Giả Phong hai liên thủ ngăn nàng . Nàng còn cách nào, chỉ thể chắp tay: "Như Lai Phật Tổ, Quan Thế Âm Bồ Tát, cầu xin các phù hộ ca ca bình an vô sự."
Con khi bất lực, chỉ thể gửi gắm hy vọng thần phật.
Giả Phong mà trong lòng khó chịu, lưng lau khóe mắt.
Gần đến giữa trưa, Tân đại phu cuối cùng cũng từ bên trong .
Sở Anh cũng màng hỏi chuyện lao như tên b.ắ.n, Sở Cẩm vẫn giường bất tỉnh nhân sự, hoảng hốt: "Tân đại phu, ca ca vẫn tỉnh?"
Tân đại phu lau mồ hôi : "Quận chúa, Thế t.ử gia nộ khí công tâm dẫn đến dư độc tái phát. Ta miễn cưỡng khống chế , chỉ là duy trì thời gian quá dài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-150-chu-nhan-tai-phat-menh-treo-chuong-vang.html.]
"Vậy cách nào ?"
Tân đại phu lắc đầu : "Ta cũng cách nào, chỉ thể xem bản Thế t.ử gia thôi. Tuy nhiên nếu Quận chúa yên tâm, thể mời hai vị thái y đến."
Sở Anh : "Ta để Giả thúc mời thái y , nếu vẫn cung cầu Hoàng thượng phái thêm mấy thái y đến."
Lúc Sở Anh loạn tấc lòng, quên mất chuyên môn cần chuyên trị, thái y nhiều mà giải độc Chu Nhan cũng vô dụng.
Tân đại phu thấy vẻ mặt đầy hy vọng của nàng, nghĩ một chút vẫn : "Quận chúa, thái y của Thái Y Viện mười mấy năm đoán Thế t.ử sống quá mười tám tuổi, bọn họ lẽ cũng cách gì."
Tránh cho hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.
Trong lòng Sở Anh run lên, : "Vậy bây giờ, cứ để ca ca chịu đựng ?"
Giọng Tân đại phu trầm xuống: "Nếu Chung thần y ở đây, thể nhanh ch.óng khống chế độc , y thuật của bằng Chung đại phu..."
Ông thể tạm thời khống chế độc Sở Cẩm, cũng là nhờ ơn của Chung đại phu. Thực năm ngoái ông Sở Cẩm thích hợp đến kinh thành, đáng tiếc Hoài Vương và Sở Cẩm đều .
Sở Anh nghẹn ngào : "Không còn cách nào khác ?"
Tân đại phu vẻ mặt nặng nề lắc đầu.
Nước mắt Sở Anh lã chã rơi xuống, nàng xổm bên giường nắm tay Sở Cẩm : "Ca, mau tỉnh ? Ca, như sợ lắm."
Tân đại phu thở dài một , khẽ : "Quận chúa, Thế t.ử gia ngủ còn đỡ, tỉnh càng chịu tội hơn."
Tay Sở Anh đang nắm tay Sở Cẩm khựng , nàng lau nước mắt : "Dư Tín, ngươi xem thái y khi nào đến? Tân đại phu, ông đến sương phòng nghỉ ngơi một chút !"
Tân đại phu cũng quả thực là mệt , gật đầu liền ngoài nghỉ ngơi.
Dư Tín ngoài gọi tiền viện xem, bản thì ở cửa hầu hạ.
Sở Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Sở Cẩm, : "Ca, thể chuyện, chuyện và phụ vương ? Ca, nhất định vượt qua cửa ải ."
Nửa canh giờ hai vị thái y đến, đáng tiếc khi bắt mạch bọn họ đều tỏ vẻ thể giải độc Chu Nhan, hai bàn bạc kê một đơn t.h.u.ố.c giải độc.
Tân đại phu xem đơn t.h.u.ố.c xong tỏ vẻ tác dụng quá lớn đối với Sở Cẩm.
Hai vị thái y lời vui, trong đó lớn tuổi với Sở Anh: "Quận chúa, trong Vương phủ danh y cần lão phu, lão phu ở nữa."
Biết ông cách nào giúp Sở Cẩm giải độc, Sở Anh cũng giữ. Vị thái y trẻ hơn thấy thế, cũng cáo từ theo.
Tân đại phu thấy sắc mặt Sở Anh xám ngoét, an ủi: "Quận chúa, Thế t.ử gia sáng mai chắc sẽ tỉnh ."
Nghĩ đến việc Sở Cẩm tỉnh độc khí giày vò, Sở Anh cũng tỉnh . Chỉ là nàng cũng rõ ràng, nếu cứ hôn mê mãi thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Sở Anh hỏi: "Ca ca độc phát tổn hại đến thể bao nhiêu?"
Tân đại phu do dự, nên cho Sở Anh sự thật .
"Tân đại phu, ông thật với ? Ta cứ che giấu mãi."
Tân đại phu thở dài một : "Độc tuy vẫn luôn áp chế nhưng cũng tổn thương đến căn bản , nếu tìm t.h.u.ố.c giải thể Thế t.ử sẽ ngày càng kém."
Trong lòng Sở Anh run lên, gian nan hỏi: "Vậy còn thể sống bao lâu?"
"Lạc quan thì thể cầm cự thêm hai năm, lạc quan thì thể một năm cũng đến."
Nước mắt Sở Anh trào . Một chữ "cầm cự", đủ thấy đại ca những năm chịu bao nhiêu giày vò, thế mà ở mặt cứ như việc gì. Khiến nàng tưởng rằng độc khống chế hiệu quả, còn từ từ mưu tính lấy linh d.ư.ợ.c.