Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 111: Thiên Tài Suýt Bị Mai Một
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:46:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Cẩm tim đập thót, hỏi: “Quan trọng hơn cả danh tiếng của ? Rốt cuộc là chuyện gì?”
Sở Anh lắc đầu tỏ vẻ thể . Nàng nghi ngờ Thường Lan Á gian, hơn nữa còn là gian linh tuyền hoặc linh d.ư.ợ.c khác, đợi khi chứng thực chuyện sẽ tìm cách lấy chút linh d.ư.ợ.c từ tay Thường Lan Á. Chuyện càng ít càng .
Thấy nàng , lòng Sở Cẩm chùng xuống: “Có nguy hiểm ?”
Sở Anh lắc đầu : “Ca, với bất kỳ ai thì sẽ nguy hiểm, nhưng một khi sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
Chỉ cần nàng để lộ sơ hở, kế hoạch chu , Thường Lan Á nghi ngờ đến nàng thì tự nhiên sẽ nguy hiểm. Ngược , sẽ Thường Lan Á trả thù điên cuồng.
“Ý là cũng sẽ cho Lôi Minh Đạt?”
Sở Anh , : “Ca, Lôi Minh Đạt tính tình đơn thuần, dễ lừa. Ca, thật sự nguy hiểm, nếu nguy hiểm nhất định sẽ cho .”
Sở Cẩm chút hụt hẫng, lớn , bí mật của riêng . nhanh ch.óng lấy tinh thần, lớn lên, trưởng thành là chuyện , cũng thể bớt lo lắng hơn.
Lôi Minh Đạt thấy Sở Anh, chắp tay cúi : “Minh Đạt mắt Quận chúa.”
Sở Anh vui vẻ : “Trong Vương phủ cần khách sáo như , cứ coi là Tông Khánh .”
Lôi Minh Đạt khi phận của nàng chút e dè: “Quận chúa, nam nữ hữu biệt, những lời mạo phạm đây mong Quận chúa đừng để bụng.”
“Quận chúa, trời còn sớm nữa, cũng nên về .”
Sở Anh giữ , mà : “Ta tiễn ngươi ngoài.”
Lòng Lôi Minh Đạt đầy cay đắng, còn đang vui mừng vì cuối cùng cũng một bạn hợp ý, kết quả là Vinh Hoa Quận chúa.
Đi một đoạn, càng càng thấy đúng. Lôi Minh Đạt hỏi: “Quận chúa, đây giống con đường lúc nãy đến.”
“Ừm, đưa ngươi đến võ trường.”
“Đến đó gì?”
Sở Anh như : “Không ngươi cướp công của hộ vệ , cho ngươi xem tài thực học là mạo nhận công lao của khác.”
Lôi Minh Đạt chút hổ, vội chắp tay nhận .
Sở Anh chấp nhận lời xin , mà dẫn đến phòng luyện công. Vào trong, Sở Anh : “Đến đây, chúng qua vài chiêu.”
Lôi Minh Đạt ở Quốc công phủ thấy nàng đ.á.n.h Lôi Minh Hàn và mấy tên gia nhân, nào dám giao đấu với nàng: “Quận chúa, đ.á.n.h , nhận thua.”
Sở Anh hừ hừ hai tiếng: “Chưa đ.á.n.h hàng, ngươi sợ mất mặt Ngụy Quốc công phủ của các ngươi .”
“Biết rõ đ.á.n.h mà còn cố chấp, đó là dũng mà là ngốc.” Hắn mắc bẫy, một khi giao đấu với nàng chắc chắn sẽ đ.á.n.h thê t.h.ả.m như Lôi Minh Hàn.
Hai vài câu, Lôi Minh Đạt đề nghị rời . Thấy Sở Anh đồng ý, : “Quận chúa, bà nội thương Lôi Minh Hàn nhất, thấy đ.á.n.h thương chắc chắn sẽ tức giận. Ta ở đó, đến lúc đó đại ca sẽ một chịu đựng cơn giận của bà nội.”
Sở Anh : “Bà nội ngươi nhiều nhất cũng chỉ mắng vài câu, nhưng nếu ngươi về, dù đ.á.n.h cũng sẽ phạt quỳ từ đường, mùa đông lạnh thế ngươi quỳ từ đường ? Đại ca ngươi để ngươi đến Vương phủ ở vài ngày, chính là ngươi phạt.”
Lôi Minh Đạt chút hổ : “Ta , nhưng chuyện là do gây , thể để đại ca chịu tội.”
Sở Anh cảm thấy thật là cứng đầu: “Người là đ.á.n.h, thành do ngươi gây . Ta là ân nhân cứu mạng của ca ngươi, chuyện chắc chắn để giải quyết. Ngươi đừng lằng nhằng nữa, là ca ngươi để ngươi ở Vương phủ vài ngày, ngươi cứ yên tâm ở !”
“Ừm, dù ngươi , cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-111-thien-tai-suyt-bi-mai-mot.html.]
Lôi Minh Đạt ngờ Sở Anh bá đạo như .
lúc , Hạ Lương mang một hộp thức ăn đến, khi đặt xuống, tiên đưa một chiếc hộp gỗ đỏ nhỏ khóa cho Sở Anh.
“Ngươi lui xuống !”
Sở Anh dùng chìa khóa nhỏ mở khóa, đó lấy mấy tờ giấy từ trong hộp gỗ đỏ. Trải mấy tờ giấy bàn, Sở Anh kéo Lôi Minh Đạt đang tự kỷ đến bàn.
Lôi Minh Đạt vốn để ý đến Sở Anh, nhưng khi ánh mắt rơi bản thiết kế, đồng t.ử co . Hắn cầm lấy tờ giấy xem từng tờ một, xem xong liền vội vàng hỏi: “Quận chúa, đây là ai vẽ ?”
“Ta.”
Lôi Minh Đạt tha thiết hỏi: “Quận chúa, đừng đùa nữa, mau cho đây là ai vẽ ? Quận chúa, chuyện quan trọng.”
Sở Anh : “Tay áo tiễn ngươi thiết kế, sức xuyên thấu đủ, tính liên kết cũng , lượng chứa tên cũng thỏa đáng.”
Nói xong, nàng trải cả ba tờ giấy bàn, chỉ bảy tám chỗ : “Đây là những đổi thực hiện dựa thiết kế của ngươi, hẳn là thể tăng sức xuyên thấu và lượng chứa tên của nó. vật liệu để chế tạo, cũng khi đổi, uy lực của tay áo tiễn tăng lên bao nhiêu.”
Những bản vẽ đổi dựa hai bộ tay áo tiễn mà Lôi Minh Đạt tặng. Hiệu quả khi cải tạo thế nào, còn xem thực vật.
Lôi Minh Đạt xem kỹ xong, vẻ mặt kinh hãi hỏi: “Quận chúa, đây thật sự là vẽ ?”
Sở Anh : “Chuyện dối dễ vạch trần, ngươi nghĩ sẽ đưa mặt cho ngươi đ.á.n.h ?”
Ánh mắt Lôi Minh Đạt Sở Anh đổi: “Quận chúa, nghi ngờ , chỉ là, chỉ là cảm thấy thể tin . Quận chúa, học từ ai ?”
Sở Anh lắc đầu : “Chưa từng bái sư. Chỗ ngươi vật liệu ? Nếu , chúng một bộ thử uy lực xem.”
Lôi Minh Đạt vui mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên, : “Có, , , lấy ngay.”
“Bây giờ ngươi thể về Quốc công phủ .”
Lôi Minh Đạt lắc đầu : “Bà nội và thích những thứ , vật liệu đều để ở trạch viện tại Cửu Khúc phường. Quận chúa, Cửu Khúc phường cách đây xa, về chỉ mất nửa canh giờ.”
Sở Anh yên tâm, cùng một chuyến.
Đến trạch viện đó, Sở Anh thấy trong phòng đặt đủ các loại công cụ, vật liệu cũng chất đống khắp nơi, tò mò : “Ngươi thích nghiên cứu v.ũ k.h.í như , tại còn học y?”
Với tài năng của Lôi Minh Đạt, nếu bồi dưỡng, tương lai chắc chắn sẽ là một chuyên gia v.ũ k.h.í hàng đầu. Nếu ở nhà bình thường thì thôi, dù kiến thức của họ cũng hạn, nhưng Ngụy Quốc công phủ là một gia tộc đỉnh cao mà cũng chuyện ngu ngốc như , nàng hiểu nổi.
Nhắc đến chuyện , tâm trạng Lôi Minh Đạt chút sa sút: “Bà nội và thợ thủ công là nghề hạ đẳng, bắt cái là mất mặt cả Quốc công phủ.”
Sở Anh kinh ngạc, : “Thợ thủ công?”
Lôi Minh Đạt khổ: “Bà nội Tào di nương và Lôi Minh Bộc bọn họ lừa gạt, từng tiếp xúc với những thứ nên cũng hiểu. Lúc đó còn nhỏ, dám với ca ca, nên lời theo Phó Thái y học y.”
“Vậy ngươi chế tạo tay áo tiễn ?”
Lôi Minh Đạt : “Năm ca ca điều về kinh, thích mấy món đồ nhỏ, liền mua cho trạch viện , còn mời một lão sư phụ về hưu ở Binh khí ti đến dạy . những chuyện đều giấu bà nội và . Quận chúa, xin cũng giúp giữ bí mật.”
Lý do để ở bên ngoài, chủ yếu là để Tào di nương và Lôi Minh Bộc bọn họ . Nếu , ba con đó chắc chắn sẽ mách lẻo, gây thêm phiền phức cần thiết.
“Yên tâm, sẽ với bất kỳ ai.”
Haiz, đúng là ứng với câu cũ, thiên lý mã thì thường mà Bá Nhạc thì thường . Cũng may Lôi Minh Tễ kịp thời về kinh phát hiện chuyện , nếu tài năng của Lôi Minh Đạt mai một.