Muốn trượt cầu trượt cái mũi đó ghê.
Không đôi mắt nhỉ.
Nguyễn Nhuyễn vẫn giữ nguyên tư thế tựa đầu cửa kính, đầu từ từ trượt về phía .
Đột nhiên,
"Kéééttt ——!"
Nguyễn Nhuyễn quên mất trán đang rịn mồ hôi, áp lên cửa kính im thì , nhưng hễ di chuyển là sẽ trơn.
Lại còn phát âm thanh kỳ quái nữa chứ.
Người bên cạnh cũng vì âm thanh mà sang , Nguyễn Nhuyễn như ý nguyện thấy đôi mắt của .
Trong khoảnh khắc , trong não Nguyễn Nhuyễn như thể pháo hoa nổ đì đùng rực rỡ.
Tuyệt sắc nhân gian, cũng chỉ đến thế là cùng.
Dưới hàng lông mày rậm đen, một đôi mắt đen láy như hắc ín, lúc đang chăm chú cô.
Lúc ngưng mắt, đáy mắt tựa như chứa đựng một đầm nước trong vắt, tĩnh lặng và sáng ngời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bỗng nhiên, trong đôi mắt lộ vài phần nghi hoặc, Nguyễn Nhuyễn chớp chớp mắt, hình như cô chằm chằm lâu .
Nguyễn Nhuyễn tằng hắng giọng, hướng mắt thẳng về phía , ngay ngắn .
Chỉ là khóe mắt vẫn kiểm soát mà tiếp tục quan sát bên cạnh.
Tóc hình như cắt khá ngắn, chỗ cổ tay lộ đeo một chiếc đồng hồ màu bạc, kiểu dáng mặt đồng hồ cũng khá , gu thẩm mỹ tồi.
Chỉ là ngắm bao lâu thì xe đến trạm, đàn ông dậy xuống xe.
Nguyễn Nhuyễn cảm thấy tiếc nuối, cô cứ đăm đăm bóng lưng . Chẳng do ánh mắt của cô quá đỗi cố chấp , đàn ông khi xuống xe đầu về phía cô, ánh mắt hai tình cờ chạm .
Nguyễn Nhuyễn ngẩn một giây, đó phóng khoáng nở một nụ tươi tắn. Đối phương tuy chút khó hiểu, nhưng vẫn lịch sự gật đầu đáp .
Sau đó nữa, Nguyễn Nhuyễn thấy từng bước một cánh cổng lớn.
Cô nương theo tầm lên —— Cục Quản lý Công Thương thành phố Liên Thành.
Xe bắt đầu lăn bánh, Nguyễn Nhuyễn từ từ thu ánh mắt , trong khí dường như vẫn còn thoang thoảng mùi hương xà phòng nhè nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-46.html.]
Không là của hãng nào, cô cũng mua.
Chẳng mấy chốc, nhân viên bán vé báo đến trạm Cửa hàng bách hóa.
Nguyễn Nhuyễn chỉnh đốn quần áo, đội mũ cho t.ử tế, xách giỏ chợ xuống xe.
Đối diện Cửa hàng bách hóa là khu chợ lớn nhất thành phố Liên Thành, nhưng lúc cô vội chợ. Nguyễn Nhuyễn bước Cửa hàng bách hóa, thẳng tới khu bán đồ dùng sinh hoạt.
"Chào chị, mua xà phòng."
Nhân viên bán hàng lấy mấy loại xà phòng, Nguyễn Nhuyễn đưa lên mũi ngửi từng bánh một, nhưng vẫn tìm thấy mùi hương giống hệt nãy: "Còn mùi hương nào khác nữa ạ?"
Nhân viên bán hàng vô cùng kiên nhẫn : "Đồng chí ơi, tất cả các loại xà phòng thơm quầy của , thậm chí cả xà phòng giặt đồ, đều bày mặt cô đấy. dám khẳng định ở đây là đầy đủ các loại hàng nhất !"
Nguyễn Nhuyễn ngẫm nghĩ, chị cũng lý. Cửa hàng bách hóa là nơi bán đầy đủ các loại hàng hóa nhất thành phố Liên Thành, ở đây mà mua thì mấy chỗ khác cũng đừng mơ.
"Vậy lấy cho hai bánh , gói giúp nhé!"
Mua xà phòng xong, Nguyễn Nhuyễn cũng định nán lâu, cô hẹn với Nguyễn hôm nào hai con cùng dạo phố mua giày .
Bây giờ dạo một cũng chẳng ý nghĩa gì.
Nguyễn Nhuyễn bước khỏi Cửa hàng bách hóa, một luồng khí nóng phả mặt. Trên sân nhỏ cửa còn một thanh niên mặc áo kẻ sọc xanh trắng, đội mũ kiểu quân đội đang dắt chiếc xe đạp khung nam (xe đạp Phượng Hoàng 28) bán kem mút.
Nguyễn Nhuyễn thu hút, cô bước tới hỏi: "Kem bán thế ?"
Thanh niên vội vàng dừng , tiện tay lấy chiếc khăn mặt vắt cổ lau mồ hôi trán: "Kem muối đường 1 hào, kem đậu xanh 1 hào 5, kem sữa 2 hào 5!"
Nguyễn Nhuyễn chọn một cây kem đậu xanh, c.ắ.n một miếng, cảm giác mát lạnh tức thì lan tỏa khắp cơ thể.
Đã quá .
Cô thoải mái híp mắt , xoay về phía khu chợ.
Khu chợ nhộn nhịp đông đúc vì thời tiết nắng nóng mà trở nên thưa thớt, lẽ vì sắp đến giờ nấu cơm trưa nên vẫn đông.
Một tiểu thương để rau héo, dùng một cái chai nhựa đựng đầy nước, thỉnh thoảng vẩy nước lên rau để rau trông tươi tắn hơn.
Mẹ Nguyễn tối qua bàn bạc thực đơn với cô, cũng liệt kê sẵn những món cần mua hôm nay, cô cứ theo danh sách mà mua thôi.
May mà khu vực trong chợ phân chia khá rõ ràng, chỗ bán thịt bán cá ở phía , chỗ bán rau củ theo mùa ở phía , vòng ngoài cùng còn các cửa hàng bán đồ ăn chín.