Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 122: Loạn Điểm Uyên Ương Phổ (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:47:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Anh suy nghĩ cả đêm, sáng hôm thức dậy quầng thâm mắt.

 

Sở Cẩm dáng vẻ của nàng chút hối hận, : “A Anh, ca ràng buộc , ca chỉ sợ tổn thương.”

 

Sở Anh , khoác tay : “Ca, mà. Ca, yên tâm, sẽ hành sự cẩn trọng, để khác tính kế nữa.”

 

“Vậy thì .”

 

Cùng Sở Cẩm dạo một lát trong hành lang mái che, Sở Anh : “Ca, chương trình bảo vệ thiết kế gặp vấn đề, đến Cửu Khúc phường tìm Lôi Minh Đạt bàn bạc.”

 

Ba thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng, cùng Lôi Minh Đạt bàn bạc lẽ sẽ nhanh ch.óng nghĩ cách giải quyết.

 

Sở Cẩm đồng ý: “A Anh, công lao cải tạo tay áo tiễn thuộc về Lôi Minh Đạt cả , chuyện đừng nhúng tay nữa.”

 

“Ca, lo lắng, nhưng việc đầu cuối. Hơn nữa Lôi Minh Tễ và Lôi Minh Đạt đều hứa với , chuyện sẽ với bất kỳ ai.”

 

Sở Cẩm : “Vậy hứa với đây là cuối cùng, ý tưởng mới lạ cũng với họ.”

 

Sợ Sở Anh vui, Sở Cẩm giải thích: “A Anh, thể giấu là vì đây từng tiếp xúc với ám khí, Lôi Minh Tễ và Lôi Minh Đạt cũng bằng lòng nhận hết chuyện về . một hai, nếu gây sự chú ý của Hoàng thượng và Cẩm y vệ, đến lúc đó sẽ về Hồng thành nữa.”

 

Vừa khả năng về nhà, sắc mặt Sở Anh liền đổi: “Ca, đến Cửu Khúc phường nữa.”

 

Hoài Vương và Sở Cẩm thể ở kinh thành mãi, còn nàng tuyệt đối ở đây một . Nàng cũng tham vọng gì lớn lao, chỉ mong sống vui vẻ hạnh phúc bên .

 

Sở Cẩm lòng mới yên, thực sự sợ Sở Anh nghĩ món đồ kỳ lạ nào đó với em Lôi Minh Tễ.

 

Sở Anh yên tâm hỏi: “Ca, ý là chuyện tay áo tiễn giấu ?”

 

Chuyện Sở Cẩm cũng dám chắc, nhưng để Sở Anh suy nghĩ nhiều, : “Yên tâm, chuyện ngoài bốn chúng ai , chỉ cần Lôi Minh Tễ và Lôi Minh Đạt thì sẽ ai tay áo tiễn là do cải tạo.”

 

Sở Anh : “Ca, Lôi Minh Đạt thích uống rượu, say cái gì cũng . Nếu kẻ hữu tâm tính kế, chuyện giấu .”

 

Sở Cẩm an ủi nàng: “Chuyện tay áo tiễn công bố ngoài, đoán Lôi Minh Tễ dùng nó con bài tẩy. Vì , sẽ ai vì chuyện mà đến tính kế Lôi Minh Đạt .”

 

Sở Anh vẫn yên tâm lắm, quyết định gặp Lôi Minh Tễ trịnh trọng nhắc nhở , tuyệt đối để Lôi Minh Đạt đụng đến rượu nữa.

 

Nói xong chuyện , Sở Anh hỏi một chuyện khác mà nàng vẫn canh cánh trong lòng: “Ca, một tháng , khi nào chúng mới đến Hoàng lăng bái tế ông bà nội?”

 

Sở Cẩm liếc nàng, nhẹ giọng : “Cuối tháng Chạp thể .”

 

Sở Anh liền nổi giận: “Trời đông tháng giá thế , sức khỏe của , thế nào ? Muội thấy ông cố tình hành hạ chúng .”

 

Nàng khỏe mạnh sợ vất vả nhưng Sở Cẩm thì , mà đến Hoàng lăng thì chín phần mười sẽ đổ bệnh một trận.

 

Sở Cẩm quát: “A Anh, bậy. Cuối năm bái tế tổ tiên là tục lệ, đến lúc đó Hoàng thượng cũng sẽ phái Hoàng t.ử đến Hoàng lăng bái tế.”

 

Trước đây , chính là sợ Sở Anh sẽ nổi nóng, quả nhiên sai.

 

Sở Anh chấp nhận cách : “Nếu ông thật sự kính trọng tổ tiên thì nên tự , chứ để Hoàng t.ử thế, cho cùng vẫn là đang hành hạ chúng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-122-loan-diem-uyen-uong-pho-1.html.]

Sở Cẩm nghiêm mặt : “Những lời bất kính với Hoàng thượng nữa. A Anh, tai vách mạch rừng, khác truyền đến tai Hoàng đế, cả nhà chúng sẽ gặp nguy hiểm.”

 

Sở Anh giật , vội : “Ca, sai , sẽ chú ý.”

 

Nơi hiện đại, tự do ngôn luận. Hoàng đế kiêng dè gia đình họ, nếu nàng những lời đại nghịch bất đạo, thật sự thể g.i.ế.c cả nhà họ.

 

Sắc mặt Sở Cẩm dịu nhiều: “A Anh, kinh thành quy củ nhiều, tạm thời nhẫn nhịn một chút, đợi về Hồng thành sẽ thôi.”

 

“Muội .”

 

Trò chuyện xong, Sở Anh về viện của , thư phòng cất bản vẽ đại đao và song giản sửa đổi gian.

 

Hôm , Sở Anh đang ăn sáng thì tin Lôi Minh Đạt đến.

 

Lôi Minh Đạt tuy bản vẽ nhưng nhiều chỗ vẫn hiểu, đến là để nhờ Sở Anh chỉ điểm. Vừa Sở Anh cũng vấn đề, hai tụ một chỗ thảo luận phân tích.

 

Đến bữa trưa, hai vẫn ở trong phòng thí nghiệm , vì Sở Anh dặn phiền nên hầu báo chuyện cho Sở Cẩm.

 

Sở Cẩm thoáng, : “Đừng phiền họ, đợi đói sẽ tự thôi.”

 

Dư Tín nhắc nhở: “Thế t.ử, Quận chúa cứ như sẽ cho sức khỏe.”

 

Những chuyện khác, Thế t.ử nuông chiều cũng nhiều lời, nhưng liên quan đến sức khỏe của Quận chúa thì thể thêm một câu. Nếu để Vương gia , Thế t.ử mắng.

 

Sở Cẩm lắc đầu: “Chỉ thôi, đợi qua đây sẽ nhắc nhở, nếu ăn đúng giờ sẽ niêm phong căn phòng đó.”

 

Dư Tín thấy cách , đúng là rút củi đáy nồi.

 

Sở Cẩm suy nghĩ một lát : “Dư Tín, ngươi thấy Lôi Minh Đạt thế nào?”

 

Dư Tín là tâm phúc của , đoán suy nghĩ của : “Thế t.ử, Quận chúa đắc tội với Lôi lão phu nhân, kết thù với ba con Tào di nương, Quận chúa tuyệt đối thể gả nhà họ Lôi.”

 

Với tình hình nhà họ Lôi, Quận chúa gả qua cũng ngày lành.

 

Sở Cẩm : “Ba con họ Tào đáng lo, Lôi Minh Tễ chuẩn tay với họ . Còn Lôi lão phu nhân, tuổi cao cũng sống bao lâu nữa, hơn nữa A Anh nếu gả cho Lôi Minh Đạt cũng sống ở Hồng thành, sẽ tiếp xúc nhiều với nữ quyến nhà họ Lôi.”

 

Hắn suy nghĩ , một là vì cảm thấy hai gia thế tương xứng, hai là thấy Lôi Minh Đạt tính tình ngây thơ dễ kiểm soát, ba là Lôi Minh Tễ chỗ dựa, cha con ở bên cũng cần lo lắng. Đương nhiên, quan trọng nhất là thấy Sở Anh và Lôi Minh Đạt sở thích giống , hợp .

 

Dư Tín : “Thế t.ử, Quận chúa coi Lôi tam gia là bạn bè, tình cảm nam nữ.”

 

“A Anh vẫn thông suốt, nhưng tình cảm thể bồi đắp.”

 

Dư Tín do dự một lát : “Thế t.ử, Quận chúa bây giờ giống như , thuộc hạ thấy chuyện vẫn nên hỏi ý Quận chúa thì hơn.”

 

Trước đây Quận chúa ngoan ngoãn lời, chuyện chung đại sự Vương gia và Thế t.ử thể trực tiếp quyết định; nhưng bây giờ khác, Quận chúa chủ kiến, nếu nàng đồng ý mà định hôn sự chắc chắn sẽ phản kháng kịch liệt. Nếu vì chuyện tổn thương tình cảm em thì thật đáng.

 

Sở Cẩm : “Liên quan đến chuyện chung đại sự của , chắc chắn sẽ hỏi ý kiến .”

 

Hạnh phúc của mới là quan trọng nhất, vì hy vọng Sở Anh thể gả cho thích và cũng thích .

 

 

Loading...