Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 260 Ta dẫn ngươi đi
Cập nhật lúc: 2026-04-30 21:19:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tông Nam mặt như màu đất, mang theo của lặng lẽ theo phía Băng Linh Huyễn Điểu, định tìm kiếm một chút bảo vệ.
“Lão đại, chúng bây giờ? Cái tên Nguyệt Dạ so với t.ử thần còn độc ác hơn!”
Tông Nam c.ắ.n răng, hung hăng : “Hắn bất nhân thì cũng đừng trách chúng bất nghĩa! Nếu c.h.ế.t, cùng c.h.ế.t!”
“Lão đại, ý của ngươi là…!”
“Dẫn ma thú tới đây, để xem bọn họ như thế nào!” Tông Nam cúi đầu nhổ một ngụm nước bọt, bộ dạng vô cùng dữ tợn. Đám thủ hạ lập tức biến sắc, đó sắc mặt của chúng cũng đồng loạt trở nên dữ tợn. Tuy rằng bọn chúng thực lực yếu ớt, nhưng nhiều năm Nam Bắc, theo ít đại Đoàn lính đ.á.n.h thuê, cũng gặp qua nhiều cảnh ngộ, lưỡi đao dính m.á.u sớm thành thói quen! Hơn nữa, thành thật mà , bọn họ đều là một đám nhà cửa, cái gì mà già con thơ, tất cả đều là lão Đại linh tinh! Loại lãng t.ử như bọn họ thành gia lập nghiệp, nhưng tình nhân ngược cũng vài !
“Ta theo lão đại, dù cũng chỉ một con đường c.h.ế.t, nếu thể kéo theo đám cao thủ và đại nhân vật ở đây c.h.ế.t theo, thì đáng giá!” Tông Nam lặng lẽ lấy vài thứ đồ từ trong cái nạp giới cấp thấp, đó ném cho mấy bọn họ, dùng tay hiệu, đó hạ giọng : “Đi , đừng để cho khác phát hiện.”
Đám lệnh xong liền chia hành động.
“A Tát Lôi, cái tên Tông Nam là dễ dàng chịu thiệt, ngươi theo dõi , đừng để bọn chuyện mờ ám gì.” Hoàng Bắc Nguyệt ngoắc tay gọi A Tát Lôi lên, phân phó vài câu.
A Tát Lôi gật gật đầu, hình giống như một trận gió nhanh ch.óng biến mất. Hoàng Bắc Nguyệt chau mày, vẫn chút yên lòng. Nàng là luôn luôn thận trọng, hơn nữa thần kinh nhạy cảm, bởi nàng mơ hồ cảm thấy sắp chuyện xảy .
“Vương, ?” Cát Khắc thấy vẻ mặt nàng đúng liền hỏi, vương của bọn họ là phóng khoáng tự nhiên, mặt ít khi xuất hiện biểu tình nghiêm túc như .
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, đầu thoáng qua vực sâu phía lưng. Hai bên vực sâu đều là vách núi, đó nhiều chim ác cư ngụ, từng đôi mắt khát m.á.u dữ tợn của bọn chúng đang chằm chằm ở đây.
“Cát Khắc…” Hoàng Bắc Nguyệt mở miệng gọi Cát Khắc đến, nhưng chỉ kịp hai chữ, vực sâu to lớn đột nhiên rung lên, nhưng nhanh yên tĩnh trở . Đám chim ác vách núi đang kêu gào cũng đột nhiên im bặt, ngay cả đám chim non đang lóc đòi ăn cũng đều ngậm miệng .
Yên tĩnh, một sự yên tĩnh khiến lòng bất an! Mặc Liên đang lưng Huyễn Linh Thú cũng ngẩng đầu liếc mắt về phía , đó nhẹ giọng mở miệng: “Đến !”
Phong Liên Dực nhíu mày , bên cạnh thấy cũng lập tức dừng , ngẩng đầu , trong địa phương yên lặng đến mức quỷ dị , Tề vương chính là duy nhất mà bọn họ thể dựa .
“Tề vương điện hạ, …” Thượng Quan Vô Vân của Phệ Diễm Đoàn lính đ.á.n.h thuê tiến lên hỏi.
Phong Liên Dực gật đầu : “Thượng Quan thủ lĩnh, ngươi cùng Vũ Văn Chiến đại nhân hãy đưa Đoàn lính đ.á.n.h thuê tiếp tục về phía , tốc độ nhanh lên một chút.”
“Điện hạ, ngươi bây giờ?” Vũ Văn Chiến lo lắng hỏi, gia tộc Vũ Văn của bọn họ kiên quyết ủng hộ Tề vương, nếu Tề vương xảy chuyện thì gia tộc bọn họ cũng xong!
“Ta sẽ lập tức theo .” Phong Liên Dực xong, cũng để ý ngăn cản mà vòng đến bên Hoàng Bắc Nguyệt, ngẩng đầu nàng : “Lần biện pháp , xem chúng tiếp tục ở chỗ kề vai chiến đấu.”
Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt , nhỏ giọng : “Thân là Tu La vương, ngay cả sủng vật nhà cũng quản !”
Phong Liên Dực xong bất đắc dĩ rộ lên: “Quan hệ giữa với con sủng vật đó lắm, nó ưa thích nữ nhân hơn, lẽ nên để nàng dạy dỗ nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-260-ta-dan-nguoi-di.html.]
“Ai dạy dỗ nó?” Hoàng Bắc Nguyệt trừng mắt, tựa hồ chẳng thèm đoái hoài tới.
Phong Liên Dực thở dài trong bụng, quả nhiên khi tức giận thì nên trắng trợn dụ dỗ!
Hắn định mở miệng, A Tát Lôi như một cơn gió chạy nhanh tới, lo lắng phẫn nộ : “Vương, quả nhiên sai, gã Tông Nam là một tên tiểu nhân vô sỉ hèn hạ! Hắn dùng Khổng Tước Thảo giống cái trộn lẫn với vài loại d.ư.ợ.c liệu, dẫn dụ ma thú chạy về phía bên !”
Khổng Tước Thảo giống cái thể tản mát loại mùi mà ma thú thích nhất, tương tự với Thôi Tình Tề (xuân d.ư.ợ.c). Mùi hương thể khiến bọn chúng hưng phấn, men theo mùi mà đến. Năm đó Hoàng Bắc Nguyệt cũng dùng Khổng Tước Thảo giống cái trực tiếp tiêu diệt Tứ Hải Đoàn lính đ.á.n.h thuê! Không nghĩ tới hôm nay nhân quả báo ứng, dùng Khổng Tước Thảo giống cái đặt bẫy nàng!
“Giỏi cho một tên Tông Nam!” Hoàng Bắc Nguyệt ngoan độc . Nàng luôn xem thường loại tiểu nhân nhất, nàng giúp bọn cũng thẹn với lương tâm, nhưng nào ngờ bọn dùng thủ đoạn hèn hạ như để hãm hại nàng, lắm, nàng và bọn chính thức kết thù kết oán!
“Phong Liên Dực, chúng mất bao lâu nữa mới thể ngoài?”
“Một canh giờ!” Trong lòng Phong Liên Dực sớm tính toán thời gian hành động của bọn họ.
“Ta khinh!” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng mắng, một canh giờ ư, một canh giờ, bọn họ ma thú thủ hộ xé thành mảnh nhỏ!
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Trong lúc hai chuyện, chấn động nữa nổi lên, so với càng thêm kịch liệt. Vách núi bên trái đột nhiên rung lên, từng tảng đá bong rơi xuống, đám chim ác chiếm cứ phía thấy hoảng sợ, lập tức nhao nhao bay xuống, đám chim non bay trực tiếp rơi xuống mặt đất c.h.ế.t toi!
Chim ác về phía vách núi sạt lở, trong miệng phát tiếng kêu to thê lương, cánh đập mạnh, bộ dáng như liều mạng! Đột nhiên, vách núi đen nhánh trong nháy mắt biến thành màu lửa đỏ, lực lượng nóng rực lan tràn xung quanh, đám chim ác đang la hét inh ỏi lập tức đốt thành tro bụi!
Một màn thật sự quá dọa , ngọn lửa rốt cục mạnh đến cỡ nào ? Cách một tầng vách núi thật dầy mà vẫn thể đem chim ác thuộc tính Thổ – thuộc tính nổi tiếng về năng lực phòng ngự đốt thành tro bụi!
“Mau !” Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, vươn tay túm lấy Phong Liên Dực, đem kéo lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, đó nhanh ch.óng bay về phía . Bay một hồi, nàng mới sực nhớ Mặc Liên vẫn còn ở phía , tên mạnh mẽ thông minh như , theo kịp ?
Không thì thôi, đầu , Hoàng Bắc Nguyệt gần như hộc m.á.u, chỉ thấy Mặc Liên căn bản hề theo, ngược còn khống chế Huyễn Linh Thú bay về phía vách núi màu lửa đỏ. Không đến bây giờ vẫn còn để ý đến lời “ đoạn hậu” của nàng đấy chứ!? Cái tên ngốc xem xét thời thế ? Lúc chạy xa bao nhiêu thì bấy nhiêu, đằng vẫn ngu ngốc đoạn hậu!
“Mặc Liên!” Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, nhưng bên trong vực sâu lúc chỉ là tiếng rít gào của chim ác, Mặc Liên căn bản thấy !
“Vương! Thực lực của Mặc Liên mạnh, sẽ , hơn nữa ở phía đoạn hậu thể giúp trì hoãn nhiều thời gian cho chúng chạy!” A Tát Lôi hô to, đây là Mặc Liên của Điện Quang Diệu đó, bộ dáng dễ dàng của , căn bản cần bọn họ lo lắng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, trong đầu thoáng phân tích một chút, đó mới : “Các ngươi , nhanh sẽ đuổi theo!” Nàng triệu hoán Tiểu Hổ .
Phong Liên Dực : “Ta với ngươi!”
Hoàng Bắc Nguyệt một cái. Hiện tại thời gian cấp bách, thể thêm gì, bởi gật đầu, đó khống chế Băng Linh Huyễn Điểu đổi phương hướng bay về phía Mặc Liên.
“Vương!” Cát Khắc hô to, thời điểm nguy hiểm như cứ là cơ chứ?
A Tát Lôi cũng tức giận đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, cuối cùng cũng chỉ thể bất đắc dĩ : “Vương là trọng tình trọng nghĩa, thể bỏ rơi Mặc Liên, chúng cứ ngoài !”.