Phượng Quy Danh Môn - Chương 1: Tang xuân dưới mái Lục phủ
Cập nhật lúc: 2026-03-01 19:22:59
Lượt xem: 0
Thành Trường An đầu xuân, mưa bụi như tơ, giăng kín mái ngói đen trầm của Lục phủ. Gió lùa qua hành lang dài hun hút, lay động chuỗi phong linh treo mái hiên, phát âm thanh thanh lãnh, như tiếng thở dài của ai đó giữa đêm khuya.
Trong chính viện, hương trầm đượm nặng, khói trắng lững lờ quấn quanh màn trướng thêu chỉ vàng. Trên giường bệnh, Lâm thị sắc mặt tái nhợt, thở mong manh tựa sợi chỉ treo đầu ngọn gió.
Bên mép giường, một thiếu nữ mặc tang phục quỳ thẳng lưng, hai tay đặt đầu gối, cố giữ vẻ bình tĩnh. Đó là Lục Vân Nguyệt, đích nữ của Lục phủ, năm nay tròn mười hai.
Mười hai tuổi, vốn là độ tuổi vô ưu vô lo, đáng nên theo mẫu học cầm kỳ thi họa, theo phụ sách thánh hiền. vận mệnh cho nàng thời gian trưởng thành thong thả.
Mẫu nàng, Lâm thị, xuất từ Trấn Quốc Công phủ, là đích nữ nuông chiều từ thuở bé. Năm , một đạo thánh chỉ từ tiên đế ban xuống, chỉ định hôn sự giữa bà và Lục Diệm, khi mới bổ nhiệm quan tại Đại Lý Tự.
Thánh mệnh khó trái.
Thế nhưng, hôn nhân thể cưỡng cầu bằng thánh chỉ, còn tình cảm thì .
Lục Diệm hiện giữ chức Tự Thiếu Khanh của Đại Lý Tự, chức vị thấp, quyền hành trong tay, nổi danh thanh liêm, xét án như thần. Ngoài triều, ông cương trực thiên vị; nhưng trong nội trạch, ông lạnh nhạt đến gần như vô tình.
Từ ngày Lâm thị bước Lục phủ, ông từng dành cho bà nửa phần ôn nhu. Hai tuy là phu thê, song chỉ giữ lễ nghi bề ngoài. Bao năm qua, Lâm thị một quán xuyến chính viện, giữ thể diện cho Lục phủ, một lời oán thán.
Chỉ tiếc, lòng tranh, nghĩa là sóng gió tìm đến.
Trong phủ còn một vị thất sủng ái vô cùng, Triệu di nương. Nàng dung mạo kiều diễm, giọng mềm như nước, khéo chiều ý nam nhân. Sau khi phủ, Lục Diệm sủng ái, dần dần nắm giữ quyền quản lý hậu viện.
Triệu thị sinh một thứ t.ử, hiện đang mang thai. Hạ nhân trong phủ đều ngầm hiểu, nếu nàng sinh thêm nhi t.ử, địa vị càng thêm vững chắc.
Còn Lục Vân Nguyệt, tuy là đích nữ nhưng phụ mấy đoái hoài, mẫu bệnh nặng liên miên. Một đứa trẻ mười hai tuổi, giữa vòng xoáy hậu viện, chẳng khác nào cánh hoa non giữa gió lớn.
Lâm thị khẽ mở mắt, con gái đang quỳ bên giường. Trong ánh mắt bà yêu thương, tiếc nuối, và cả nỗi lo sâu thẳm.
“Nguyệt nhi…” Giọng bà khàn khàn.
Vân Nguyệt lập tức nghiêng tới gần, nắm lấy tay mẫu . Bàn tay lạnh buốt, khiến tim nàng thắt .
“Mẫu , con ở đây.”
Lâm thị khuôn mặt còn phảng phất nét trẻ con , trong lòng quặn đau. Bà còn nhiều thời gian. Điều bà sợ nhất cái c.h.ế.t, mà là khi nhắm mắt, đứa con gái sẽ .
Hậu viện vốn là chiến trường tiếng gươm đao.
Triệu di nương bề ngoài nhu thuận, nhưng ánh mắt Vân Nguyệt từ lâu mang theo ý dò xét. Đích nữ của chính thất, là ngoại tôn của Trấn Quốc Công phủ, phận chính là cái gai khó nhổ.
“Nguyệt nhi… nếu mẫu mệnh hệ gì… con rời khỏi Lục phủ.”
Lục Vân Nguyệt sững . “Con . Con ở phụng dưỡng phụ .”
Lâm thị khẽ , nụ nhạt đến đau lòng.
“Phụ con… khác bên cạnh .”
Ngoài cửa, nha cận bước , khẽ quỳ xuống: “Phu nhân, thư bí mật sai đưa về quốc công phủ.”
Vân Nguyệt ngơ ngác mẫu .
Thì , từ sớm, Lâm thị thư cầu xin nhà ngoại đón nàng về nuôi dưỡng. Bà hề oán trách Lục phủ, chỉ bệnh tình khó qua khỏi, lo con gái còn nhỏ, sợ chống đỡ nổi sóng gió hậu viện.
“Nguyệt nhi,” Lâm thị siết tay nàng cuối, “qua bên đó, nhớ là đích nữ của Lục phủ, là ngoại tôn của quốc công gia. Đừng để ai khinh nhục.”
Nước mắt rơi lã chã, Vân Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ hiểu vì thứ đến nhanh như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-quy-danh-mon/chuong-1-tang-xuan-duoi-mai-luc-phu.html.]
Đêm , mưa xuân rơi nặng hạt hơn.
Canh ba điểm, Lâm thị trút thở cuối cùng.
Tiếng vang lên trong chính viện, nhưng Lục phủ vẫn tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Lục Diệm bước t.h.i t.h.ể phu nhân, sắc mặt trầm mặc, dặn dò tang sự theo lễ nghi chính thất, rời .
Ông rơi lệ.
Ba ngày , khi tang lễ còn tất, ngoài phủ vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Gia nhân vội vàng bẩm: “Lão gia! Người của Trấn Quốc Công phủ đến!”
Trong đại sảnh, Lục Diệm ngay ngắn, áo bào chỉnh tề. Khi của quốc công phủ bước , khí thế trầm mà uy nghiêm, khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
Vị quản sự cao niên khom , giọng cao nhưng dứt khoát:
“Phụng lệnh quốc công gia, tới đón ngoại tôn nữ về phủ.”
Lục Diệm nhíu mày. “Vân Nguyệt là đích nữ Lục phủ. Theo lý, nên ở chịu tang.”
Người rút từ tay áo một phong thư.
“Đây là thư do Lâm thị khi lâm chung gửi về. Quốc công gia dâng tấu xin thánh thượng ân chuẩn, cho phép đón tiểu thư về dưỡng d.ụ.c.”
Hai chữ “thánh thượng” khiến Lục Diệm lặng .
Ông thể lạnh nhạt với thê t.ử, nhưng thể kháng mệnh hoàng ân.
Một lát , ông khẽ : “Cho gọi tiểu thư.”
Khi Lục Vân Nguyệt bước đại sảnh, nàng tang phục chỉnh tề, lưng thẳng như trúc. Dù mới mười hai, ánh mắt nàng còn vẻ non nớt của đêm .
“Qua đó, giữ lễ, đừng mất mặt Lục phủ.” Lục Diệm ngắn gọn.
Vân Nguyệt cúi hành lễ.
“Nữ nhi ghi nhớ.”
Không một lời giữ .
Khi bước khỏi cổng lớn Lục phủ, nàng đầu cuối. Mái ngói thâm trầm màn mưa xuân, tường cao lạnh lẽo như từng chứa đựng ấm.
Từ hôm nay, nơi còn là nhà của nàng nữa.
Xe ngựa của Trấn Quốc Công phủ lăn bánh, tiếng vó ngựa hòa cùng tiếng mưa rơi.
Trong khoảnh khắc rèm xe khép , Lục Vân Nguyệt khẽ nhắm mắt.
Mười hai tuổi mất mẫu .
Mười hai tuổi rời khỏi phụ .
cũng chính từ hôm nay, nàng hiểu rằng lớn lên.
Hậu viện Lục phủ thể xem nàng là đứa trẻ yếu ớt.
một ngày nào đó, khi trở , nàng sẽ còn là thiếu nữ dễ chèn ép nữa.
Gió xuân thổi qua thành Trường An, cuốn theo mùi hương tàn của tang lễ.
Một chương đời khép .
Một chương khác, bắt đầu.