Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 104: Trả Lại Cháu Ngoại, Lời Thỉnh Cầu Vô Lý
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:46:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm thức dậy, Sở Anh liền đến phòng phía tây.
Vũ ca nhi thấy nàng vội vàng hỏi: "Cô cô, khi nào đưa con về?"
Nóng lòng về Tạ phủ như , xem thật sự coi Trường Hưng Hầu phủ là nhà. Nàng xổm xuống, kiên nhẫn : "Đợi dùng xong bữa sáng, sẽ đưa con phố mua ít đồ về Hầu phủ."
"Vâng."
Đợi Vũ ca nhi mặc quần áo chỉnh tề, Sở Anh hỏi: "Võ sư phụ của con chủ yếu dạy con võ công gì?"
Nàng học vấn giỏi, nhưng dạy võ cho Vũ ca nhi thì thành vấn đề.
Vũ ca nhi vặn vẹo vạt áo, chút bối rối.
Sở Anh thấy dáng vẻ của bé, trong lòng chợt thấy , hỏi: "Sao , con học võ với võ sư phụ ?"
Vũ ca nhi do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định thật: "Học mấy ngày, một tấn vững ngã trầy trán, đó thì học nữa."
Sở Anh hít một thật sâu, hỏi: "Vậy con học ?"
Vũ ca nhi lắc đầu: "Không , đau lắm, hơn nữa các biểu ca con cần học võ, dù cũng hộ vệ bảo vệ con."
Lời cũng sai, nhưng Sở Anh cảm thấy dựa trời dựa đất bằng dựa chính . Chỉ là lời , nàng thể với một đứa trẻ sáu tuổi.
Ăn sáng xong, Sở Anh dẫn Vũ ca nhi tìm Sở Cẩm mới phát hiện ngoài: "Thế t.ử ngoài gì ?"
Như Yên lắc đầu : "Nô tì ."
Sở Anh đành dẫn Vũ ca nhi phố. Nàng mua cho bé bánh kẹo, đồ chơi và một ít đồ bổ, đó hai cô cháu đến Trường Hưng Hầu phủ.
Vào đến sân chính, Vũ ca nhi thấy Tạ phu nhân liền nhào tới ôm bà: "Bà ngoại..."
Tạ phu nhân vuốt ve khuôn mặt bé, vẻ mặt hiền từ : "Quầng mắt thâm hết , hôm qua ở Vương phủ ngủ ngon ?"
Vũ ca nhi tủi : "Vâng ạ. Bà ngoại, hôm qua con gặp ác mộng, mơ thấy bà còn nữa, con tìm khắp nơi cũng thấy."
Nói xong, nước mắt bé lưng tròng: "Bà ngoại, bà cần con nữa ? Bà ngoại, con đến Vương phủ, con ở bên cạnh bà mãi mãi."
Lời khiến Tạ phu nhân hài lòng, bà vuốt ve khuôn mặt bé, dịu dàng : "Nói ngốc gì , con là cục cưng của bà ngoại, bà ngoại thể cần con chứ! A Vũ, hôm qua con nghỉ ngơi , mau về viện của con ngủ bù ."
Vũ ca nhi lời.
Nhìn bé nóng lòng theo nha của Tạ phu nhân, ngay cả một lời cũng với , Sở Anh đau lòng lo lắng. Tạ Thế t.ử và Tạ Tam gia đều do Tạ phu nhân sinh , hai tiếng tăm tệ như , nàng cho rằng Tạ phu nhân thể dạy dỗ Vũ ca nhi. Sở Cẩm đón con về, lý do chính đáng, nàng lập trường để phản đối. Hơn nữa, thái độ lảng tránh của đứa trẻ đối với nàng đủ để cho thấy nó sẽ theo nàng về Vương phủ.
Nén nỗi chua xót trong lòng, Sở Anh dâng quà mua lên : "Tạ phu nhân, những năm qua cảm ơn chăm sóc Vũ ca nhi, gia đình chúng con ơn."
Tạ phu nhân thực vẫn còn một bụng bất mãn, nhưng lời của Tạ Hầu gia, bà cũng năng châm chọc như hôm đó nữa: "Quận chúa là quá khách sáo . Vũ ca nhi là cháu ngoại ruột của , chăm sóc nó cũng là lẽ đương nhiên. Chỉ là nếu thể, mong Quận chúa thể đến thăm Vũ ca nhi nhiều hơn. Đứa trẻ miệng , nhưng trong lòng vẫn nhớ Thế t.ử và Quận chúa."
Chỉ cần thái độ của Vũ ca nhi, e là chỉ mong họ đừng đến nữa.
Sở Anh cũng vạch trần lời của bà, chỉ gật đầu: "Có thời gian sẽ đến thăm Vũ ca nhi."
Không hợp chuyện với Tạ phu nhân, trò chuyện vài câu Sở Anh liền tìm cớ rời , xe ngựa, nàng chìm suy tư.
Tạ phu nhân với bà t.ử bên cạnh: "Vinh Hoa Quận chúa , còn tình hơn cái thứ ."
Bà thể thấy, Sở Anh thật sự quan tâm đến Vũ ca nhi. cha ruột của đứa trẻ lạnh lùng đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-104-tra-lai-chau-ngoai-loi-thinh-cau-vo-ly.html.]
Nghĩ đến đây, lòng bà khó chịu.
Sở Anh về đến Vương phủ lâu, quản sự liền đến báo rằng Đô Sát Viện Hữu Đô Ngự Sử Tư Đồ phu nhân đến thăm.
Sáng hôm qua Sở Anh nhận thiệp mời, hẹn gặp sáng hôm nay. Nàng lấy đồng hồ quả quýt xem, may mà Tư Đồ phu nhân đến sớm chứ nàng thất lễ với khách: "Đến bao lâu ?"
"Đến một lúc ạ."
Tư Đồ phu nhân thấy Sở Anh liền nắm tay nàng. Sở Anh thích lạ chạm , theo phản xạ lùi hai bước.
Sở Anh ngại ngùng giải thích: "Phu nhân, xin , quen tiếp xúc mật với khác."
Người thì , nhưng quen chạm nàng sẽ cảm giác bài xích về mặt tâm lý.
Tư Đồ phu nhân thu tay , lắc đầu tỏ ý là đường đột: "Quận chúa, lẽ hôm đến cảm ơn, chỉ là mấy hôm khỏe."
Nói đến đây, bà cúi thật sâu Sở Anh: "Quận chúa, cảm ơn cứu con gái , nếu , Tĩnh nhi nhà còn."
Nói đến đây, mắt bà đỏ hoe. Khi nhận thư từ Dương Châu báo rằng Tư Đồ Tĩnh thuyền đến kinh thành, bà luôn lo lắng, đặc biệt là khi tin gần Giang Thành xuất hiện một nhóm thổ phỉ mới, bà gần như ngủ . Đêm Tư Đồ Tĩnh gặp chuyện, bà gặp ác mộng thấy con gái mất. Dù chỉ là một giấc mơ, nhưng Tư Đồ phu nhân vì quá sợ hãi mà đổ bệnh. Sau khi nhận thư của Tư Đồ Tĩnh, bà mới dần hồi phục.
Sở Anh hiệu cho Hạ Lương đỡ dậy, : "Phu nhân đừng , Tư Đồ cô nương gặp dữ hóa lành là phúc phận của cô , chỉ tình cờ gặp và cứu cô thôi."
Tư Đồ phu nhân lắc đầu: "Không, nếu Quận chúa cứu giúp, Tĩnh nhi nhà chôn vùi sông ."
Sở Anh hỏi: "Hôm qua nhận thư từ Thông Châu, họ Tư Đồ cô nương bình phục, hai ngày nữa sẽ lên đường về kinh."
Tư Đồ phu nhân cũng nhận thư của Tư Đồ Tĩnh. Cũng vì mấy hôm bà khỏe, nếu đến Thông Châu đón con gái .
Hai chuyện một lúc, Hạ Lương báo: "Quận chúa, Thế t.ử gia về ."
Cũng là lúc nãy Sở Anh dặn nàng, Sở Cẩm về thì báo cho nàng một tiếng.
"Biết , lát nữa sẽ đến."
Tư Đồ phu nhân với Sở Anh một chuyện trong kinh thành, xong bà : "Quận chúa, vài lời riêng với Quận chúa."
Sở Anh cho Hạ Lương ngoài.
Tư Đồ phu nhân dậy : "Quận chúa, một lời thỉnh cầu bất lịch sự, mong Quận chúa thể đồng ý."
Sở Anh chút nghi hoặc, hỏi: "Phu nhân xin cứ ."
Tư Đồ phu nhân hy vọng Sở Anh truyền chuyện Tư Đồ Tĩnh gặp nạn ngoài, nếu hôn sự của họ với nhà họ Đường sẽ gặp sóng gió.
Sở Anh : "Bá mẫu, sẽ ngoài, nhưng chuyện nhiều, giấu ."
Tư Đồ phu nhân : "Chỉ cần Quận chúa và trong Vương phủ là , những khác sẽ sắp xếp thỏa."
Sở Anh lập tức hiểu ý của bà, đây là hy vọng đến lúc đó nàng sẽ phủ nhận chuyện . Chuyện Sở Anh đồng ý, nàng : "Phu nhân, một lời dối cần vô lời dối khác để che đậy. Người thế nào là chuyện của , nhưng thể ép khác khó."
Bắt nàng dối, đến lúc đó lỡ như Đường phu nhân chắc chắn sẽ trút giận lên nàng. Đường lão gia là Thứ phụ, nàng vô cớ rước lấy kẻ thù .
Sở Anh lạnh mặt gọi: "Hạ Lương, tiễn khách."
Chẳng trách ca ca ưa Tư Đồ Tĩnh như , e là sớm phẩm hạnh của nhà họ Tư Đồ . Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy chuyện của Vũ ca nhi lẽ cũng những uẩn khúc mà .