PHÚC VẬN NÔNG NỮ: TRƯỞNG TỶ MANG THEO KHÔNG GIAN GIAO DỊCH TRĂM TỶ - Chương 35: Chổi quét dính phân gà ---
Cập nhật lúc: 2026-02-07 03:59:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ả lao thẳng về phía Lâm Ngũ Tuyền và Lâm Lục Khê, hai đứa trẻ nhỏ nhất, đôi mắt chằm chằm xâu đường hồ lô tay chúng.
Lâm Tứ Hà một tay ôm lấy Ngũ Tuyền và Lục Khê, tay chắn mặt Thạch Đại Nha, khi ả sát tới liền theo bản năng đẩy mạnh một cái.
Sức lực của thiếu niên khá lớn, đẩy Thạch Đại Nha lùi mấy bước ngã chổng vó, đau đến mức định òa lên .
Trương thị trừng mắt qua, Thạch Đại Nha sợ hãi ngừng thút thít, lồm cồm bò dậy lao lên, Thạch Nhị Nha cũng nhảy giúp chị gái giằng co.
Lâm Tứ Hà hai tay khó địch bốn tay, bảo vệ các em nhỏ nên đ.á.n.h hai chị em , cào mấy vết đau rát, chỉ đành co tay chống đỡ sự tấn công của chúng.
“Tứ Hà, tránh !”
Nghe thấy tiếng kêu đau của , Lâm Nhị Giang vớ lấy cây chổi dựng bên cửa, nhắm hướng tiếng động của hai chị em mà quật tới.
Thạch Đại Nha và Thạch Nhị Nha thét lên kinh hãi tháo chạy.
Mối đe dọa xa, Lâm Tứ Hà hạ tay xuống thì bên cạnh đưa tới một cây chổi, đó vẫn còn dính cả phân gà.
Lâm Tứ Hà ngẩng đầu , thấy Lâm Kiều đang nheo mắt nháy tinh nghịch với .
Hắn cây chổi mắt, lập tức chộp lấy chạy giúp Lâm Nhị Giang.
Lâm Nhị Giang mù lòa nên chỉ thể tiếng phân biệt vị trí, đ.á.n.h loạn xạ một hồi cũng chẳng trúng ai.
Lâm Tứ Hà thấy rõ, vung cây chổi dính phân gà nhắm thẳng hai chị em nhà họ Thạch mà quật.
Thạch Đại Nha và Thạch Nhị Nha đang mừng thầm vì né đòn của Lâm Nhị Giang, định thở phào thì thấy Lâm Tứ Hà vung chổi lao tới, kèm theo đó là một mùi hôi thối nồng nặc.
Lòng cả hai thắt , vội vàng trốn lưng Trương thị.
Người nhà họ Thạch đều cùng một giuộc, Lâm Tứ Hà chẳng hề nương tay, vung chổi đ.á.n.h thẳng cả ba .
Hắn đ.á.n.h quát: “Cho các mắng chị , cho các đ.á.n.h em , còn dám cào , xem dạy dỗ các đây!”
Sau một hồi vung vẩy, Thạch Đại Nha và Thạch Nhị Nha thu trốn lưng Trương thị, cây chổi đ.á.n.h trúng hai đứa nó nhưng phần lớn đều rơi Trương thị, khiến ả kêu oai oái.
“Tứ Hà, gì từ từ thương lượng, đừng tay mà...”
Trương thị nhảy lên né tránh, nhưng khổ nỗi ả thì hai đứa con gái cũng bám theo đó, Lâm Tứ Hà cứ thế đuổi theo Đại Nha và Nhị Nha mà đ.á.n.h, chẳng thèm đếm xỉa đến tiếng kêu của Trương thị.
Trương thị căm hận trong lòng, hai đứa ôn thần đ.á.n.h thì biến chỗ khác, cứ núp lưng ả gì.
Lại thấy chổi của Lâm Tứ Hà là phân gà, ả giận hoảng, thét lên chạy loạn khắp nơi.
“Cứu mạng... Cứu mạng với...”
Lâm Nhị Giang thấy tiếng động cũng vung chổi đuổi theo đ.á.n.h tiếp.
Mấy chạy quanh bên ngoài sân mấy vòng, Thạch quả phụ và Thạch lão thái mới bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ, thét lên:
“Dừng tay! Mau dừng tay!”
Lâm Tứ Hà và Lâm Nhị Giang ngó lơ, tiếp tục đuổi đ.á.n.h Thạch Đại Nha và Thạch Nhị Nha thêm mấy hiệp nữa.
Đến khi chạy thêm hai vòng, Lâm Kiều mới lên tiếng gọi: “Được , Nhị Giang, Tứ Hà, dừng tay thôi.”
Lâm Tứ Hà và Lâm Nhị Giang lúc mới buông chổi, ngoan ngoãn về.
Trên Trương thị dính ít phân gà, bẩn hôi, còn trúng ít đòn đau, ả tức giận nhưng dám hé răng, sợ hai tiểu t.ử nhà họ Lâm phát điên nữa.
Thạch lão thái dọa nhẹ, giờ thấy màn kịch huyên náo cuối cùng cũng kết thúc, bà bước lên phía , lí nhí :
“Nha đầu họ Lâm, chuyện của Thanh Sơn là chúng hiểu lầm con, con đừng để bụng nhé.”
Nhìn thấy ba con Trương thị t.h.ả.m hại như , các cũng chiếm ưu thế, Lâm Kiều cũng ý định truy cứu thêm, chỉ lạnh giọng cảnh cáo:
“Chuyện hôm nay coi như xong, xin Thạch bà bà về quản giáo Thạch Thanh Sơn, nếu , sẽ dễ chuyện như .”
Thạch quả phụ và Thạch lão thái nàng truy cứu nữa, liền rối rít gật đầu hứa hẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-van-nong-nu-truong-ty-mang-theo-khong-gian-giao-dich-tram-ty/chuong-35-choi-quet-dinh-phan-ga.html.]
Thạch lão thái cũng chẳng buồn ngó ngàng tới ba con mất mặt nữa, dẫn theo con dâu cả Thạch quả phụ thẳng về nhà.
Trương thị chuyến đến nhà họ Lâm thu chút lợi lộc nào, còn mang một phân gà trở về, tức sợ.
Thấy chồng thèm đợi mà cùng chị dâu, ả vội vàng chạy theo .
Thạch Đại Nha và Thạch Nhị Nha gọi với theo: “Mẹ, chờ chúng con với!” cả hai cũng co chân chạy đuổi theo Trương thị.
Chốc lát , cổng nhà họ Lâm khôi phục vẻ thanh tịnh.
Lâm Kiều hướng về phía hai bà cháu nhà họ Điền cảm tạ: “Điền bà bà, Mạch T.ử tỷ, đa tạ hai tương trợ.”
Điền Mạch T.ử mỉm đáp: “Việc nên thôi, chỉ là ngờ nhà họ Thạch vô liêm sỉ đến thế.”
Rõ ràng là của Thạch Thanh Sơn, mà còn định đổi trắng đen Lâm nha đầu quyến rũ , còn định tống tiền một lượng bạc!
Nhà họ Thạch sở dĩ dám , chẳng qua là vì thấy mấy nhà họ Lâm đứa thì bệnh, đứa thì yếu, nghĩ rằng dễ bắt nạt.
Điền bà bà hừ lạnh một tiếng: “Nha đầu, ai bắt nạt con thì cứ bảo Điền bà bà, lão dù liều cái mạng già cũng sẽ bảo vệ con.”
Nhìn Điền bà bà tuổi cao mà vẫn che chở cho , Lâm Kiều cảm thấy ấm lòng vô cùng:
“Cảm ơn Điền bà bà, và các tính cách để mặc bắt nạt, chúng sẽ tự bảo vệ bản .”
“ đó bà, bà thấy , lúc nãy Tứ Hà và Nhị Giang đ.á.n.h ba con Trương thị dũng mãnh bao.” Điền Mạch T.ử .
Gà Mái Leo Núi
Lâm Tứ Hà và Lâm Nhị Giang đỏ mặt, nhưng nghĩ đến việc thể bảo vệ , trong lòng họ đều cảm thấy vui vẻ.
Những khác cũng nhớ dáng vẻ t.h.ả.m hại của ba con Trương thị, nhịn mà bật , bầu khí nhất thời trở nên nhẹ nhõm.
Điền bà bà gật đầu: “Các con đều là những đứa trẻ ngoan.”
Điền Mạch T.ử lén nháy mắt với Lâm Kiều.
Nàng thấy rõ, chính Lâm cầm cây chổi sân , khi mang thì chổi mới dính phân gà, Lâm đúng là nghịch ngợm thật.
Lâm Kiều nhận ánh mắt tán thưởng từ chị hàng xóm, chỉ mỉm đón nhận.
Để bày tỏ lòng cảm kích, nàng giữ hai bà cháu nhà họ Điền dùng bữa, nhưng họ nhất quyết từ chối, Lâm Kiều đành tiễn họ về.
Khi hết, Lâm Tứ Hà bưng một chậu nước dọn dẹp cổng sân, còn Lâm Kiều bếp chuẩn bữa tối.
Bữa tối nàng nấu canh sườn củ cải.
Nấu xong, Lâm Kiều múc một bát đầy thịt và một muỗng canh, bảo Lâm Ngũ Tuyền mang sang cho nhà Điền bà bà.
Lâm Ngũ Tuyền ngửi mùi canh thịt thơm lừng tỏa từ trong bát, thèm đến mức chảy nước miếng, chân chạy như bay sang nhà họ Điền, định bụng đưa xong sẽ nhanh ch.óng về ăn cơm.
Cậu bé nhỏ nhắn thông minh đáng yêu, Điền bà bà nỡ từ chối nên nhận lấy, Lâm Ngũ Tuyền nhanh ch.óng chạy về.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cả gia đình quây quần trong gian nhà chính dùng bữa.
Lâm Kiều múc cho mỗi một bát canh, gắp thêm mấy miếng thịt:
“Hôm nay nhà họ Thạch đến gây chuyện, các em đều biểu hiện dũng cảm, chị canh sườn để thưởng cho các em.”
Nhìn bát canh sườn mắt, lời khen ngợi của chị, lòng mấy đứa trẻ dâng lên niềm xúc động mãnh liệt.
“Chị, em sẽ luôn bảo vệ chị, để bất kỳ ai bắt nạt chị nữa.” Đôi mắt Lâm Tứ Hà sáng lấp lánh.
“Em cũng sẽ bảo vệ chị!” Lâm Ngũ Tuyền phụ họa, những khác cũng gật đầu đồng ý.
Lâm Kiều cảm thấy khoan khoái trong lòng.
Có thật , hôm nay khi nhà họ Thạch tìm đến, dù mấy đứa nhỏ còn yếu ớt nhưng đều chút do dự lao chắn lưng nàng.
Kiếp nàng đơn độc một , chuyện gì cũng tự gánh vác, kiếp nàng các , chuyện gì cũng hỗ trợ, còn cảm thấy cô độc chỗ dựa nữa.
Một luồng ấm áp tràn tim, nàng thầm nhủ nhất định chữa khỏi bệnh cho Nhị Giang, Tam Hồ, Tứ Hà, để nhà họ Lâm cuộc sống hơn.