Gói bánh!
Gói bánh bao xếp nếp!
Hồi nhỏ Nguyễn Nhuyễn chỉ từng nặn đất sét, bây giờ cô dùng bột mì để tạo một bông hoa, cô ngày càng giỏi giang .
Có lẽ đúng là nhờ tăng hiệu suất học tập, hôm nay cô học đặc biệt nhanh.
Tuy thành phẩm mắt cho lắm, vài cái vẫn còn méo mó xiêu vẹo, nhưng cô thấy hài lòng .
Đặc biệt là trong quá trình hấp cách thủy, Nguyễn Nhuyễn ngửi thấy mùi thơm nức mũi của tiểu long bao, cảm giác thành tựu của cô chạm đến đỉnh điểm.
Thơm quá mất!
Thế nhưng, một vấn đề nảy sinh. Nếu bán tiểu long bao, chẳng cô sẽ luôn giữ cho bánh nóng hổi ?
Trận mưa thu qua mang theo cái lạnh. Sau khi sang thu, nhiệt độ sẽ giảm xuống.
Diện tích xe ba gác hạn, gian cũng hạn hẹp. Cô nghĩ cách thuyết phục Nguyễn cho cô mở tiệm ăn ngay tại nhà.
Hệ thống thông báo thời gian hết, Nguyễn Nhuyễn lập tức gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, háo hức mở nắp nồi hấp.
Ngay khi nắp nồi nhấc lên, một luồng nóng phả mặt, cả gian chìm trong màn sương trắng mờ ảo. Mùi hương hấp dẫn của những chiếc bánh bao nhân thịt tươi cũng thỏa sức len lỏi khoang mũi cô.
Cô vội vã bưng vỉ hấp xuống. Xuyên qua làn sương mỏng manh, cô mới rõ hình dáng của những chiếc bánh thịt tươi. Cái nào cái nấy trắng trẻo, mập mạp, vài cái còn ứa thứ nước nhân màu vàng cánh gián. Chỉ thôi cũng khiến Nguyễn Nhuyễn nhịn mà l.i.ế.m l.i.ế.m môi.
Cô lấy đũa gắp một cái, thổi phù hai cái háo hức c.ắ.n thử.
Ưm~ Nóng quá!
mà, tươi ngọt quá mất!
Thịt tươi hề tanh chút nào, vô cùng mềm mịn. Vì là nhân thịt băm bằng tay nên vẫn cảm nhận độ lợn cợn của hạt thịt, nhưng chính những hạt thịt hòa quyện với nhiều nước dùng hơn.
Nguyễn Nhuyễn sướng rơn cả . Cô thể phong thần ngay tại chỗ luôn !
Trong lúc thưởng thức, nước thịt suýt nữa thì trào , Nguyễn Nhuyễn vội vàng c.ắ.n thêm một miếng vỏ bánh. Lớp vỏ bên trong ngấm đẫm nước cốt thịt tươi, chỉ thể diễn tả bằng hai chữ: Tuyệt hảo!
Giữa thời tiết giá lạnh mà ăn một chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi, thì sự bực bội vì dậy sớm chắc chắn sẽ tan biến ngay tức thì.
——
Sáng hôm , Nguyễn Nhuyễn dậy từ sớm, nấu một nồi cháo trắng ăn kèm dưa chuột muối chua, tiện thể hâm nóng mẻ tiểu long bao xong bưng bữa sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-56.html.]
Tối qua Tôn Hồng Mai bận nghĩ ngợi nên ngủ muộn, lúc Nguyễn Nhuyễn gọi bà dậy ăn cơm, bà vẫn còn ngái ngủ.
Cửa phòng ngủ mở toang, Tôn Hồng Mai hít hít mũi, mùi bánh bao thơm quá!
"Nhuyễn Nhuyễn, con bánh bao đấy ?"
Nguyễn Nhuyễn một tiếng: "Tiểu long bao nhân thịt cực kỳ cực kỳ cực kỳ thơm. Mẹ nhanh lên nhé, ăn xong hôm nay con chơi!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngay lúc cô nhấn mạnh ba chữ "cực kỳ", Tôn Hồng Mai bật dậy khỏi giường.
Cái bụng cũng đúng lúc réo lên sòng sọc bài Không thành kế.
Bà vội vàng quần áo. Rõ ràng là thứ Bảy mà bà còn để Nhuyễn Nhuyễn nấu cơm cho, như bà thật là tắc trách!
"Mẹ ngủ say quá, con băm thịt mà cũng thấy gì cả!"
Nguyễn Nhuyễn tủm tỉm gật đầu cho qua chuyện. Mẹ Nguyễn đương nhiên thấy , vỉ bánh bao cô từ đêm qua cơ mà.
Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Tôn Hồng Mai cuối cùng kiềm chế nổi nữa. Vừa xuống, bà cầm chiếc bánh bao nhỏ lên ngắm nghía vài giây bật .
"Bắt nếp bánh bao hơn con. Mẹ đếm , của con 12 nếp, thể bắt 15 nếp đấy!"
Nói xong, Tôn Hồng Mai cũng tự thấy buồn . Bà so đo với con gái, đúng là chẳng giống ai.
Nguyễn Nhuyễn: "Đây là đầu tiên con gói bánh đấy, cái nào bục nhân là lắm !"
Tôn Hồng Mai c.ắ.n một miếng bánh, hương vị giống với những chiếc bánh bao nhân thịt bà từng ăn. Bà kỹ phần nhân thịt: "Bánh bao ngon thật, chỉ tội tốn thịt quá!"
Bên trong là thịt, độn thêm bất cứ thứ gì khác.
mà, đúng là ngon thật.
"Mẹ nếm thấy vị gừng, thấy củ gừng nào nhỉ?"
Nguyễn Nhuyễn giải thích: "Con sợ thích ăn gừng, lựa gừng thì phiền phức nên ngâm hành gừng lấy nước cốt trộn nhân thịt đấy ạ!"
Tôn Hồng Mai thấy Nhuyễn Nhuyễn quá thông minh, nhưng bà nắm bắt trọng điểm: "Cái cũng sẽ thêm thực đơn bán bữa sáng ?"
"Vâng ạ, trời chuyển lạnh , bán mì lạnh mì om đậu đũa đều hợp nữa, nên con mới nghĩ đến việc bán tiểu long bao nhân thịt. Mẹ thấy ạ?"
Lần đầu tiên, Tôn Hồng Mai lộ vẻ mặt lo âu: "Một con, liệu xoay xở kịp ?"