Hiên Viên Kiệt tìm thấy Nhược Huyên, từ bỏ ý định, đang vội vàng tiếp tục tìm kiếm thì vô tình va một góc hòn giả sơn, hoa tay rơi xuống. Lúc Hiên Viên Tuấn xuất hiện, kéo Hiên Viên Kiệt : "Hóa ở đây, nhanh lên , phụ hoàng đang tìm đấy!"
"Hoa của !" Hiên Viên Kiệt nhặt hoa của , nhưng Hiên Viên Tuấn vội vàng kéo . Hiên Viên Tuấn thấy hoa rơi đất, cứ tưởng tặng hoa .
Nhóm Cao Nghiên và Chu Nhan chia tìm Nhược Huyên khắp nơi. Cao Nghiên đến hòn giả sơn, thấy một bông hoa vàng, bèn nhặt lên, ngạc nhiên vị hoàng t.ử cô nương nào rơi, định bụng lúc cung sẽ để chỗ cũ.
"Huyên Bảo!" Nàng tiếp tục tìm Nhược Huyên.
Nghe thấy tiếng gọi của Cao Nghiên, Nhược Huyên tỉnh giấc.
Nhược Huyên một giấc mơ, nàng mơ thấy Hiên Viên Thần quân quỳ một gối xuống, cầu hôn nàng, xin nàng gả cho vợ, kết thành bạn đời. Hắn còn sẽ hứa cho nàng đời đời kiếp kiếp vô ưu vô lo. Nàng còn mơ thấy Hiên Viên Thần quân hôn nàng, sẽ chăm sóc nàng cả đời.
Thật là một giấc mơ kỳ quái! Nàng xưa nay mơ. Hiên Viên Khuyết Thần quân thể hôn nàng ? Nàng hại khổ như , trả thù một chút mà giận dỗi thèm để ý đến ! Cảm thấy nàng mạo phạm .
"Huyên Bảo!" Giọng Cao Nghiên vang lên.
Nhược Huyên hồn, đó liền phát hiện đóa hoa hiên bằng vàng trong lòng và tấm chăn lông thỏ trắng muốt . Nhược Huyên liền tươi! Đóa hoa hiên nàng nhất định là do Hiên Viên Thần quân tặng, tràn ngập thở ánh mặt trời và sức mạnh bảo hộ.
Là thở của Hiên Viên Thần quân! Ấm áp và thấm đẫm lòng .
Là sức mạnh của Hiên Viên Thần quân! Cường đại mà nội liễm, gì cản nổi.
Chỉ Hiên Viên Thần quân mới bản lĩnh biến hoa mẫu đơn thành hình dáng của nàng.
Nhược Huyên ngắm nghía kỹ đóa hoa hiên , bên trong rực rỡ lung linh, lộng lẫy bắt mắt, thế mà còn một dòng chữ đang chảy xuôi bên trong. Nhược Huyên kỹ, hóa là một lời thề.
Nhược Huyên ! Hiên Viên Thần quân sẽ dễ dàng lập lời thề, bởi vì một khi lập thì thể vi phạm, sẽ trời phạt. Nhược Huyên quyết định tha thứ cho Hiên Viên Thần quân.
"Huyên Bảo! Hóa ở đây! Tìm cả buổi !"
Trận pháp phòng hộ Hiên Viên Khuyết bày biến mất ngay khi Nhược Huyên tỉnh . Cao Nghiên bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/chuong-690.html.]
Nhược Huyên đáp: "Không cẩn thận ngủ quên mất."
Cao Nghiên ngay đó liền thấy đóa hoa vàng trong tay Nhược Huyên.
"Ơ, hoa trong tay Huyên Bảo giống của . Cửu hoàng t.ử đưa cho ?"
Nhược Huyên , gật đầu: "Ừ. Trừ ai đóa hoa hiên như thế ."
"Cửu hoàng t.ử thật lòng với , còn chuẩn riêng một đóa hoa vàng khác. Đẹp quá!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mấy Cao Nghiên đều , quần áo của Huyên Bảo đều là do Cửu hoàng t.ử tặng. Loại vải đó đời độc nhất vô nhị, đông ấm hạ mát, vĩnh viễn phai màu, dính một hạt bụi, nước lửa bất xâm. Các nàng còn , Cửu hoàng t.ử luôn nướng thịt cho Huyên Bảo ăn. Khó thể tưởng tượng, Cửu hoàng t.ử - như chỉ cần hít khí trời là sống - nướng thịt. Nướng còn cực kỳ ngon! Các nàng hưởng sái Huyên Bảo, may mắn ăn vài , cả đời khó quên!
Lúc nhóm Chu Nhan cũng tìm tới.
"Huyên Bảo hóa ở đây, bọn tìm khắp nơi."
"Yến tiệc bắt đầu , Huyên Bảo, nãy thế?"
Nhược Huyên: "Không cẩn thận ngủ quên mất, thôi!"
Sau đó thấy hoa trong tay Nhược Huyên và Cao Nghiên. Hoa của Nhược Huyên cần , dám đổi mẫu đơn thành hoa hiên, trừ Cửu hoàng t.ử ai khác. Còn hoa trong tay Cao Nghiên, mấy đều tò mò là của ai.
Cao Nghiên: "Ta cũng là của ai. Ta nhặt bên cạnh hòn giả sơn."
Nhược Huyên liếc qua: "Hoa là của Hiên Viên Kiệt."
Cao Nghiên: "Huyên Bảo ?"
Nhược Huyên định là ngửi thấy, nhưng thể , bèn chỉ chữ cuống hoa: "Có chữ ."
Cao Nghiên kỹ, quả nhiên chữ "Kiệt".