PHƯỢNG MINH - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-17 18:43:56
Lượt xem: 1,944
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng chu môi, mượn danh phò mã, chặn đưa về Vĩnh Ninh Hầu phủ.
“Mời thợ là chuyện ai trả giá cao thì . Không thể vì nàng là công chúa mà các ngươi cúi đầu khom lưng, chuyện nịnh nọt, phá hỏng quy củ trong nghề chứ?”
“Huống hồ điểm tâm ngon như , công chúa ăn , còn di mẫu — chính là chồng danh chính ngôn thuận của nàng — ăn ?”
Ban đầu, Bùi Bình Tân còn khó xử, vội kéo tay vị sư phụ, định đưa tới phủ công chúa xin .
Lục Thanh Sương chống nạnh chặn giữa sân, mắng thẳng mặt:
“Biểu ca, chính vì dựng nổi phu cương, mới để nàng cưỡi lên đầu, khiến Hầu phủ thành trò ăn bám khắp kinh thành.”
“Huynh nuông chiều nàng, nàng tự khắc điều.”
“Không ! Muội là biểu của , chẳng lẽ hại !”
Bùi Bình Tân nàng thuyết phục.
Sư phụ bánh của giữ Hầu phủ.
Dù cũng là phu thê một thời, Hầu phủ vì mà chịu ít lời dị nghị.
Chỉ là chuyện ăn uống, nhường một cũng chẳng hề gì.
một ắt hai.
Bùi Bình Tân từng hứa với , sẽ tìm ở mỏ ngọc một khối phác ngọc nhất, quà cho đứa bé trong bụng Hoàng hậu.
Khối ngọc sắc như mỡ dê, trong suốt linh động.
Lăng Vân chỉ qua một khen ngớt.
Ta vì nhớ đến khối ngọc , cũng tạm bỏ qua chuyện sư phụ bánh.
Thế nhưng sang tháng , khối ngọc chẻ ba.
Miếng nhất thành chiếc vòng trong suốt cổ tay Lục Thanh Sương.
Phần lõi giữa tách hai.
Một miếng thành ngọc bội nơi eo nàng .
Một miếng thành ngọc đính chuỗi lạc.
Nàng ngẩng cao cổ, mang đầy ngọc xanh, khoe khoang giữa tiệc ở Hầu phủ.
Từng câu từng chữ, đều nhắm thẳng :
“Thái hậu nương nương khen xinh xắn. Ngọc thì phần già dặn, nhưng chia ba đeo thành đáng yêu.”
Ta dựa ghế Thái sư, thu hết vẻ đắc ý của nàng mắt.
Nếu đến lúc còn sự cố ý nhắm trong ánh mắt nàng thì uổng công sống bao năm trong hậu cung.
Nụ khinh nhạt của rơi mắt nàng, thành cố nén vui gượng.
Nàng đà lấn tới, nâng chén rượu hỏi xa:
“Điện hạ quả thật thông tuệ, phong thái trầm lắng, mượn sức ngọc để ép , khỏi sinh vẻ già cỗi.”
Sắc mặt Bùi Bình Tân biến đổi, vội vàng xin :
“Biểu còn nhỏ hiểu chuyện, năng giữ mồm giữ miệng, ý gì khác, cầu điện hạ thứ tội.”
Ta nâng chén, nụ đoan trang:
“Tiểu cô nương hiểu chuyện, phò mã cũng hiểu chuyện ?”
Một câu , cả sảnh lặng ngắt.
Ta tiếp lời:
“Khối ngọc , bản cung bỏ tròn ba vạn lượng bạc. Nay vỡ nát nàng , tiền ai trả?”
Sắc mặt Lục Thanh Sương trắng bệch.
nàng vẫn thẳng lưng kêu lên:
“Điện hạ ngọc cứ thẳng. Cùng lắm nể mặt biểu ca, nhường cho là .”
“Đều là phu thê, vì một món đồ đáng tiền mà phân chia ngươi , truyền ngoài cũng sợ điện hạ keo kiệt!”
Ta để ý đến nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuong-minh/chuong-3.html.]
Chỉ thẳng Bùi Bình Tân:
“Ngân phiếu bạc nén? Hôm nay trả ngày mai đưa đến phủ công chúa? Nói một câu.”
Bị phớt lờ, tiểu cô nương nổi giận.
Nàng kéo Bùi Bình Tân lưng, hùng hổ trách móc:
“Đã trả ngọc cho nàng , còn cố ý bắt nạt biểu ca. Ta—”
Bốp!
Một chén sôi ném thẳng miệng nàng.
Nàng ôm miệng thét lên, vẻ lỗ mãng, thẳng thắn và nghĩa khí đều tan nát trong chốc lát.
Bùi Bình Tân trầm mặt:
“Điện hạ, nên chừng mực.”
Ta lạnh sắc mặt, khi còn đang dịu giọng dỗ dành Lục Thanh Sương, từng bước từng bước tới.
Đợi đến khi chau mày, che lưng, chuẩn xin nữa.
Ta tát một cái thật mạnh lên mặt , đến mức chén trong tay Hầu phu nhân cũng rơi xuống đất.
Bà run rẩy phát tác với , chỉ thẳng mặt bà quát:
“Không c.h.ế.t thì câm miệng!”
Bà giật , co rúm ghế Thái sư.
Ta mới mặt , giọng lạnh như lưỡi d.a.o:
“Mỏ ngọc Côn Luân là vật riêng của bệ hạ, bản cung khai thác. Phò mã mượn tiện nghi về phận, từ đó mưu lợi riêng.”
“Không hỏi mà lấy, chính là trộm bảo ngọc trị giá ba vạn lượng của bệ hạ.”
“Muốn mạng, tiền, phò mã giờ rõ ?”
Mưu lợi của thiên t.ử, khác nào cướp mồi trong miệng hổ.
Trong khoảnh khắc, sắc mặt Bùi Bình Tân tái nhợt.
Hắn khàn giọng hỏi:
“Sao là của bệ hạ?”
Ta liếc Lục Thanh Sương đang co rúm dám lên tiếng, chỉ đống ngọc lủng lẳng nàng , bật lạnh:
“Là của bản cung thì thể hỏi mà lấy, đập vỡ thành mấy thứ xí ?”
Lời dứt.
Vị sư phụ bánh mời kinh tin, xông tới mặt .
Bất chấp ngăn cản, ông quỳ sụp xuống, dập đầu cầu cứu.
Trán ông đập gạch xanh rướm m.á.u, giơ đôi tay còn duỗi thẳng nổi, nghẹn ngào:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Điện hạ, cứu mạng!”
Hóa .
Sau khi tranh đoạt đưa Hầu phủ vì hơn thua ý khí, vị sư phụ sống vô cùng thê t.h.ả.m.
Lục Thanh Sương vì mặt đời tỏ nhân hậu rộng lượng, ép ông ngày đêm bánh nghỉ.
Bánh bọc giấy dầu, nàng coi như quà ban ơn, đem tặng khắp nơi.
Nha trong viện, tiểu tư giữ cổng, tiểu thương ngoài phố, ăn mày trong hẻm — ai cũng nhận “tấm lòng” của biểu tiểu thư Hầu phủ.
Nàng tự nhận chân thành, chỉ để đám hèn mọn trong kinh cũng nếm thứ điểm tâm vốn chỉ kẻ bề mới ăn.
Vì một miếng bánh cả đời từng thấy, bọn họ gọi nàng là Bồ Tát sống.
Sau lưng còn khen nàng ngây thơ lương thiện, nếu trở thành Thế t.ử phu nhân mới thật là phúc khí của Hầu phủ.
khổ cho sư phụ.
Lấy cớ trả công cao, cho phép thuê phụ việc.
Bị nhốt trong bếp hậu viện, ngày đêm bánh.
Chậm một chút, hỏng một mẻ, nghỉ tay một lát — đều quở trách.