PHÚC VẬN NÔNG NỮ: TRƯỞNG TỶ MANG THEO KHÔNG GIAN GIAO DỊCH TRĂM TỶ - Chương 42: Dẫn y tìm người nhà ---

Cập nhật lúc: 2026-02-07 03:59:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Đại Lâm giơ tay gõ cửa, gõ hồi lâu mới lên tiếng đáp .

“Ai đó? Sáng sớm ngày còn để cho ngủ ?”

Tiếp đó là tiếng bước chân truyền đến, cửa mở .

Người mở cửa là con dâu của Điền lão hán – Thái thị, thị đầy mặt giận dữ, mang theo vẻ khó chịu vì đ.á.n.h thức.

khi thấy gõ cửa là Trưởng thôn, vẻ khó chịu mặt thị lập tức thu .

“Hóa là Trưởng thôn ạ, còn tưởng là ai sáng sớm phá rối giấc nồng của , ngài đến đây việc gì ?”

Liễu Đại Lâm mím môi, tâm nghĩ giờ là lúc nào , đồng về mà Thái thị vẫn còn đang ngủ, quả thực là lười biếng.

nhiều, trực tiếp hỏi: “Nhạc phụ ngươi ? Chúng tìm lão việc.”

“Tìm cha ? Ông đồng về, ngài tìm ông việc gì?” Thái thị hỏi, bấy giờ mới phát hiện lưng Liễu Đại Lâm còn ba nữa.

Ánh mắt thị đảo qua ba , khi thấy thiếu niên , đồng t.ử thị chợt co rút, lập tức tỉnh táo hẳn: “Ngươi… ngươi về ?”

Sự hoảng hốt của Thái thị đều đám Lâm Kiều thu tầm mắt, họ cảm thấy chút nghi hoặc, đang định lên tiếng hỏi.

Con trai lão Điền là Điền Đại Căn từ trong nhà bước : “Tú Liên, ai tới ?”

Cổ áo y còn cài hết, cổ vài vết trầy xước bắt mắt, dáng vẻ như ngủ dậy, tiến về phía Thái thị.

Khi đến cạnh Thái thị, thị kéo kéo tay áo y, nhỏ giọng : “… Lại về .”

“Ai về?” Điền Đại Căn rõ ràng rõ lời vợ , lớn tiếng hỏi .

Thái thị lườm chồng một cái sắc lẹm, nghiến răng : “Cái về .”

Điền Đại Căn vẫn hiểu Thái thị đang ai, nhưng khi y qua đám Lâm Kiều, lập tức hiểu ý vợ , chỉ tay thiếu niên bảo: “Ngươi chạy về đây ?”

Lâm Kiều chau mày, bộ dạng của vợ chồng nhà họ Điền giống như tìm thất lạc.

Lúc , Lão Điền Đầu thấy động động tĩnh cũng bước khỏi nhà.

Đến cổng viện, lão thấy Trưởng thôn Liễu Đại Lâm, còn kịp chào hỏi thì con trai Điền Đại Căn kéo tay áo lão : “Cha, tên ngốc đó về .”

Lão Điền Đầu con trai đang ai, về phía Liễu Đại Lâm, sắc mặt biến đổi.

Phản ứng của cả nhà họ Điền đều Liễu Đại Lâm thấu, bấy giờ gã cũng hiểu sự việc gì đó , trầm giọng hỏi: “Lão Điền, chuyện là thế nào? Vị tiểu phương xa của nhà ngươi ?”

Trong mắt Lão Điền Đầu lóe lên một tia chột , nhưng nhanh ch.óng biến mất, lão đáp: “Phải, y là nhà .”

“Mấy hôm y lạc, tìm mãi thấy, đa tạ Trưởng thôn tìm giúp.” Giọng lão Điền mang theo vẻ xúc động như hội ngộ bao ngày xa cách.

Trưởng thôn Liễu Đại Lâm thấy dáng vẻ của lão, sự nghi ngờ trong lòng tạm thời tiêu tan, hừ một tiếng : “Người do tìm thấy, mà là nha đầu thôn Đào Hoa nhặt trong núi, ngươi cảm ơn thì hãy cảm ơn nha đầu kìa.”

“Còn nữa, Lão Điền ngươi cũng thật là, nhà đầu óc minh mẫn mà còn trông coi cho kỹ, để tiểu một chạy lên núi.”

“Cũng may là Lâm nha đầu nhặt y, nếu , gặp mãnh thú gì đó thì chẳng mất mạng ?”

Liễu Đại Lâm cứ lải nhải càu nhàu khiến lão Điền đỏ mặt, đang định hứa sẽ trông coi cẩn thận hơn.

Thì Điền Đại Căn bên cạnh bỗng kêu lên: “Cha, cha bậy bạ gì đó, đây nhà , đây là cha nhặt đường mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-van-nong-nu-truong-ty-mang-theo-khong-gian-giao-dich-tram-ty/chuong-42-dan-y-tim-nguoi-nha.html.]

Lời của Điền Đại Căn khơi dậy sự hoài nghi của Liễu Đại Lâm, gã chằm chằm Lão Điền Đầu: “Lão Điền, rốt cuộc là thế nào? Không ngươi y là nhà ngươi , giờ thành nhặt giữa đường?”

Vẻ mặt lão Điền chút ngượng nghịu, đang định gì đó thì con trai lão là Điền Đại Căn mất kiên nhẫn : “Đây chính là cha nhặt đường lên trấn đó.”

Đang là bỗng chốc biến thành nhặt , nhặt thì là nhặt, còn dối là , thật khó để nghi ngờ uẩn khúc bên trong.

Nghe thấy động tĩnh cửa nhà lão Điền, những xem náo nhiệt lúc cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

“Ta mà, với cái bộ dạng đen thui thủi của lão Điền thì trắng trẻo sạch sẽ thế ?”

“Lại còn là ở trấn? Nhà lão mấy đời đều là nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, lấy quen trấn?” Lý thị ở nhà bên cạnh, vốn ưa con dâu nhà lão Điền, lên tiếng .

Một đại thẩm trêu chọc: “Bàn chuyện thì bàn chuyện, bà nương lôi tướng mạo lão Điền ? Bản bà cũng đen nhẻm như than thôi. mà cũng công nhận, tiểu trông thật tuấn, chẳng giống mấy gã đàn ông trong thôn chút nào.”

“Các ngươi xem lão Điền nhặt về nhà gì? Nhặt về còn dối là ?” Một đại thẩm khác phát hiện điểm mấu chốt.

“Chắc là trúng tướng mạo , định mai cho nào đó chăng.” Một .

“Xéo , ngươi tưởng Lão Điền Đầu ngốc lắm , tiểu trai đến mấy thì cũng là một kẻ ngốc, mai cho ai ? Chắc là lão Điền nhặt một sức lao động thôi? Phải công nhận tiểu việc tháo vát.”

“Ta thấy ngươi mới là kẻ ngốc, thời buổi nhà ai cũng nghèo đến mức cơm ăn, nhà ai nuôi một dưng? Tự nhiên tốn thêm một miệng ăn.”

“Nhà khác thì thể, nhưng nhà lão Điền thì thể đấy, ai mà nhà lão nhiều ruộng đất, con trai con dâu lười biếng, nhặt một về việc cũng chừng.”

Mọi bàn tán xôn xao, và quả thực đoán đúng tâm tư của Lão Điền Đầu.

Lão nhặt thiếu niên khi đang đ.á.n.h xe bò từ trấn về, lúc đó thiếu niên đang hôn mê, lão Điền vì lòng đưa y về nhà.

Sau khi thiếu niên tỉnh , lão phát hiện y là kẻ ngốc, cái gì cũng nhớ, cái gì cũng .

Thấy thiếu niên ngốc nghếch, nhớ nhà cửa, lão Điền sinh lòng thương xót, liền nảy ý định giữ y .

Trong nhà ruộng nhiều, con trai con dâu lười nhác chịu việc, thuê thì lão tiếc tiền, xưa nay vốn một lão gánh vác hết thảy công việc.

Thiếu niên tuy ngốc, nhưng tay chân lành lặn, nhà cho y ăn vài bữa cơm, để y việc, cũng coi như là việc thiện.

Thế là Lão Điền Đầu tuyên bố với bên ngoài rằng thiếu niên là phương xa, giữ y .

Thiếu niên quả thực chăm chỉ, gánh nước bổ củi việc gì cũng , Lão Điền Đầu thấy ý định giữ y là đúng đắn, lão cũng đối xử tệ bạc, mỗi ngày đều cho y ăn đủ ba bữa.

Gà Mái Leo Núi

chẳng mấy ngày, con trai lão là Điền Đại Căn bắt đầu thấy ngứa mắt, y thấy cha đầu óc vấn đề, nhặt về một tên ngốc nuôi trong nhà, tốn bao nhiêu gạo.

Điền Đại Căn càng thiếu niên càng thấy thuận mắt, đầu tiên là cướp mất quần áo của y, đó dần dần cho y ăn cơm.

Thiếu niên ăn cơm thì sức việc, lượng công việc mỗi ngày cũng ít , Điền Đại Căn càng cảm thấy đang nuôi kẻ ăn .

Điều kỳ lạ là từ đó về , nhà họ Điền bắt đầu gặp vận rủi, mất đồ thì cũng là c.h.ế.t gà c.h.ế.t vịt.

Vòng bạc của Thái thị mất, con gà mái già nuôi nhiều năm trong nhà c.h.ế.t, Điền Đại Căn thì vô duyên vô cớ ngã một cú đau điếng…

Tất cả những chuyện đều xảy lâu khi thiếu niên đến, đôi vợ chồng nhất loạt chĩa mũi dùi thiếu niên mà lão Điền nhặt về.

Họ cho rằng thiếu niên là một ngôi chổi xui xẻo mang vận hạn cho nhà họ Điền, quyết liệt đòi lão Điền đuổi y , nhưng lão Điền vốn chẳng gặp chuyện gì nên tin lời con trai con dâu.

Thế là vợ chồng Điền Đại Căn thừa lúc lão Điền nhà, lén lừa thiếu niên lên đỉnh núi, đến khi lão Điền về thì thiếu niên biến mất.

Lão Điền tìm kiếm trong thôn mấy ngày thấy, chuyện đành bỏ qua.

 

Loading...