(Phần truyện về Huyên Bảo lúc nhỏ kết thúc, tiếp theo là tình tiết khi Thần quân và Huyên Bảo trưởng thành)
Một ngày khi rời , Nhược Huyên vẫn như thường lệ cung tu luyện cùng Hiên Viên Thần quân: “Hiên Viên ca ca, Giang Huyện, sẽ đến thăm chứ?”
Trên mặt biểu cảm gì, trả lời: “Không rảnh.”
Hiên Viên Khuyết năm nay mười bốn tuổi, dung mạo ngày càng giống vị Thần quân cửu thiên , siêu phàm thoát tục, thần thánh thể xâm phạm. Hoàng thượng đôi khi chuyện với đứa con trai còn thấy sợ, chứ đừng đến các đại thần. Mỗi vị đại thần đều dám thẳng , cảm giác như Cửu hoàng t.ử thì tâm tư đều thấu.
Lúc , tất cả thần t.ử đều thầm may mắn vì Cửu hoàng t.ử Thái tử! Nếu Cửu hoàng t.ử Hoàng thượng, bọn họ chắc chẳng dám mở miệng câu nào, mà cũng chẳng cần ! Cửu hoàng t.ử chỉ cần liếc mắt một cái là tâm tư của họ, còn cần gì nữa? So với Cửu hoàng tử, Thái t.ử thật sự khiến như tắm trong gió xuân.
Cả kinh thành cũng chỉ Nhược Huyên là sợ khuôn mặt lạnh lùng của , thậm chí ngày nào cũng chọc tức .
Nhược Huyên bĩu môi: “Không rảnh thì gì?”
Hiên Viên Khuyết: “Tu luyện.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lý do Nhược Huyên miễn cưỡng chấp nhận. Hiên Viên Thần quân vốn chăm chỉ như thế, việc gì sẽ chẳng vô duyên vô cớ thăm ai.
Nhược Huyên hỏi: “Vậy nếu gặp nguy hiểm, Hiên Viên ca ca đến cứu ?”
Hiên Viên Khuyết đạm mạc đáp: “Ừ.”
“Vậy nếu việc cần Hiên Viên ca ca giúp đỡ, sẽ giúp chứ?”
Bông hoa như một, thật phiền phức. Hắn nếu đồng ý, nàng nhất định sẽ nghĩ một trăm lý do để đuổi theo hỏi cho đến khi đồng ý mới thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/chuong-652.html.]
Hiên Viên Khuyết trong lòng quá nguyện ý, nhưng vẫn đáp: “Ừ.”
Nhược Huyên lúc mới thỏa mãn.
~
Ngày hôm , Nhược Huyên cùng cha xuất phát Giang Huyện nhậm chức.
Người tiễn gia đình Nhược Hải ba , gia đình Nhược Hà ba , gia đình Nhược Sơn bốn , còn Thái hậu, Hiên Viên Khuyết, Hiên Viên Kiệt và mấy bạn .
Nhược Hải năm triệu hồi kinh thành, thăng Tam phẩm Đại tướng quân kiêm Tổng phó tướng Phi Yến quân. Mỗi ngày huấn luyện binh lính bận rộn, nhưng buổi tối thể về phủ, nhờ mới thể cùng vợ con đến tiễn đưa. Nhược Chu thì mặt. Ba năm , tham gia thi Võ cử, đỗ Võ Trạng nguyên và gia nhập Phi Yến quân, Bắc Cương rèn luyện. Bắc Cương hằng năm cứ lập đông là chiến sự lớn nhỏ, theo con đường võ quan thì chiến trường là nơi thăng tiến nhanh nhất.
Trên đời thái bình tuyệt đối, luôn những xung đột và chiến tranh lớn nhỏ. Mỗi vị đại tướng quân triều đình đều là dùng mạng đổi lấy công danh.
Nghi Sơ ba năm sinh một con trai, nàng và Nhược Hà mấy năm nay sống ở huyện Sa Khê, hôm nay hai vợ chồng đặc biệt từ Sa Khê đến kinh thành để tiễn chân.
Còn Nhược Sơn, Chiêu Hoa Huyện chúa phát hiện tin vui đúng ngày tắm ba của Hiên Bảo, tiếp đó ba năm ôm hai đứa, sinh hạ một trai một gái. Nhược Giang vì vợ con nên cuối cùng về huyện Sa Khê đại phu mà phần lớn thời gian lưu kinh thành. Con còn nhỏ, nỡ để vợ con chịu cảnh xe ngựa mệt nhọc. Tuy nhiên Nhược gia ở Sa Khê cũng mở y quán, thuê đại phu khám, mỗi năm sẽ về đó hai , mỗi một tháng.
Nhược Xuyên ba năm thành với của Tiết phú hộ là Tiết Yến, sinh một con trai. Vì Tiết Yến tin vui, t.h.a.i nghén nghiêm trọng nên Nhược Xuyên thể kinh, dự định sẽ Giang Huyện thăm Nhược Huyên.
Lôi bà t.ử thích sống ở huyện Sa Khê, vì thế Nhược Xuyên và Nhược Hà mấy năm nay về đó xử lý việc buôn bán của Nhược gia, trấn thủ hậu phương.
Lúc , Nhược Huyên đang “treo” mấy đứa trẻ con nghịch ngợm.
Nhược Hi ôm eo Nhược Huyên: “Không cho tỷ tỷ ! Muốn thì mang theo với!”
Hai đứa con của Chiêu Hoa Huyện chúa và con trai Nhược Hà, mỗi đứa ôm một chân Nhược Huyên: “Tỷ tỷ mang theo với, ở cùng tỷ.”