Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 138: Thuốc Quý Trao Tay, Tình Thâm Ý Trọng, Bí Mật Của Vũ Ca Nhi
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:47:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Anh gặp Lôi phu nhân, phát hiện em Lôi Minh Tễ và Lôi Minh Đạt lớn lên giống bà. Có điều hai em khí chất cứng cỏi, Lôi phu nhân thì là nữ t.ử ôn uyển nhu thuận, khớp với kẻ tâm cơ thâm trầm mà nàng nghĩ.
Lôi phu nhân xuống, quan tâm hỏi: "Quận chúa, thương thế nặng chứ?"
Sở Anh lắc đầu : "Không nghiêm trọng, điều dưỡng một thời gian mới thể khỏi."
Lôi phu nhân , thở phào nhẹ nhõm: "Con trai thương lo lắng, thúc giục qua đây thăm hỏi, thương thế nặng cũng yên tâm ."
Lời , Sở Anh thoải mái.
Nụ mặt Sở Anh nhạt hai phần, nàng : "Ta nhớ ở Cửu Giang, Lôi Thế t.ử thương cánh tay . Nói thì bằng , thương nặng như còn mặt đổi sắc . Ta lúc đó tưởng là thật sự vấn đề gì, bây giờ đến lượt mới đau lắm."
Sở Anh là thương cánh tay trái, bây giờ cố ý nhắc con trai bà thương cánh tay , Lôi phu nhân thể nghĩ nhiều. Thần sắc bà khựng , đó thở dài một : "Nó , từ nhỏ như , khổ đau cũng với chúng ."
Trong lòng Sở Anh oán thầm, còn do các quan tâm, nếu cần gì mới . Từ đó thể thấy, Ngụy Quốc Công và Lôi phu nhân đều là cha xứng chức gì.
Sở Anh đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi: " , lúc đó vết thương sâu như , cánh tay của chắc để sẹo nhỉ?"
Lôi phu nhân căn bản Lôi Minh Tễ ở Cửu Giang thương, nhưng cái khẳng định thể để Sở Anh : "Để . Ta bảo nó bôi cao trị sẹo, nó nam t.ử hán đại trượng phu sợ để sẹo."
Sở Anh ồ một tiếng : "Ta là để sẹo. Trong cung ban thưởng nhiều cao trị sẹo, cũng tác dụng ?"
"Thuốc trong cung đều là nhất, bôi khẳng định hiệu quả."
Hạ Lương bưng t.h.u.ố.c tới.
Sở Anh một uống cạn, đó vội vàng ngậm một miếng mứt hoa quả trong miệng để át vị t.h.u.ố.c .
Lôi phu nhân thấy nàng tiện chuyện liền dậy cáo từ.
Đợi bà rời Sở Anh một cái, nụ mang theo ý trào phúng.
Hạ Lương trở vặn thấy, ở giường hỏi: "Quận chúa, nhớ tới chuyện gì thú vị mà vui vẻ thế."
"Ta với bà Lôi Minh Tễ thương cánh tay , bà trực tiếp tiếp lời hề phản bác. Lôi Minh Tễ giống , thương cánh tay trái."
Hạ Lương há to miệng, : "Quận chúa ý là, Lôi phu nhân chuyện Lôi Thế t.ử thương? Ta nhớ Lôi Thế t.ử thương khá nặng."
Sở Anh một cái, : "Ngay cả chuyện thương cánh tay trái cũng , đủ thấy bà đối với Lôi Minh Tễ vô tâm đến mức nào."
Nếu là khố hoặc phá gia chi t.ử, quan tâm thì cũng thôi. Lôi Minh Tễ chính là mang đến cho bà vô vinh quang, bà đều hờ hững như thế, thể tưởng tượng Lôi Minh Đạt trong lòng bà càng phân lượng. Có điều đây là chuyện của Lôi gia, Sở Anh cũng chỉ lầm bầm hai câu sẽ để trong lòng.
Hai ngày tiếp theo đều đến thăm, chỉ là đều là đương gia phu nhân hoặc nãi nãi, một cùng trang lứa nào. Những khác Sở Anh cũng quan tâm, nhưng Thường Lan Á mà nàng tâm tâm niệm niệm tới nàng liền chút thất vọng. Haizz, cô nương cũng quá cẩn thận .
Buổi chiều hôm đó khi t.h.u.ố.c, Sở Anh phát hiện t.h.u.ố.c khác với ngày thường, đắp lên vết thương đặc biệt mát lạnh: "Tân đại phu, đổi phương t.h.u.ố.c ?"
Tân đại phu gật đầu : "Bẩm Quận chúa, t.h.u.ố.c là Lôi Thế t.ử phái đưa tới, đắp nó sẽ để sẹo."
Cô nương gia, để sẹo quả thực .
Sở Anh thật là thăm dò Lôi phu nhân, đối với việc để sẹo nàng cũng để ý lắm, dù quần áo thể che khác cũng thấy. Chỉ là ngờ tới, Lôi Minh Tễ sẽ tỉ mỉ như .
Lúc Sở Cẩm qua thăm nàng, Sở Anh hỏi: "Ca, thời gian dài như , chuyện chỗ Thường Lan Á vẫn ngóng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-138-thuoc-quy-trao-tay-tinh-tham-y-trong-bi-mat-cua-vu-ca-nhi.html.]
"Tại để ý Thường Lan Á như ?"
Sở Anh khựng , : "Muội cảm thấy cô thú vị."
"Thú vị thế nào?"
Sở Anh : "Không lên , chỉ là một loại trực giác."
Sở Cẩm nàng là , cũng truy hỏi: "Bên cạnh cô nương hai nhóm chằm chằm, trong đó một nhóm là của trong cung. Chúng ngóng , đều là một chuyện vụn vặt."
Trong lòng Sở Anh nhảy dựng, chẳng lẽ trong cung cũng phát hiện Thường Lan Á bình thường. Có điều ngẫm , Thường Lan Á đột nhiên trở nên xinh như còn lợi dụng tiên tri để kiếm tiền, khác thường như thế Hoàng đế để mắt tới cũng là hợp tình hợp lý. như , độ khó để nàng lấy linh d.ư.ợ.c là lớn.
Càng nghĩ, Sở Anh càng phát sầu.
Sở Cẩm thu hết sự đổi của nàng mắt, hỏi: "A Anh, chuyện gì chúng cùng thương lượng. Hai nghĩ cách, luôn mạnh hơn một suy nghĩ."
Sở Anh ngược cho , chỉ là cách nào . Một khi đem sự nghi ngờ của nàng cho Sở Cẩm thì bản sẽ bại lộ, nàng tham luyến phần tình xuất hiện biến cố.
"Ca, việc gì."
Sở Cẩm chút thất vọng, đều lâu như A Anh cũng cho , cũng chuyện rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì.
Sở Anh chuyển chủ đề, : "Ca, ngày mai là ba mươi Tết , chúng đón Vũ Ca Nhi về cùng ăn Tết !"
Sợ Sở Cẩm đồng ý, nàng : "Ca, chúng ở Hồng thành cách nào, bây giờ chúng đều ở kinh thành đón Vũ Ca Nhi về thì còn gì để nữa. Hơn nữa còn đồng ý với Tạ phu nhân , thể mà giữ lời."
Sở Cẩm sảng khoái liền đồng ý, : "Lát nữa sẽ phái đón nó, đợi mùng sáu đưa nó về Tạ phủ."
Sở Anh toét miệng .
Sở Cẩm bộ dạng ngốc nghếch của nàng, nhịn xoa đầu nàng một cái. Có đôi khi hy vọng Sở Anh thể giống như ở Vương phủ cũng , như cũng sẽ gặp nguy hiểm. Chỉ là mỗi thấy nụ vui vẻ của nàng, cảm thấy nơm nớp lo sợ cũng đáng.
Tạ phu nhân Vương phủ tới đón thầm thở phào nhẹ nhõm, bà hai ngày nay đều đang lo lắng Sở Cẩm vì giận cá c.h.é.m thớt mà tới đón Vũ Ca Nhi.
Vũ Ca Nhi về, ôm bà .
Tạ phu nhân : "Đừng , phụ vương con mùng sáu sẽ đưa con về. Cũng chỉ bảy ngày thôi, nhanh sẽ qua."
"Ngoại tổ mẫu, con về."
Tạ phu nhân xoa đầu nó : "Vương phủ mới là nhà của con, con nhất định về. Đến Vương phủ lời cô cô con, đừng giở tính trẻ con."
Về phần Sở Cẩm, trời sinh m.á.u lạnh, hà khắc với Vũ Ca Nhi là những cái khác xa cầu.
Vũ Ca Nhi lau nước mắt theo Giả Phong về Vương phủ, Tạ phu nhân cũng khó chịu cơm tối cũng ăn ngon.
Tạ Hầu gia thấy bà như , bất đắc dĩ : "Đứa bé chẳng qua là về Vương phủ ăn Tết bà như , đợi sang năm nó theo về Hồng thành thì thế nào?"
"Không , đứa bé thể theo về Hồng thành."
Tạ Hầu gia cũng thêm nữa, lợi hại sớm phân tích với bà : "Vì cho Vũ Ca Nhi, thì nên để nó về Hồng thành. Không chung đụng, lấy tình cảm."
Lời đến bên miệng Tạ phu nhân, nên lời.