Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 403 Tuyệt đối không tin

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:47:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu là nàng, vận mệnh chính lựa chọn, nàng khẳng định sẽ chịu nhận, sẽ liều mạng phản kháng, tuyệt đối sẽ khuất phục. Nàng là như . Chuyện , chỉ cần bản vui vẻ là .

, thể tiếp nhận vận mệnh thuộc về thì cảm giác thế nào?

“Phong Liên Dực, chúng …” Hoàng Bắc Nguyệt định cất tiếng, bên ngoài liền truyền tới giọng vội vã của Diễm Tâm Sư.

“Bệ hạ, Ngụy Võ Thần thừa dịp ban đêm mang len lén rời !”

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức xốc sa rèm tới, bước ngoài giật cửa , lớn tiếng quát hỏi: “Hắn bao lâu?”

Diễm Tâm Sư dọa sợ, nghĩ thầm chỉ là phụ nữ mà thôi, nhưng nàng quát một tiếng, khí thế sắc bén, quả thật khiến cảm giác sợ hãi.

“Đi hơn nửa đêm, Ngụy Võ Thần thế giống bảy tám phần, để thế , chính chạy trốn!” Diễm Tâm Sư phẫn nộ , ngỡ Ngụy Võ Thần dám đào tẩu mặt thành Tu La bọn họ.

“Ta tưởng rằng Người của thành Tu La lợi hại, ngờ cũng chẳng gì hơn!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, đẩy sang một bên bước ngoài.

“Ngươi…” Diễm Tâm Sư chọc giận, đuổi theo nhưng thấy Phong Liên Dực một bước ngoài, động tác nhanh, bắt cánh tay Hoàng Bắc Nguyệt.

“Ngươi ?” giọng nam t.ử lạnh liệt.

- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Hoàng Bắc Nguyệt đầu một cái, tưởng vài câu với , nhưng… . Quên , , hiện tại đuổi kịp Ngụy Võ Thần, g.i.ế.c lão gian tặc !

“Ta báo thù, g.i.ế.c Ngụy Võ Thần xong, sẽ trở về.”

“Ngươi vì Tào Tú Chi mà báo thù?” Phong Liên Dực híp con ngươi.

“Thù của Tào công t.ử, tất nhiên báo, tuy nhiên, g.i.ế.c Ngụy Võ Thần là tâm nguyện nhiều năm của ! Lần tuyệt đối thể để trở nước Đông Ly !” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu , “Ta nhất định sẽ trở về !”

Bị cặp mắt trong suốt thẳng, Phong Liên Dực cách cự tuyệt thỉnh cầu của nàng, chậm rãi buông tay , sợ nàng chạy mất, nàng trốn thoát.

Hắn buông tay, Hoàng Bắc Nguyệt xoay , hai bước, thấp giọng hỏi: “Là vì mẫu ngươi?”

Bước chân dừng , Hoàng Bắc Nguyệt xoay chợt tay, bóp cổ Phong Liên Dực.

Đứng mặt , nàng chỉ bằng một nửa , động tác chút khỏe, nhưng khí thế cuồng ngạo lạnh lẽo khiến nàng như cao lớn hơn một chút, thể thẳng .

“Ngươi những gì? !” Không ngờ Phong Liên Dực điều tra quá khứ của nàng, bản lĩnh bới móc chuyện tình của trưởng công chúa Huệ Văn.

Đây là những lời gièm pha của Hoàng gia nước Nam Dực, theo lý thuyết, tuyệt đối thể lộ ngoài, nhưng thành Tu La bản lãnh lớn như !

Nhìn thấy nàng kích động phẫn nộ, giống như dã thú chọc giận, Phong Liên Dực thấp giọng rộ lên: “Rất tức giận ? Cho dù ngươi cố gắng che giấu, chân tướng một ngày nào đó sẽ trồi lên mặt nước.”

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng , một lát buông tay ,  thản nhiên : “Còn ngươi vĩnh viễn thấy chân tướng lưng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-403-tuyet-doi-khong-tin.html.]

Phong Liên Dực ngẩn , nàng nhanh ngoài, , một bên đưa lưng về phía giơ tay lên : “G.i.ế.c Ngụy Võ Thần xong, nhất định trở về!”

“Bệ hạ!” Nhìn nàng dần dần xa, Diễm Tâm Sư sốt ruột tiến lên, “Thật sự để nàng ?”

“G.i.ế.c Ngụy Võ Thần cũng tồi.” Phong Liên Dực thản nhiên , nàng đến tột cùng bao nhiêu bản lĩnh.

Diễm Tâm Sư hiểu bệ hạ gì cũng thâm ý, bọn họ hiểu ?

“Bệ hạ, Ngụy Võ Thần sự kiện , coi như cầm thẻ bạc uy h.i.ế.p nước Nam Dực, hoàng đế bọn họ nhất định sẽ theo, theo thuộc hạ điều tra , hoàng đế nước Nam Dực coi trọng Bắc Nguyệt quận chúa.”

Phong Liên Dực mặt biến sắc , nghĩ thế nào.

Diễm Tâm Sư thử thăm dò : “Như thế, uổng nào, lẽ thể đạt nước Nam Dực….”

“Việc bàn .” Phong Liên Dực lãnh khốc xong, liền rời .

Hoàng Bắc Nguyệt từ biệt viện , trong lòng của thành Tu La nhất định bí mật theo nàng, với bản lĩnh của nàng đương nhiên sẽ để những đó toại nguyện, nhanh cắt đuôi, thẳng ngoại thành Huy Kinh.

“Chủ nhân, lập tức tới hội hợp với !”

Rời khỏi kết giới, Hồng Chúc bắt liên lạc, nàng an bài thỏa đám Cát Khắc bảo vệ công chúa Anh Dạ và đám Tào Tú Chi về nước Nam Dực, một trở hội hợp cùng Hoàng Bắc Nguyệt.

“Ngụy Võ Thần trốn khỏi thành Huy Kinh, hẳn là hướng về nước Đông Ly .” Hoàng Bắc Nguyệt nửa xổm xuống tường thành, về phương hướng nước Đông Ly .

Từ Huy Kinh , bốn phương tám hướng đều đường lớn, thuận lợi thương để đoàn thương nhân hoặc quân đội tới biên cảnh.

Đường về nước Đông Ly một bóng , nếu nàng là Ngụy Võ Thần vất vả trốn sẽ lựa chọn đường lớn. Nhất định cải trang hành tẩu dọc theo bên ngoài rừng rậm Phù Quang.

Rừng rậm Phù Quang là chỗ hung hiểm, bình thường tuyệt đối dám , nhưng Ngụy Võ Thần thì khác, bên cạnh đông đảo cao thủ, thể đối phó với linh thú bên ngoài rừng rậm Phù Quang.

Thành Tu La phái truy binh, nếu bắt bọn họ ở rừng rậm Phù Quang thì hết đối phó với linh thú khó nhằn cùng Phù Quang dây dưa, đó còn vô nguy hiểm tưởng tượng . Có thể , lựa chọn rừng rậm Phù Quang là con đường nguy hiểm nhất, nhưng cũng an nhất!

“Chủ nhân!” Ánh sáng trắng từ xa bay xẹt đến, trong nháy mắt đến bên , rồng tuyết trắng xoay tròn liền hóa thành một thiếu nữ nhỏ nhắn tú lệ, bên cạnh Hoàng Bắc Nguyệt.

“Chúng rừng rậm Phù Quang, đuổi theo Ngụy Võ Thần!” Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng .

“Vâng! Chủ nhân ở phía , mở đường!” Hồng Chúc , nữa hóa thành ánh sáng trắng, ‘vù’ một tiếng, giống như ánh bay nhanh xa xa trong rừng rậm Phù Quang.

Hoàng Bắc Nguyệt lên, phương hướng Hồng Chúc biến mất, trong đầu hiện hình ảnh đầu tiên theo Linh Tôn rừng rậm Phù Quang. Vạn thú tránh lui, dũng khí cản đường, mà ngay cả Phù Quang cũng dám tới gần bọn họ.

Linh Tôn là cấp bậc thần thú gì, nàng rõ ràng lắm, tuy nhiên Hồng Chúc cùng Linh Tôn ngoại mạo giống , cho nên, bọn họ hẳn là thần thú cùng cấp bậc .

Cho dù Hồng Chúc tuổi còn nhỏ một chút, sức uy h.i.ế.p mạnh mẽ như Linh Tôn, tuy nhiên tuyệt đối trấn áp linh thú bên ngoài rừng rậm Phù Quang .

Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ xong, nhảy từ tường thành xuống, nháy mắt, bóng dáng màu đen hòa đêm đen.

Loading...