Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 115: Tiệc Ngắm Mai (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:47:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Anh nhận lời mời đến nhà họ Thường tham gia tiệc ngắm mai.
Thường Lan Á tin nàng đến khá bất ngờ, bây giờ bên ngoài là tin đồn về Sở Anh, cô còn tưởng Sở Anh sẽ đến tham gia tiệc.
Trước đây lo lắng Sở Anh cũng giống chuyện tương lai, nhưng khi nàng độc lập khác còn đ.á.n.h Lôi Minh Hàn đến nửa sống nửa c.h.ế.t thì đoán sai. Kiếp Lôi Minh Tễ chiến t.ử, Lôi Minh Đạt mù cả hai mắt, cuối cùng là Lôi Minh Bộc kế thừa tước vị và trở thành tâm phúc của tân đế. Nếu Sở Anh cũng giống cô, thể nào kết thù lớn như với Lôi Minh Bộc.
Phùng Chân Chân thấy cô định ngoài, hỏi: “Lan Á, ai đến ?”
Vị Phùng Chân Chân là con gái út của Tào Quốc công, sủng ái, Thường Lan Á tốn nhiều tâm tư mới lôi kéo cô .
“Vinh Hoa Quận chúa.”
Phùng Chân Chân chán ghét : “Sao mời cô đến? Để , ai còn dám đến tham gia tiệc của nữa?”
Một cô nương mà đến Nam Phong quán, sòng bạc đ.á.n.h bạc, liêm sỉ, hành vi phóng đãng như tránh còn kịp, ai tiếp xúc.
Thường Lan Á vẻ mặt bất đắc dĩ : “Lúc đó tớ còn những chuyện , chỉ cảm thấy cô tính tình hào sảng kết giao, nên gửi thiệp. Thiệp gửi thể đòi ?”
Phùng Chân Chân thấy Thường Lan Á định ngoài, kéo tay cô : “Người như gì đáng tiếp, cứ để cô tự là .”
Thường Lan Á gạt tay cô , : “Khách đến nhà, tớ là chủ nhân thể thất lễ. Chân Chân, tớ thích Vinh Hoa Quận chúa, nhưng dù cô cũng là Quận chúa do Hoàng thượng đích phong, lễ nghi cần chúng thể thiếu.”
Phùng Chân Chân hừ lạnh một tiếng, : “Phong hiệu Quận chúa của cô , e là bao lâu nữa sẽ tước đoạt.”
Thường Lan Á liếc cô , đón khách. Năm đó Hoài Vương bao nhiêu chuyện hoang đường còn tước tước vị, Vinh Hoa Quận chúa cũng chỉ là đời tư đắn, thể tước tước vị. Hơn nữa, những lời đồn bên ngoài chắc là thật.
Sở Anh thấy Thường Lan Á, một nữa làn da trong như ngọc của cô thu hút: “Thường cô nương, mấy ngày gặp thấy cô càng xinh hơn ?”
Phụ nữ ai thích khen xinh , Thường Lan Á cũng ngoại lệ, cô tươi : “Quận chúa, mời trong.”
Sở Anh bước phòng khách, tất cả đều nàng, những ánh mắt đó chán ghét, nghi hoặc, cũng tò mò.
Thường Lan Á giới thiệu Sở Anh với . Thực cần giới thiệu, chỉ cần ánh mắt của những cũng phận của nàng .
Dù trong lòng nghĩ gì, phận của Sở Anh ở đó, Thường Lan Á giới thiệu đều dậy hành lễ với nàng.
Sở Anh mặt vẫn giữ nụ đúng mực, trong lòng nghĩ chẳng trách ai cũng thích trèo cao. Đứng ở cao, dù nhiều coi thường ngươi, mặt cũng cung kính.
Trong những mặt, phận của Sở Anh là cao nhất, nên nàng thản nhiên ở ghế .
Nàng xuống, Phùng Chân Chân cố ý : “Quận chúa, Hồng thành nhiều nơi vui chơi, Quận chúa thể kể cho chúng .”
Thường Lan Á Phùng Chân Chân, trong mắt lộ vẻ bất mãn.
Sở Anh dựa ghế bát tiên, lười biếng : “ là ghét nhất vòng vo tam quốc, cô gì cứ hỏi thẳng là .”
Phùng Chân Chân chặn họng.
Một cô nương dung mạo xinh hòa giải, : “Quận chúa, Phùng tỷ tỷ cũng là phong cảnh Giang Nam như tranh vẽ, vẫn luôn ao ước. Hôm nay gặp Quận chúa, Phùng tỷ tỷ nhất thời nhịn nên mới hỏi.”
Sở Anh “ồ” một tiếng : “Phong cảnh Giang Nam , nhưng học hành nhiều, miêu tả , các vị là tìm khác hỏi !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-115-tiec-ngam-mai-1.html.]
Nói xong, nàng hỏi Thường Lan Á: “Thường cô nương, hôm nay là ngắm mai ? Chúng nên vườn mới đúng chứ!”
Mục đích của nàng là Thường Lan Á, kiên nhẫn đối phó với những liên quan .
Thường Lan Á : “Thưa Quận chúa, Lưu cô nương vẫn đến, chúng đợi cô cùng .”
“Lưu cô nương, vị Lưu cô nương nào?”
Chẳng lẽ là mà nàng đang nghĩ đến!
Phùng Chân Chân mất mặt, : “Tất nhiên là Lưu tỷ tỷ tôn là nhất mỹ nhân thiên hạ .”
“Ồ” một tiếng, Sở Anh hỏi Phùng Chân Chân: “Cô gọi Lưu cô nương là tỷ tỷ, hai ?”
Nàng Lưu Thanh Nghiên nổi tiếng cao ngạo lạnh lùng, cô nương tính cách như hẳn sẽ coi trọng Phùng Chân Chân kiêu căng tùy hứng.
Thường Lan Á : “Quận chúa, Thanh Nghiên và chúng quan hệ đều .”
Thấy cô về Lưu Thanh Nghiên với vẻ mặt bình thản, Sở Anh đoán tâm tư của Thường Lan Á. Dựa những việc cô đây, Thường Lan Á là dã tâm, mà bây giờ cô bảo vật trong tay tương lai, thể cam chịu khác.
Sở Anh tươi : “Sớm danh của Lưu cô nương, ngờ hôm nay may mắn gặp.”
Phùng Chân Chân coi thường nàng, chế nhạo: “Quận chúa, duyệt qua trăm hoa, chắc là mỹ nhân nào cũng gặp qua .”
Lời dứt, mấy cô nương bên sắc mặt đổi. Lời ý gì? So sánh các cô với những nữ t.ử hạ lưu đó, đây là đang hạ thấp các cô!
Sở Anh liếc cô , : “ kể cho các vị một câu chuyện nhé! Ngày xưa một vị vương gia ho, khạc mấy sợi đờm giống như lông ngỗng, ngày hôm trong vương phủ liền đồn vị vương gia khạc lông ngỗng, qua mấy ngày bên ngoài đều vị vương gia khạc cả một con ngỗng.”
“ học hành ít, cũng giỏi ăn . Tin đồn bên ngoài là thật giả, tin trong lòng các vị đều một cái cân.”
Thường Lan Á cạn lời, lúc nào cũng treo câu học hành ít ở cửa miệng, còn tưởng là chuyện vinh quang!
Phùng Chân Chân : “Ý của ngươi là những lời đồn bên ngoài đều là giả, ngươi hề nữ cải nam trang đến những nơi đó?”
Sở Anh : “Mẫu phi nữ t.ử nên đoan trang hiền thục, đây ngoài việc chùa thắp hương thì bao giờ ngoài. Chỉ là đầu năm thương suýt c.h.ế.t, may mắn nhặt một mạng nên nghĩ thoáng hơn. Tai nạn lúc nào sẽ đến, chừng ngày nào đó sẽ mất mạng, nên những việc đây dám , như khi t.a.i n.ạ.n ập đến cũng mang theo tiếc nuối mà .”
Hôm đó Thường Lan Á đột nhiên mời nàng ăn cơm, còn hỏi nhiều vấn đề như , Sở Anh đoán Thường Lan Á hẳn là kết cục của nguyên . Nếu nàng đoán sai, nguyên hẳn qua đời trong t.a.i n.ạ.n đó. Vì những lời , nàng chủ yếu là cho Thường Lan Á .
Một cô nương tiếp lời nàng, hỏi: “Vậy Quận chúa giờ gì?”
Sở Anh : “ thích sách thêu thùa, chỉ thích kể chuyện xem kịch. Nên khi khỏi bệnh liền chạy kể chuyện xem kịch, chỉ là mặc đồ nữ nhiều bất tiện, để tiện lợi nên nam trang.”
“Kịch xem nhiều thấy nhàm chán nên cho biên soạn một vở, tên là “Gia Hữu Hiềm Thê”, là hiền của hiền thục, mà là hiềm của hiềm khích.”
Thường Lan Á qua chuyện , hỏi: “Quận chúa, vở kịch của thú vị. Chỉ là hiểu, tại đặt một cái tên như ?”
Sở Anh vui vẻ : “Vì tân nương đ.á.n.h mắng , Đinh khố ghét tân nương. ban đầu thì ghét, quý chịu .”
Những mặt đều là những cô nương chồng, về chủ đề thực sự thích hợp, Thường Lan Á lập tức chuyển chủ đề.