Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 207 Già Dạ Vương

Cập nhật lúc: 2026-04-30 19:59:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm rời khỏi sơn cốc, Hoàng Bắc Nguyệt mang Băng Linh Huyễn Điểu cùng Tiểu Hổ, Chi Chi vào rừng rậm Phù Quang.

 Lúc đầu tiến vào, dọc đường có Linh Tôn che chở, coi như thần thú muốn đối đầu bọn họ đều nhượng bộ lui binh. Mà bây giờ , các loại uy hiếp đều rối rít xuất hiện, đếm xuể linh thú hung mãnh truy đuổi nàng như âm hồn tan.

Không thể gọi Băng Linh Huyễn Điểu , mà bay ở giữa trung lại càng dễ dàng trở thành mục tiêu để công kích. Nàng chỉ có thể dọc theo đường và dựa vào uy của thần thú Tiểu Hổ áp dọa một vài linh thú, nhưng cũng thể thường xuyên thả Tiểu Hổ , dù trong rừng rậm Phù Quang có rất nhiều thần thú cường đại, nếu cẩn thận mà lọt vào lãnh ̣a của một thần thú cao cấp nào đó thì coi như xong rồi.

- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Rừng rậm Phù Quang rất rộng lớn, từ bên trong thẳng ngoài ba ngày ba đêm mà vẫn có cảm giác ở sâu trong rừng. Hoàng Bắc Nguyệt khỏi nghi ngờ có phải bị lạc đường .

Đến đêm, Hoàng Bắc Nguyệt tìm một cây to chắc, dự định nghỉ ngơi cành, vừa mới nằm xuống, chợt thấy tiếng bước chân truyền đến. Nàng lập tức ngồi dậy, đây là tiếng bước chân của con người! Chẳng lẽ ở trong rừng rậm Phù Quang này, đoàn lính đ.á.n.h thuê có thể vào được ? Không biết thực lực của đám lính đ.á.n.h thuê này mạnh mẽ cỡ nào mới có thể can đảm xông vào chỗ sâu đến vậy?

Dù hiện ̣i nàng cũng đang bị lạc đường, lặng lẽ theo đám lính đ.á.n.h thuê này, có thể ngoài. Nghĩ như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt từ ́n lá rậm ̣p nhìn xuống, chỉ thấy phía dưới có cây đuốc chậm ̃i tới gần đây, tổng cộng có bốn cây đuốc, từ bốn hán tử da ngăm đen giơ lên.

Bốn người đều vây quanh một lão già tóc hoa râm, người lão chỉ mặc duy nhất trường bào màu xám, áo choàng thần bí có đồ đằng hội họa, bởi vì trời quá tối nên rõ lắm.

“Tộc trưởng đại nhân, ngài nói với người , liệu hắn có giúp chúng ?” Trong đám , một đại hán cẩn thận hỏi, thoạt nhìn khuôn mặt có chút lo lắng.

“Cũng chỉ thể thử một lần, hắn trở về rừng rậm, ngoài hắn , ai có thể đối phó với thần thú cấp 6.” Cái lão râu mép hoa râm âu sầu nói, ngẩng đầu nhìn một chút về phía trước: “Nhanh thôi, đường còn xa”.

“Tộc trưởng, chờ chúng trở về, có thể cứu kịp bọn họ ?” Một đại hán lau khóe mắt, giọng ̣n ngào.

Tộc trưởng đó cũng buồn bã lo lắng, nắm chắc chuyện. Hoàng Bắc Nguyệt ở nhánh cây , trong lòng buồn bực, hóa phải đoàn lính đ.á.n.h thuê mạo hiểm, mà là dân bản ̣a trong rừng rậm Phù Quang.

Nghe nói trong có một bộ lạc với hơn một nghìn năm lịch sử, người trong tộc đều rất lợi hại, toàn tộc đều gien triệu hoán sư, bọn họ có một lãnh ̣a ở trong rừng rậm Phù Quang, địa vị ngang hàng cùng các thần thú khác. Mà đó chỉ là lời đồn thổi thôi, bởi vì ai dám vào sâu bên trong rừng rậm Phù Quang như thế này, mà những người của bộ lạc cũng bao giờ từ trong rừng rậm Phù Quang ngoài. Xem , hôm nay nàng đã gặp bộ lạc thần bí đó, bọn họ nói chuyện, có lẽ bị thần thú lợi hại uy hiếp, còn cách nào khác, chuẩn bị tìm cứu binh. Chuyện này cũng chẳng liên quan tới nàng, Hoàng Bắc Nguyệt chuẩn bị nằm xuống, tiếp tục nghỉ ngơi. vào lúc này, giữa ̉nh đầu nhánh cây, đột nhiên truyền đến một âm thanh khiến lòng người lạnh ngắt.

Hoàng Bắc Nguyệt mở to mắt, nhìn thấy một con rắn rất lớn từ trong cành lá chui đến. Trên cái đầu màu đen, hai tròng mắt gắt gao nhìn nàng, trong miệng phun lưỡi dài, giống như muốn quét mặt của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, mắt lóe sáng, lạnh lùng hừ một tiếng: “Muốn chết !” Sau đó thể từ nhánh cây nhẹ nhàng hạ xuống, trong tay lấy một Bùa Nguyên dán vào đầu con rắn, ngọn lửa lóe lên, trong chốc lát lửa đã khiến cho thể khổng lổ của con rắn đen bốc cháy.

Con rắn kêu la một tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt mặc y phục màu đen, vững vàng rơi mặt đất, thản nhiên tự đắc, giống như có chuyện gì phát sinh.

Động tĩnh phát thật lớn, khiến cho đoàn người đường cùng tộc trưởng râu bạc hoảng sợ, bốn đại hán cầm cây đuốc xoay người lại, nói điều gì, rút vũ khí chuẩn bị chiến đấu.

“Dừng tay!” Tộc trưởng râu tóc hoa râm giơ tay lên, hô một tiếng uy nghiêm, bốn người đại hán lập tức cung kính lui từng bước.

Một đại hán thấp giọng nói: “Tộc trưởng, xin ngài cẩn thận một chút, người này trông rất quỷ dị!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-207-gia-da-vuong.html.]

Trông Hoàng Bắc Nguyệt là một nữ hài tử tuổi còn trẻ, dáng dấp xinh đẹp động lòng người, nhưng lại mặc một áo quần đen âm trầm, mái tóc màu đen cột lại buông xuống ở vai, khuôn mặt lạnh như băng gì. Y phục của nàng có mấy chỗ bị ́ch, dính một chút nước bùn, xem là ở trong rừng rậm Phù Quang bôn ba rất lâu mới tới được đây.

Thử hỏi, một nữ hài tử tuổi trẻ, làm có thể một người một ngựa xuất hiện ̣i rừng rậm Phù Quang? Nơi này phải là cái chợ! Mỗi một chỗ đều có nguy hiểm, tùy thời tùy nơi mà thể mất tính mạng.

Cho dù cô gái có là một vị triệu hoán sư thực lực mạnh mẽ cũng thể tiến vào rừng rậm Phù Quang sâu đến vậy! Cho nên phận rất khả nghi! Trong rừng rậm Phù Quang thiếu những thứ kì lạ, quái gở, ai biết cô gái là loại gì!

Hoàng Bắc Nguyệt tai thính mắt tinh, đại hán vừa rồi nói chuyện thật sự hạ thấp giọng, nàng tự nhiên có thể thấy được.

“Quỷ dị! Chả lẽ con đường này các ngươi được? Ta được thì thành quỷ dị?” Lạnh lùng châm chọc , Hoàng Bắc Nguyệt một bước sang bên cạnh, thể con hắc xà bị lửa thiêu cháy sạch còn dư lại một đống xương, từ nhánh cây rớt xuống.

Tộc trưởng râu bạc vừa nhìn, nhất thời kinh hãi, ngẩng đầu kích động nhìn Hoàng Bắc Nguyệt: “Ngươi từ tới đây?”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn dáng dấp hắn trông có vẻ hiền lành, hơn nữa là một lão gia gia, nếu đối với khách khí cũng , nên nói : “Ta từ giữa rừng rậm Phù Quang tới, đang muốn bên ngoài.” Nàng vừa thốt lên xong, mấy người lập tức mở to hai mắt, vẻ mặt hoài nghi nhìn nàng.

“Tiểu cô nương, lời nên nói lung tung, ở giữa rừng rậm Phù Quang làm có thể dễ dàng vào ?” Một đại hán sắc mặt nghiêm túc hơn những người khác nói.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn hắn, nói: “Vì phải nói lung tung? Các ngươi vào được, có nghĩa người khác cũng vào được”. Nói xong, mặc kệ những người này, cứ thế tránh , dự ̣nh tìm một chỗ nào đó để nghỉ ngơi.

“Cô nương xin dừng bước!” Tộc trưởng râu bạc lo lắng hô một tiếng, đó thể già nua vội vàng tới, dĩ nhiên ôm quyền khom lưng đối với nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức mau tránh , nói: “Lão , nên đa lễ, bèo nước gặp , việc này cần lễ nghĩa quá mức như !”.

“Không, , có thể một mình xông vào rừng rậm Phù Quang, tuyệt đối phải người tầm thường, cấp bậc lễ nghĩa , cô nương đáng nhận.”

Đôi mắt Hoàng Bắc Nguyệt có chút chợt lóe, khẩu khí lão tộc trưởng này rõ ̀ng ý muốn mượn sức nàng. Tại ? Là bởi nàng vừa rồi chế phục hắc xà khiến cái gì ?

Lập tức vẻ mặt Hoàng Bắc Nguyệt đổi, hỏi: “Lão có chỉ giáo gì?”.

“Chỉ giáo thật dám, lão phu là tộc trưởng Hách Na Lạp trong rừng rậm, các hạ lẻ loi một mình, bằng làm khách đến bộ lạc chúng hai ngày, trong bộ lạc chúng gần đây xảy một chuyện lớn, khẩn cầu các hạ giúp đỡ”. Tộc trưởng Hách Na Lạp thành khẩn nói.

Quả nhiên là muốn mượn sức mạnh của nàng, Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút, nàng luôn thích xen vào chuyện của người khác, tìm phiền toái cho mình, tuy lão tộc trưởng này nói với thái độ thành khẩn, nhưng nàng muốn nhanh chóng khỏi rừng rậm, muốn trì hoãn thời gian ở chỗ này lâu thêm nữa.

Nàng nghĩ như vậy, mấy người đại hán bên liền tỏ vẻ lo lắng, nói: “Tộc trưởng đại nhân, chúng nhanh ch.óng mời vị cao thủ mà ngài nói , cần gì quan tâm tiểu cô nương !”.

“Đúng vậy, tộc trưởng đại nhân, Bách Mục Hàn Thiềm cũng phải dễ đối phó, là thần thú cấp 6 đó!”.

“Người trong tộc của chúng đã bị nó sát hại nhiều như vậy, thể mạo hiểm nữa!”

Loading...