PHÚC VẬN NÔNG NỮ: TRƯỞNG TỶ MANG THEO KHÔNG GIAN GIAO DỊCH TRĂM TỶ - Chương 128: Thân hành thử độc ---

Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:47:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Kiều những lời bàn tán sắc mặt càng lúc càng lạnh, xem kẻ cố tình gây chuyện đây.

Nàng bước lên phía , lạnh giọng : “Im miệng, khi sự việc sáng tỏ, ai dám lời càn rỡ bại hoại danh tiếng t.ửu lầu của , sẽ tống lên quan phủ!”

Sắc mặt nàng lạnh, giọng mang theo vài phần hàn ý, những kẻ nhảm dọa cho sợ hãi, nhất thời dám lên tiếng nữa.

Nam t.ử đang dẫn dắt dư luận thấy gì nữa, sắc mặt tái , mạnh tay ném một cái chén xuống đất: “Ngươi chính là chủ ở đây ? Bạn của ngươi hại thành thế , hôm nay ngươi nhất định cho một lời giải thích!”

Lâm Kiều lạnh lùng liếc một cái: “Hắn là bạn của ngươi ?”

Kẻ đó nàng mà trong lòng hoảng hốt, nàng đang toan tính điều gì, lớn tiếng đáp : “Phải, là hảo hữu thâm giao của !”

Lâm Kiều hừ lạnh một tiếng, mỉa mai : “Quan hệ của các ngươi đúng là gắn bó như sắt thép, khi biểu hiện bất thường, việc đầu tiên ngươi là tìm đại phu cho xem bệnh, mà ở đây gây hấn với t.ửu lầu của , đây chính là cái gọi là hảo hữu ?”

“Ngươi...” Sắc mặt gã nam nhân thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn, : “Ai đây là vấn đề của t.ửu lầu các ngươi , vạn nhất chúng , đến lúc đó ngươi nhận nợ thì tính !”

Khóe môi Lâm Kiều khẽ nhếch lên một tia giễu cợt: “Ồ, xem mạng của bằng hữu ngươi còn quan trọng bằng tiền bạc nhỉ?”

Gã nam nhân ngờ nữ t.ử mặt mồm mép lanh lợi đến , nhất thời cứng họng: “Ngươi... bớt nhảm , bằng hữu ăn món ăn của các ngươi nên mới biến thành thế , ngươi đừng hòng quỵt nợ. Hôm nay cho một lời giải thích thỏa đáng, chuyện xong !”

Lâm Kiều thản nhiên liếc những món ăn gã gọi, lạnh giọng hỏi: “Ngươi dựa mà dám khẳng định gặp chuyện là do ăn món ăn ở t.ửu lầu của , món ngươi chẳng cũng ăn ?”

Ánh mắt gã nam nhân né tránh, đáp: “Ta ăn ít nên mới , chính là thức ăn ở t.ửu lầu của ngươi vấn đề, ngươi đừng hòng chối cãi!”

Sau đó, gã lớn tiếng gào thét: “Mọi tuyệt đối đừng đến t.ửu lầu ăn cơm, thức ăn ở đây vấn đề!”

Thực khách đang dùng bữa thì ngơ ngác, bắt đầu hoài nghi liệu thức ăn trong t.ửu lầu sạch sẽ , vạn nhất ăn đau bụng thì thế nào.

Ánh mắt Lâm Kiều nheo , tiến lên phía giơ tay tát một cái thật mạnh, “Chát” một tiếng rõ to.

Một vốn đang bình thản ôn hòa đột nhiên nổi giận khiến kinh hãi, thầm nghĩ vị đông gia quả thực dễ chọc .

Trên lầu hai, Thẩm Dật Chu mặc một bạch y ôn nhuận như ngọc thấy cảnh thì khẽ , sang với nam nhân gương mặt tuấn tú đang căng cứng, ánh mắt lạnh tựa hàn băng bên cạnh: “Tiểu cô nương tính tình chút hỏa bạo nha.”

Ánh mắt thanh lãnh của Tiêu Thừa khi rơi Lâm Kiều bỗng dịu dàng hơn nhiều, giọng trầm thấp: “Nàng ?”

Thẩm Dật Chu khinh bỉ bĩu môi, thầm nghĩ Tiêu Thừa , thấy nàng đang đ.á.n.h ?

Tiêu Thừa từng thấy Lâm Kiều giáo huấn Dương Chiêu Đệ, hiểu rõ nàng bao giờ là một kẻ yếu đuối, nếu trêu chọc đến nàng, tất nhiên sẽ kết quả gì.

Dưới lầu, gã nam nhân Lâm Kiều tát đến ngây , giận dữ quát: “Tiện nhân, ngươi dám đ.á.n.h !”

Lâm Kiều lạnh lùng : “Ngươi ngậm m.á.u phun , bôi nhọ danh tiếng t.ửu lầu của , đ.á.n.h ngươi thì ?”

“Ngươi——” Gã nam nhân tức giận đến cực điểm.

Lâm Kiều tuyệt đối cho bất cứ kẻ nào cơ hội vu khống t.ửu lầu, nàng cắt ngang: “Bát Bảo Vịt, Tam Tiên Hầm, Đầu Cá Hấp Ớt Bằm, những món nhiều thực khách ở đây đều gọi, tại họ ?”

Mọi liền trấn tĩnh , tự nhủ trong lòng: “May quá, may quá, còn nhiều gọi những món , họ thì chúng cũng sẽ .”

Gã nam nhân chuẩn từ , lạnh : “Vậy thì chỉ đĩa thức ăn của chúng vấn đề!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-van-nong-nu-truong-ty-mang-theo-khong-gian-giao-dich-tram-ty/chuong-128-than-hanh-thu-doc.html.]

Lâm Kiều đáp: “Được thôi, thì để đại phu đến kiểm tra xem vị bằng hữu của ngươi rốt cuộc là chuyện gì, trúng độc .”

Đại phu mà đến thì chẳng sẽ lộ tẩy , mặt gã nam nhân thoáng qua vẻ hoảng hốt, : “Không , nơi cách y quán xa như , đợi đến lúc đại phu tới nơi, bằng hữu của chắc đau đến c.h.ế.t mất.”

Đông gia của Tùng Sư Lâu , chỉ cần gã tống tiền từ Vân Khách Lai, lão sẽ trả cho gã một trăm lượng thù lao.

Gà Mái Leo Núi

Bồi thường tiền đồng nghĩa với việc thừa nhận thức ăn của t.ửu lầu vấn đề, sẽ còn ai dám đến ăn nữa, Lâm Kiều hiểu rõ mối quan hệ lợi hại trong chuyện nên nàng sẽ nhượng bộ, lạnh lùng hừ một tiếng: “Bằng hữu của ngươi do thức ăn của t.ửu lầu mà gặp chuyện, dựa cái gì bồi thường tiền!”

Không ngờ mụ đàn bà khó chơi như , gã nam nhân phẫn nộ quát: “Nhân chứng vật chứng đều ở đây, ngươi còn chối cãi!”

“Vậy thì để đại phu xem cho bằng hữu ngươi một chút.” Lâm Kiều khẽ , gã nam nhân cứ ngăn cản mãi, nhất định là vấn đề.

Gã nam nhân vẫn dùng cái cớ đó, : “Nơi cách y quán xa, bằng hữu đợi kịp——”

“Tại hạ chính là đại phu.” Một nam t.ử mặc bạch y từ lầu xuống, lớn tiếng .

Người chính là Thẩm Dật Chu, vốn xen chuyện bao đồng , là Tiêu Thừa lạnh lùng lệnh cho xuống .

“Ngươi——” Gã nam nhân hồ nghi liếc một cái: “Ngươi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o đấy chứ?”

Lại nghi ngờ là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, gương mặt tuấn tú của Thẩm Dật Chu hiện lên vẻ vui, hừ lạnh một tiếng : “Có l.ừ.a đ.ả.o , lát nữa ngươi sẽ .”

Gã nam nhân chắc kẻ l.ừ.a đ.ả.o , liền dùng lợi lộc dụ dỗ: “Được, ngươi kiểm tra kỹ cho của , nếu kiểm tra đúng là vấn đề của hắc điếm , đến lúc đó đại gia sẽ thiếu phần bạc của ngươi .”

Thẩm Dật Chu coi như thấy ý tứ dụ dỗ trong lời của gã, tiến lên bắt mạch thật kỹ cho nam t.ử : “Bằng hữu của ngươi cả, chỉ là gần đây trường vị chút khó chịu, ăn quá nhiều đồ cay nóng và dầu mỡ nên mới gây đau bụng.”

Thực khách xung quanh luôn chú ý đến phía bên thì thở phào nhẹ nhõm, hóa là bản bệnh, liên quan gì đến t.ửu lầu nha, thật là dọa sợ c.h.ế.t .

Gã nam nhân gây rối thì vui: “Phi! Ngươi kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì cũng là cùng một giuộc với vị đông gia , ngươi bao che cho nàng !”

Thẩm Dật Chu nheo mắt, lạnh lùng quét mắt gã.

Gã nam nhân sợ đến mức rùng , nhưng chợt nhớ điều gì, gã nhanh ch.óng trấn tĩnh , mượn tay áo che chắn thầm lặng rắc một ít bột t.h.u.ố.c đầu ngón tay chén rượu.

Sau khi thực hiện hành vi che mắt thiên hạ xong, gã lạnh chỉ bàn thức ăn : “Bằng hữu chính là ăn thức ăn ở đây mới ngã xuống, ngươi kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì tới kiểm tra xem!”

Mọi vẫn tiếp tục quan sát, xem gã nam nhân sự thật .

Thẩm Dật Chu tiến lên, nhanh nhận rượu vấn đề, gã nam nhân quả thực tâm địa độc ác, trong mắt Thẩm Dật Chu thoáng qua một tia tàn độc.

Lâm Kiều bắt gặp sự đổi cảm xúc của , chằm chằm chén rượu, như đang suy tư điều gì.

Thẩm Dật Chu nhanh ch.óng khôi phục vẻ thường tình, giả vờ kiểm tra tất cả các món ăn cùng với rượu, khẽ : “Những thứ bàn đều vấn đề gì.”

“Ta tin, ngươi nhất định là kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Ở đây thể vấn đề gì .” Gã nam nhân lộ vẻ kích động : “Ta đợi đại phu khác đến, đích kiểm tra món ăn và rượu vấn đề .”

Thẩm Dật Chu hừ nhẹ một tiếng: “Cần gì đợi đại phu khác đến, đích thử độc cho ngươi xem, vấn đề qua là ngay!”

Nghe , khóe môi gã nam nhân hiện lên một nụ bất lương: “Được, thế thì nhất.” Nam t.ử bạch y dám giúp đỡ con tiện nhân , tiễn về suối vàng luôn một thể.

 

Loading...