Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 176 Bí ẩn về cái chết (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-30 16:02:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời điểm nàng cởi quần áo của Cổ Lân thì là nam t.ử, tuyệt đối là nữ giả nam. Tên Cổ đại nhân ngờ đồng tính, quan hệ mờ ám với cả cháu .
Nghe lời của , xem hai thông đồng từ lâu, hơn nữa tên Cổ Lân cũng bài xích . Trong lòng thấy kinh tởm, thể Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe vòng qua cái bàn, liếc , u oán : “Hừ, nhiều ngày như để ý tới , hiện tại ép khác theo ý , cửa !”.
Cổ đại nhân hắc hắc: “Ai da, bảo bối yêu quý của ơi, từ khi nào mà ngươi học cái tính hờn dỗi . Ngoan nào, thúc thúc sẽ “yêu thương” ngươi thật mà!”
Vừa dứt lời, lập tức giống như hổ đói vồ mồi nhào về phía nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cầm một ly ném qua, giọng lạnh hẳn : “Ban ngày ban mặt mà hổ. Hừ, già mà còn đắn, đùa với ngươi nữa!”.
“Lân nhi, Lân nhi, đừng nóng giận mà. Hai ngày nay lạnh nhạt với ngươi, là sai, thế nhưng tất cả đều vì đại sự mà”. Cổ đại nhân thấy nàng tức giận, cũng dám nhào tới nữa, chỉ thể từ xa buông lời ngon ngọt dụ dỗ nàng.
“Đại sự, đại sự, trong mắt ngươi lúc nào cũng chỉ đại sự mà thôi, ngươi đặt ở hả? Cho dù đại sự thành thì ngươi cái gì?”. Hoàng Bắc Nguyệt âm dương quái khí , cảm thấy nổi hết cả da gà.
“Lân nhi, ngươi chứ, bắt sống Linh Tôn thì chúng sẽ lợi lớn đó!”
“ Linh Tôn là Thần thú, các ngươi ngóng tùy tiện xông , ngộ nhỡ xảy chuyện gì thì bây giờ?”. Hoàng Bắc Nguyệt mười phần nữ tính giậm chân một cái, hờn dỗi .
“Hắc hắc, nắm chắc dám tới?” Cổ đại nhân thể hiện dã tâm.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhẹ một cái: “Ý ngươi là cái bảo bối ?”
Thần sắc của Cổ đại nhân lập tức nghiêm , hỏi: “Làm ngươi ?”.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Hừ, ngươi ngủ mơ , còn dám nghi ngờ ?”
Cổ đại nhân lập tức lấy lòng: “Không , chẳng qua đây là chuyện cơ mật, Hoàng thượng lệnh thể để cho bất luận kẻ nào ”.
“Thì cũng trong “bất luận kẻ nào”, thật lương tâm mà, theo ngươi nhiều năm như , nào ngờ ngươi vẫn tin tưởng !”.
“Không , , thể như ”. Cổ đại nhân đau lòng, định qua dỗ ngọt nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt hầm hừ : “Cút ngay, ngươi giải thích!”.
“Được mà, cho ngươi xem một chút là chứ gì, nhưng ngươi tuyệt đối cho bất kỳ ai ”. Cổ đại nhân cuối cùng cũng thỏa hiệp, thấy bảo bối của như thế, thể nhẫn tâm phớt lờ nàng .
Hoàng Bắc Nguyệt giả bộ cao hứng, giọng cũng nhu hòa hơn ít: “Giữa với ngươi như thế nào, chẳng lẽ ngươi còn sợ hại ngươi ?”
Cổ đại nhân nhất thời mừng rỡ, mặt nở hoa. Hắn kéo kéo ống tay áo, từ trong nạp giới cao cấp ngón trỏ bên lấy một thứ hình dáng giống cái chuông, cẩn thận đặt lên bàn.
Cái chuông lấy , nguyên khí xung quanh liền d.a.o động mạnh. Đây là một Bảo khí, , lẽ đạt tới ngưỡng Thần khí .
“Đây là cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-176-bi-an-ve-cai-chet-2.html.]
Cổ đại nhân trả lời: “Cái gọi là “Chuông Tỏa Hồn”, là thượng cổ Thần khí. Vật thể khắc chế Thần thú, dù bọn nó mạnh đến nhưng chỉ cần nhốt trong cái chuông , bảy bảy bốn mươi chín ngày sẽ lệnh của chúng , ha ha, cái tương đương với thuần hóa thú đấy.”
Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, Thần khí ? Đây là đầu tiên nàng thấy Thần khí, nguyên khí xung quanh cũng lực lượng cường hãn chấn động ngừng, ngay cả nội tâm cũng run rẩy bởi ảnh hưởng của luồng sức mạnh .
Chuông Tỏa Hồn!
Có thể nhốt Thần thú, khiến chúng thuần phục , năng lực cũng tương đối giống với năng lực Chế ngự thú của nàng, điều Chuông Tỏa Hồn mạnh hơn, đơn giản là vì nàng căn bản thể thuần phục Thần thú.
Cổ đại nhân cẩn thận, chỉ lấy Chuông Tỏa Hồn một chút nhanh ch.óng thu hồi , hằn lấy lòng với nàng: “ Lân nhi, Chuông Tỏa Hồn , khi khiến Linh Tôn thuần phục, tên Hoàng đế nước Đông Ly chả là gì cả? Ta sẽ đạp khỏi ngôi vị hoàng đế, khi lên ngôi, nhất định sẽ phong ngươi là Hoàng hậu”.
Lông tơ Hoàng Bắc Nguyệt gần như thể đ.â.m thủng áo giáp, cứ nghĩ đến việc một nam nhân phong một nam nhân khác Hoàng hậu, cái cảm giác thật sự …
“Ngày đó bao giờ mới đến.” Hoàng Bắc Nguyệt thuận miệng , đôi mắt giáp sắt bắt đầu quan sát căn phòng. Lão già là Cửu tinh Triệu hoán sư, còn Thần khí, thoát mà khiến nghi ngờ đây?
Thấy sắc trời bên ngoài từ từ tối dần, Cổ đại nhân dường như nhớ tới điều gì, vội : “Lân nhi, hôm nay cùng tên thái t.ử ngu ngốc cung, một việc cần ngươi giúp .”
Hoàng Bắc Nguyệt như , đương nhiên thể từ chối: “Có chuyện gì?”
“Ta một phong thư, ngươi giúp đưa đến Tiêu phủ ”.
Tiêu phủ? Hoàng Bắc Nguyệt giật , quả nhiên gì đó mờ ám giữa lão hồ ly Tiêu Khải Nguyên cùng của nước Đông Ly!
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
“Tại để đưa? Ta cũng là chân chạy của ngươi mà”.
Cổ đại nhân vội vàng : “Lân nhi, bảo bối yêu quý của ơi, đây là chỉ tin tưởng một ngươi ? Trừ ngươi , loại chuyện đại sự cơ mật nào thể yên tâm giao cho khác chứ?”
“Hừ, đưa đây.” Hoàng Bắc Nguyệt duỗi tay, Cổ đại nhân lập tức cung kính đem một phong thư đặt lên tay nàng.
“Ai nha, Lân Nhi, mấy ngày gặp, tay ngươi như thế nào càng trắng thế …” Cổ đại nhân sờ tay nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt trở tay tát nhẹ , quát lên một tiếng: “Đồ đắn”. đó cầm thư ngoài.
Cổ đại nhân sờ sờ mặt . Bàn tay nhỏ bé mềm mại đ.á.n.h một chút cũng đau, cảm giác như đang vuốt nhẹ , nghĩ say mê sờ mặt , bộ dáng hạnh phúc ngọt ngào.
Hoàng Bắc Nguyệt khi vẫn cảm thấy ghê tởm, vô cùng khó chịu.
Nàng cầm thư tiến trong một hẻm nhỏ . Cổ đại nhân lòng tin đối với Cổ Lân, bởi phong thư chỉ dùng chá ấn bình thường để niêm phong, thể dễ dàng mở .
Trước Hoàng Bắc Nguyệt xem trộm bao nhiêu phong thư niêm phong bằng chá ấn, bởi nàng vô cùng thoải mái, để dấu vết, khác tuyệt đối nhận phong thư mở từ .
Nàng đem bức thư bên trong lấy kỹ, chẳng trách Cổ đại nhân yên tâm như , bức thư chỉ là một phong thư thăm hỏi bình thường, chỉ ghi vài ba câu tán gẫu.
Tuy nhiên từ trong mấy câu nàng vẫn tìm một ít dấu vết, Cổ đại nhân khi nào rời khỏi nước Nam Dực, đây chẳng là để cho Tiêu Khải Nguyên chuẩn ?
Hoàng Bắc Nguyệt đem bức thư bỏ bì thư, cẩn thận sửa chá ấn, đó về hướng Tiêu phủ.
Cổ đại nhân tin tưởng thủ của nàng thể lẻn trong Tiêu phủ đưa tin cho Tiêu Khải Nguyên, bởi mới bảo nàng .