Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 133 Trả lại gấp mười lần (11)
Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:48:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương di nương hiểu con gái hơn ai hết, Tiêu Linh là mê quyền lực, bản tính trời sinh hư vinh kiêu ngạo, nếu bà giúp Hoàng Bắc Nguyệt thu xếp chuyện phủ trưởng côngchúa, lúc đó Tiêu Linh ngoài còn phách lối đến mức độ nào?
Danh tiếng Phủ Trưởng công chúa thể Tiêu Linh bôi nhọ. Không Phương di nương tình cảm với con gái , bà thể quan tâm con ruột của bà, đứa con mà bà m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh . tình mẫu t.ử là một chuyện, nàng bao giờ Tiêu Linh thế phách lối, chỉ hy vọng tương lai tìm một nam nhân bình thường đem Tiêu Linh gả , nhất là thể áp chế tính tình của Tiêu Linh.
Phương di nương suy nghĩ một chút “như , quản gia, nhưng nhiều tuổi hơn Đông Lăng, chuyện thấy cũng nhiều, mấy ngày quận chúa ở nhà, chuyện trong nhà để Đông Lăng cô nương quản, chỉ ở bên cạnh giúp đỡ một chút”.
Hoàng Bắc Nguyệt xong liền chút bội phục Phương di nương, quả nhiên năm đó trưởng công chúa đối với bà, ánh mắt sai, Phương di nương là thể tin. Chỉ tiếc, sinh một nữ nhi .
“Nương, phủ trưởng công chúa lớn như , giao cho tiểu nha đầu Đông Lăng ?”. Tiêu Linh vội vàng , trong lòng hận mẫu tranh giành. Núi vàng núi bạc, quyền thế giàu sang đến tay mà bà quý trọng, chả trách nhiều năm như cam chịu uất ức ở Thúy Trúc uyển nho nhỏ .
Phương di nương : “ Đông Lăng cô nương thông minh, là của quận chúa, nếu quản gia tự nhiên tâm phục”.
Tiêu Linh Phương di nương, hừ một tiếng, vẻ mặt khinh bỉ, Phương di nương đau lòng. Phương di nương yên tâm ả cảnh cáo một chút, tránh ả ngoài cáo mượn oai hùm.
“Hai ngày nay, Quận chúa tống giam Cầm di nương cùng Tuyết di nương, trong phủ ai phục, chỉ sợ ai dám noi theo hai đó, thì kết quả cũng như ”.
Hoàng Bắc Nguyệt hiểu ý Phương di nương, nhạt: “Ta thích mắt sạch sẽ, bắt tuyệt đường sống! Ta chỉnh đốn trật tự trong phủ, phiền Phương di nương”.
“Quận chúa khách khí, chỉ giúp đỡ, quản gia chân chính là Đông Lăng cô nương”.
Đông Lăng nhẹ: “Sau còn nhờ di nương chỉ điểm”.
Tiêu Linh ba kẻ xướng họa, trong lòng gấp gáp, Cầm di nương cùng Tuyết di nương ở đây, Tiêu Vận, Tiêu Nhu, Tiêu Trọng Kỳ còn phách lối, tại ả vẫn nổi danh?
“Đại tỷ” Hoàng Bắc Nguyệt Tiêu Linh “ rời nửa tháng, Cầm di nương cùng Tuyết di nương trong lao, xin tỷ quan sát giúp”.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Tiêu Linh ngẩn , vội gật đầu: “Tam yên tâm, tỷ nhất định quan sát kỹ bọn họ!”.
Phương di nương bất đắc dĩ con gái , lắc đầu thở dài, đều cùng một cha, Tiêu Linh ngu ngốc tưởng rằng thể thuận lợi dọn dẹp Cầm di nương và Tuyết di nương, nó tìm bọn họ gây phiền toái, tạo hận thù cũng gì cho . bà cũng biện pháp, nếu Tiêu Linh thông minh một chút, Hoàng Bắc Nguyệt để yên?
Giao phó xong, Hoàng Bắc Nguyệt trở về Dung Nguyệt Hiên, sắc trời tối, một ngày trôi qua, độc trong Chiến Dã hết, nàng còn Rừng rậm Phù Quang, trong một ngày nàng tìm giải d.ư.ợ.c?
Tâm tình , cơm tối cũng ăn, mở cuốn “ Bách Luyện Kinh” lật qua lật , cũng manh mối, tâm tình càng phiền não dứt.
“Hoàng Bắc Nguyệt, cần tìm, dù Độc Cô Dược Thánh lợi hại, nhưng vẫn là , cả đời học vấn cũng đấu Thôn Thiên Hồng Mãng, đó là thần thú mà”. Yểm yên lặng lâu nay, rốt cục cũng mở miệng.
“Thần thú? Con rắn c.ắ.n , hại Chiến Dã trúng độc, nhất định bỏ qua” tay Hoàng Bắc Nguyệt hung hăng vỗ lên mặt bàn. Mấy ngày nay phiền não chuyện nhà, tính tình chút mất khống chế.
Yểm hả hê : “Ngươi cùng Thôn Thiên Hồng Mãng đấu ? còn non lắm! nếu ngươi bí mật của Vạn Thú Vô Cương, lẽ khác”.
“Hừ! lão yêu quái ngày đêm mong bái sư, bái ông thầy, ngươi vui ?”
“Cũng vui, dù gì cũng tá túc trong thể ngươi, cũng nhẫn tâm ngươi quá yếu, chẳng may gặp đối thủ mạnh thì đừng liên lụy , đ.á.n.h thì chạy”.
Yểm lo lắng là cơ sở, chờ khi Rừng rậm Phù Quang, đó là một thế giới khác, mặc dù chỉ rèn luyện ở ngoài, nhưng cũng phòng chuyện thể xảy , xui xẻo gặp sào huyệt thần thú, đúng là dễ chơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-133-tra-lai-gap-muoi-lan-11.html.]
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh: “Lão yêu quái vô dụng, ngươi chút tin tức nào của Vạn Thú Vô Cương?”.
“Này, , đừng lúc nào cũng gọi là lão yêu quái ? Ta già!”. Yểm oán trách.
“Bớt linh tinh ! rốt cuộc ngươi ?”. Hoàng Bắc Nguyệt rống to.
Yểm uất ức ngậm miệng, : “Cái khác , nhưng Vạn Thú Vô Cương cùng đó liên quan, nhất định là phù chú thuật, trong phù chú thuật một loại là triệu hồi phù, triệu hồi phù so với triệu hồi thuật mạnh hơn, triệu hồi thuật chỉ thể thông qua kí kết khế ước cùng linh thú để lợi dụng lẫn . Nếu ngươi bản lĩnh luyện chế triệu hồi phù đẳng cấp cao thì thể tùy ý triệu hồi sai khiến linh thú, thậm chí thần thú”.
“Chà chà” Hoàng Bắc Nguyệt mà hâm mộ, triệu hồi phù tác dụng như việc nàng hàng phục khống chế linh thú. Có điều để hàng phục linh thú gặp nó, mà triệu hồi phù thì khác, chỉ cần bản lĩnh thì thể triệu hồi linh thú tứ phương.
Nàng nóng lòng thử, hận thể lập tức nắm giữ triệu hồi phù .
Yểm thể thấy biểu tình khát vọng mặt nàng, hắc hắc, tiếp tục dụ dỗ: “Trong phù chú thuật, cũng chỉ triệu hồi phù, còn căn cứ các loại nguyên khí để luyện chế phù chú, cấp bậc càng cao, uy lực càng mạnh”.
Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt “Nguyên khí, lão gia hỏa ngươi trong thể , tìm nguyên khí ở ”.
“Phù chú thuật đều cách thức riêng, ngươi thể bái Linh Tôn sư phụ, tự nhiên sẽ ”. Yểm hắc hắc.
“Tốt, chúng tìm Linh Tôn”. Hoàng Bắc Nguyệt lấy áo choàng, lẻn ngoài.
“Đi thật ?”. Yểm hưng phấn.
Hoàng Bắc Nguyệt gọi Băng Linh Huyễn Điểu , bay hướng Học Viện Linh Ương, mà bay hướng biệt viện của thái t.ử Chiến Dã.
“Không tìm Linh Tôn ?” Yểm hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt để ý , quanh quẩn một vòng biệt viện của Chiến Dã, đáp xuống.
Trong biệt viện chỉ một gian phòng sáng, qua cửa sổ thấy Chiến Dã đang sách, khoác áo choàng đen, lộ khuôn mặt nhợt nhạt. Ngoài cửa sổ gió thổi, ho khan mấy tiếng, tiểu thái giám vội khép cửa .
Hoàng Bắc Nguyệt cửa sổ một lát, với Băng Linh Huyễn Điểu: “Đi thôi, đến khu tòa tháp thứ bảy”.
“Hắc hắc, thì đây mới là quyết định, Hoàng Bắc Nguyệt, thái t.ử Chiến Dã cứu ngươi một , ngươi tận tâm tận lực giúp khiến con khó hiểu”. Yểm ý vị thâm thường .
“Ngươi là , hiểu!”. Hoàng Bắc Nguyệt khinh bỉ , khiến Yểm mà tự sát.
Hừ! lão yêu quái giễu cợt nàng? Còn kém lắm!
Ban đêm, rừng cây xung quanh Tòa tháp thứ bảy vô cùng yên tĩnh, một bóng . Khung cảnh vẫn giống y như nàng tới, u ám trang nghiêm, trong khí tràn ngập khí tức nguy hiểm.
Hoàng Bắc Nguyệt quen đường, nhanh tiến trong Tòa tháp thứ bảy. Nguyên khí cấm chế cửa sổ mở sẵn, xem Linh Tôn nàng nhất định sẽ đến.
Lần nàng bộ xuống nữa mà trực tiếp để Băng Linh Huyễn Điểu thu nhỏ bay thẳng xuống theo hướng cầu thang. Đi tới cánh cửa đá lớn, nàng dùng sức kéo cơ quan giấu ở góc khuất, mở cửa đá . Nhất thời, một mảng lửa cháy nóng rát đập thẳng mặt nàng.
Lần giáo huấn thê t.h.ả.m vẫn in sâu trong ký ức của nàng, cái nơi quỷ quái như địa ngục , nếu thể, cả đời nàng cũng đến thứ hai!
Nhìn biển lửa đang cuồn cuộn thiêu đốt, Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng : “Băng, tiến ”. Nàng xoay nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, một một chim nhanh ch.óng bay bên trong biển lửa.