Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 145 Hồng Liên tôn thượng (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:01:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa vài bước, phía vang lên một tiếng hô vô lễ: “Là ai ở đây? Mau cút đây!”.
Hoàng Bắc Nguyệt khẽ chau mày, trong rừng rậm Phù Quang ! Không uy áp của Hổ lông vàng hù dọa, khẳng định cũng là cao thủ.
Nàng xoay , phía bước lên, những tiếng bước chân , đảm bảo mười .
“Thì là một tiểu nha đầu! Hù c.h.ế.t đại gia !”.
“Này, một nha đầu bình thường dám một xông rừng rậm Phù Quang? Ta thấy hơn phân nửa là một cao thủ ngụy trang! Đinh Kỳ, ngươi đừng khinh địch!”.
“Hoàng Thiệu đại ca đúng, bây giờ nha đầu hạng bình thường! Nhìn xú nữ nhân Hồng Liên thì , hừ, nhắc đến là bực !”.
Người tên Đinh Kỳ chính là hô quát, lúc xong hai đồng bạn , cũng gật đầu : “ , thể khinh địch, tiểu nha đầu nhất định gì đó kỳ quái! Này, Tiểu nha đầu, ngươi từ tới đây?”.
Bọn họ mười , hơn nữa đều là cao thủ, đối mặt một tiểu nha đầu bí ẩn nhưng phòng như .
Hoàng Bắc Nguyệt l.i.ế.m môi một cái, những lai lịch gì? Tại nhắc tới Hồng Liên? Hơn nữa giọng bực tức vẻ như quen với Hồng Liên.
Nàng lên tiếng, Đinh Kỳ liền tiến lên, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu Đinh Kỳ, thấy nàng lập tức mặt mũi biến sắc, một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng, rùng một cái, cũng tự chủ lui về phía mấy bước, đó hét một tiếng, ngã nhào mặt đất.
Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, nàng dễ dọa như ?
Những cùng thấy hành động tưởng thấy đối thủ cường đại, cũng đều lấy v.ũ k.h.í, trong mười mấy còn bốn triệu hoán sư. Hơn nữa bốn đều là thất tinh trở lên, đều triệu hồi linh thú cấp 10 ngoài!
Còn vài cũng đều là Hoàng Kim chiến sĩ trở lên! Thậm chí còn một gã sơ cấp Kiếm Thánh!
Xung quanh đằng đằng sát khí, tên ngã nhào mặt đất đột nhiên hô to: “Đừng động thủ! Không càn!”.
Hắn hô lên, tất cả , Hoàng Thiệu : “Đinh Kỳ, ngươi thế?”.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng hiểu gì, đ.á.n.h là đ.á.n.h, đ.á.n.h là đ.á.n.h. Nàng vặn xoa tay, chuẩn thi triển một chút quyền cước.
Đinh Kỳ lên, bò đến chỗ Hoàng Bắc Nguyệt, quỳ lấy lòng : “Hồng Liên tôn thượng, tại ngài ở chỗ ? Tiểu nhân mắt như mù thấy Thái Sơn, đắc tội, đắc tội!”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, Hồng Liên tôn thượng?
Những khác Đinh Kỳ , cũng đều chấn động, sắc mặt biến đổi, vội vàng thu hồi v.ũ k.h.í, chạy tiến lên , lập tức quỳ xuống.
“Hồng Liên tôn thượng, tiểu nhân sai ! Biết sai ! Cầu ngài khai ân, tha bọn tiểu nhân, dám nữa, tôn thượng ngang với trời, thọ cùng đất! Tung hoành tứ hải! Ai dám tranh phong!”.
“Tung hoành tứ hải! Ai dám tranh phong!”
“Tôn thượng vạn tuế! Vạn tuế!”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Trong nháy mắt, những còn đòi động thủ với nàng, giờ phút tất cả đều quỳ gối mặt lấy lòng cầu xin tha thứ, quá vô lý.
Giờ phút Hoàng Bắc Nguyệt tóc đỏ rực, bộ dáng băng lãnh vô tình, càng cho những e ngại thôi.
Trong lòng âm thầm nghĩ, tại bọn họ gọi nàng là ‘Hồng Liên tôn thượng’? Chẳng lẽ, nàng giống Hồng Liên - g.i.ế.c Tư Mã Quy Yến trong nháy mắt đó?
Không đúng, ngày đó Tư Mã Quy Yến thấy nàng hề giật kinh ngạc? Chẳng lẽ ngày đó thấy bộ dáng của Hồng Liên?
Hồng Liên là của Điện Quang Diệu, mà Điện Quang Diệu nổi danh là nơi thần bí khó lường, của bọn họ tất nhiên sẽ dễ dàng lộ diện thế gian. Nghĩ thế, Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm yên tâm, nếu những đem nàng nhận nhầm, như đ.â.m lao theo lao, giả bộ một chút cũng .
Nàng mặt đổi những , nghĩ tới hành động cùng ngữ điệu cao ngạo khi chuyện của Hồng Liên ngày đó.
“Hừ, lũ các ngươi cũng dám ở lưng bậy, quả nhiên là chán sống!”.
Giọng lạnh như băng thốt , mấy cả run run.
Hoàng Thiệu lúc vội vàng : “Xin Tôn thượng bớt giận, bọn tiểu nhân sai , nhất định sẽ chịu phạt!”.
“Chịu phạt? Được! Trước tiên đều cắt một ngón tay !” Hoàng Bắc Nguyệt bên khóe miệng cong lên ngạo mạn.
Đám Hoàng Thiệu sắc mặt tái nhợt, nhưng Hồng Liên cắt, bọn họ dám cãi lời. Hồng Liên tôn thượng là của Điện Quang Diệu, trừ Thánh quân là mạnh nhất, cả đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng dám trêu cô ?
Những triệu hoán sư cửu tinh lợi hại, Hồng Liên tôn thượng chỉ cần một kiếm lập tức g.i.ế.c đến còn mảnh giáp! Những tiểu nhân vật như bọn họ nào tư cách cãi lời Hồng Liên tôn thượng? Hơn nữa Hồng Liên tôn thượng tính tình hung tàn, nếu theo kết quả sợ rằng sẽ t.h.ả.m hại hơn. Mười mấy cũng rõ ràng đạo lý , chỉ còn thể thuận theo lời Hồng Liên tôn thượng, tự cắt một ngón tay mới thể tránh một kiếp. Bởi mỗi lấy d.a.o hoặc v.ũ k.h.í của , cắt bỏ ngón út .
Nhất thời, vài tiếng rên vang lên trong rừng rậm Phù Quang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-145-hong-lien-ton-thuong-1.html.]
Phù Quang đang bay trong trung cũng chấn động, ngửi thấy mùi m.á.u tươi nên chúng hưng phấn, hơn nữa lộ nguyên khí, bởi nhiều Phù Quang vây đây, bay tới bay lui tại nơi ngón tay đứt.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng , thật đúng là một đám ngốc lời, bởi thể thấy Hồng Liên đúng là một nhân vật lợi hại, những dám nghi ngờ lời của nàng, thậm chí tự hại , thể tưởng tượng bình thường Hồng Liên bao nhiêu uy phong!
“Hồng Liên tôn thượng, xin ngài nguôi giận”. Hoàng Thiệu mặc dù đau đến đầu đầy mồ hôi, tuy nhiên vẫn lấy lòng với nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng hừ lạnh: “Máu tanh thật cho kinh tởm!”.
“ ! !” Nghe nàng như , Hoàng Thiệu lập tức dùng tay bới đất che vết m.á.u, những khác thấy, cũng đều theo.
Hoàng Bắc Nguyệt lúc mới hài lòng , tản mạn mà cao ngạo hỏi: “Các ngươi tới đây?”.
Hoàng Thiệu lập tức : “Thưa tôn thượng, ngày hôm qua ngài sai chúng đến rừng rậm Phù Quang tìm kiếm thần thú thương, chúng hồi lâu cũng phát hiện tung tích, xế chiều hôm nay rốt cuộc tiếng các linh thú chạy trốn ở phía đông rừng rậm, nghĩ tới đúng là thần thú xuất hiện, vì chúng chạy tới”.
Hóa là vì Hổ lông vàng thương nặng, Hổ lông vàng từng Bách Mục Hàn Thiềm trọng thương , Hồng Liên ngày hôm còn đang ở thành Lâm Hoài, nhanh như động tĩnh trong rừng rậm Phù Quang, quả là cao thủ.
Nàng đúng là một một ngựa xuyên qua rừng rậm Phù Quang, là cùng với nam nhân xuất hiện ngày đó? Mặc kệ như thế nào, loại thực lực cũng quá kinh khủng.
Ở tình huống linh thú đang chạy loạn, trong rừng rậm Phù Quang mỗi một chỗ đều tràn ngập nguy hiểm, mắt nàng cũng ý nghĩ xuyên qua rừng rậm. Hồng Liên , quả thật lợi hại!
“Vậy hiện tại như thế nào? Tìm thần thú ?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh giọng hỏi, trong lòng nàng Xích Kim Thánh Hổ còn đang ngủ say, dấu hiệu tỉnh , nàng dùng áo choàng bao bọc bên ngoài, những cũng thấy nó.
“Thưa tôn thượng, bọn tiểu nhân chạy đến nơi thần thú phát uy áp, nhưng phát hiện nó c.h.ế.t, cho nên… .” Hoàng Thiệu , tiếng thấp xuống, vô cùng sợ hãi trách phạt.
“Vậy thú hạch ?” Hoàng Bắc Nguyệt thoáng , ánh mắt lạnh lùng, nàng phát thở mạnh mẽ, lập tức mấy nam nhân cao lớn cúi xuống thật thấp, chỉ kém dán mặt đất.
Hoàng Thiệu nơm nớp lo sợ : “Thú hạch, thú hạch… .”
“Hử? Không ?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hỏi, “Sau khi thần thú c.h.ế.t, thú hạch? Có mấy các ngươi tư tàng …!?”.
“Tôn thượng minh xét, chúng tiểu nhân tuyệt đối cái lá gan !” Hoàng Thiệu run rẩy to, “Chúng tiểu nhân… lúc chạy đến thần thú c.h.ế.t, thú hạch cũng thấy, nhưng hiện trường dấu vết đ.á.n.h , chỉ sợ… là… là nhanh chân đến !”.
Hoàng Bắc Nguyệt buồn , mấy nếu nhanh chân đến chính là nàng, mà bọn họ còn ở nơi quỳ xuống cầu xin nàng tha thứ, chẳng là tức c.h.ế.t ?
“Chuyện , sẽ điều tra rõ ràng, các ngươi nếu dám lừa gạt, hừ… hậu quả chứ?”.
“Dạ, , đa tạ tôn thượng khai ân!”. Hoàng Thiệu và đám liên quan lập tức dập đầu bái tạ.
“Đứng lên .” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng vung tay lên.
Đám Hoàng Thiệu lên, Đinh Kỳ lập tức nịnh nọt : “Tôn thượng, tóc màu sắc diễm lệ, đặt ngài thật sáng rực thể tả!”
Mọi đều gật đầu như gà mổ thóc, từng gặp Hồng Liên tôn thượng một đầu màu đỏ rực rỡ như , còn hơn tóc đen, càng vẻ kiêu ngạo tươi , ai bì !
Hoàng Bắc Nguyệt mắt lạnh đảo quanh, : “tóc là một chuyện ngoài ý , ai dám nhắc , g.i.ế.c tha!”.
Nàng dùng uy h.i.ế.p lớn như thế là vì sợ những đem chuyện gặp nàng , đến lúc đó Hồng Liên chân chính , nàng thể yên .
“Vâng!” Nhóm lập tức khom trả lời, ngẫm cũng đúng, Hồng Liên tôn thượng từ thích nhất mái tóc đen nhánh xinh , mặc dù hôm nay đổi tóc đỏ cũng sặc sỡ loá mắt, nhưng là chuyện ngoài ý , nàng thể đổi màu sắc tóc mà yêu thích?
Bọn họ mà Hồng Liên tôn thượng mất thể diện thì …, nhất định ngậm c.h.ặ.t miệng , tuyệt đối thể lung tung, nếu , khó giữ cái mạng nhỏ !
Nơi đang chuyện, đột nhiên phía truyền đến tiếng bước chân, tiếp theo một bóng dáng màu trắng tinh khiết từ trong ánh sáng của Phù Quang tới.
Mấy Hoàng Thiệu lập tức tiến lên, để biểu hiện lòng trung tâm, dũng cảm sợ c.h.ế.t che Hoàng Bắc Nguyệt ở lưng, một bộ dạng thấy c.h.ế.t sờn.
Bước chân của bóng dáng màu trắng dừng , thấy tình cảnh cũng thoáng lắp bắp kinh hãi, đôi mắt màu tím ánh sáng của Phù Quang hiện lên mấy phần mê ly.
Hoàng Bắc Nguyệt thầm nghĩ trong lòng: xong, Phong Liên Dực tới đây?
Nàng định mở miệng hai câu nhắc nhở Phong Liên Dực, lấy sự thông minh của hẳn là sẽ lung tung, nhưng nàng kịp mở miệng, Hoàng Thiệu phía thấy rõ bộ dáng Phong Liên Dực, liền giật hô một tiếng:
“Thành Tu La…! Là của Thành Tu La!”.
“Hoàng đại ca gì thế?”Đinh Kỳ sợ hãi hô một tiếng.
Hoàng Thiệu để ý tới , đầu lặng lẽ đối Hoàng Bắc Nguyệt : “Tôn thượng, là của Thành Tu La, tiểu nhân tận mắt thấy, giờ ?”.
“Thành Tu La…”.
Hoàng Bắc Nguyệt thì thầm suy nghĩ, ngẩng đầu thoáng qua Phong Liên Dực, thần sắc lạnh nhạt, vẻ ngạc nhiên gì.