Thế nhưng nàng vốn là hoa, mà hoa cỏ thì việc sinh sôi nảy nở là chuyện thường tình. hoa tu thành tiên thì khó sinh sản. Nhược Huyên một đóa hoa tu hành dở dang, suýt chút nữa thành tiên như nàng thì dễ dàng sinh con ?
Hiên Viên Khuyết thấy sắc mặt nàng đổi thất thường, bèn hỏi: “Nàng đang nghĩ gì ?”
“Nghĩ về con của chúng .”
Hiên Viên Khuyết: “……”
Hóa nàng đến thế ? Thật đúng là !
Nhược Huyên hồn, nghĩ đến vấn đề xưng hô với Hiên Viên Thần quân. Nàng từng thấy Ngũ thẩm ôm cổ Ngũ thúc gọi nũng nịu là “Phu quân”, mặt Ngũ thúc đỏ bừng, còn lén xem trong viện ai , đó mới cúi đầu hôn lên môi Ngũ thẩm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
À, Tiểu thẩm thẩm còn từng với Tiểu thúc là “Tướng công thật xa!”
Nhược Huyên cũng nhớ đến mấy vị bá nương mặt ngoài thường gọi các bá phụ là “Lão gia”.
Nàng còn từng nương lén gọi cha là “Thủy ca”.
Nương t.ử gọi phu quân thể dùng nhiều cách gọi nhỉ? Không Hiên Viên Thần quân thích kiểu nào.
Nhược Huyên quyết định thử hết một lượt!
Nàng tiến lên kiễng chân, vươn tay ôm cổ Hiên Viên Thần quân, mở to đôi mắt, sắc mặt ngọt ngào gọi một tiếng: “Phu quân?”
Giọng Nhược Huyên ngọt ngào, thở của nàng càng ngọt ngào hơn. Đó là mật hoa, hương vị ngọt ngào trong đó chỉ từng nếm qua mới hiểu.
Một tiếng “Phu quân” ngọt đến mức Hiên Viên Khuyết kìm mà giữ chặt lấy cành hoa mềm mại của nàng, cúi đầu đ.á.n.h cắp mật ngọt từ nhụy hoa.
Việc lấy mật cần thời gian, cũng cần nhấm nháp thật tinh tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/chuong-727.html.]
Một hồi triền miên xong xuôi, đến giờ Ngọ.
Vì thế tại Từ Ninh Cung, Hoàng thượng và Thái hậu trải qua một cuộc đối thoại tương tự như đó. cũng chút khác biệt.
Dù Hoàng thượng ăn điểm tâm ngọt đến phát ngán, lúc cũng đói lắm, nhưng đợi lâu như , Hoàng thượng sợ mẫu hậu đói bụng, liền : “Mẫu hậu, đến giờ dùng bữa trưa , là chúng truyền thiện ?”
Thái hậu lúc thật sự đói bụng, cảm giác như cả ngày ăn gì, nhưng bà vẫn : “Hoàng thượng nếu đói thì ăn chút điểm tâm .”
Sau đó Thái hậu đẩy đĩa điểm tâm hình dê núi và thỏ trắng đáng yêu đến mặt Hoàng thượng.
Thái hậu cũng thấy đói, bèn ăn hai miếng. Người lớn tuổi nên ăn nhiều đồ ngọt, bà chỉ ăn hai miếng thôi.
Hoàng thượng là chú trọng dưỡng sinh, ngài ăn uống mỗi ngày đều đúng giờ định lượng. Nếu đến giờ ăn, ngài cũng ăn vài miếng, dù rằng đói.
Sau đó Hoàng thượng phát hiện, điểm tâm mà Vô Ưu Quận chúa thật sự quá ngọt! Ngọt đến mức ngài nôn! Hoàng thượng là nghiêm khắc kiềm chế bản , vẫn cố ăn vài miếng lót .
Không tại , Hoàng thượng cảm thấy đầy bụng, cảm giác như đồ ngọt ăn lúc tiêu hóa hết mà ăn thêm nữa .
Hiên Viên Khuyết dùng một cái tiên thuật giúp cả hai tẩy rửa sạch sẽ, mặc y phục chỉnh tề, đó một nữa đảo ngược thời gian, trở về buổi sáng sớm.
Hiên Viên Thần quân ăn uống no say, dắt tay đóa hoa nào đó, về phía Từ Ninh Cung.
Lần , bọn họ đến sớm. Giữa đường còn gặp Hiên Viên Kiệt và Cao Nghiên, Bát hoàng t.ử và Bát hoàng t.ử phi, còn Thập hoàng t.ử và hoàng t.ử phi cùng mấy đôi phu thê khác.
Ma Tôn đang xổm đùi Bát hoàng tử, thấy Nhược Huyên và Hiên Viên Khuyết liền trợn trắng mắt với Hiên Viên Khuyết, tiếng động châm chọc: “Không thể ngờ Cửu Thiên Thần Quân thế mà là kẻ háo sắc như , vì thỏa mãn tư d.ụ.c mà dám đảo ngược thời gian mấy .”
Nhược Huyên tuy là hoa, nhưng cũng cảm thấy ngượng ngùng, hình như chút hoang đường thật.
Hiên Viên Khuyết nhàn nhạt : “Sao sánh bằng ngươi, heo ch.ó tha, còn chỉ một con! Ngươi sinh heo con, ch.ó con chắc mười ổ thì cũng tám ổ nhỉ? Bất quá ngươi yên tâm, heo, chó, dê, bò, gà, vịt, ngỗng ngươi đều sẽ cơ hội cha của chúng nó, còn bao lâu thì xem tâm trạng của Bổn quân!”