Phúc Tinh Nhỏ Chốn Điền Viên - Chương 642

Cập nhật lúc: 2025-12-17 00:49:28
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

"Ta đoán chắc chắn là vàng bạc châu báu!"

 

"Ta cũng đoán , con sông ngàn năm qua bao nhiêu thuyền chìm, bên trong..."

 

tiến lên thử nhấc, phát hiện thế mà nhấc nổi!

 

Trời! Vừa nãy hai em Nhược gia thế nào mà mặt đổi sắc di chuyển cái rương to ? Hại bọn họ tưởng cái rương nặng lắm!

 

"Nặng thế , bên trong chắc chắn là vàng bạc !"

 

Nhược Xuyên mở rương ngay tại chỗ, đạo lý tiền lộ ngoài vẫn hiểu, chợt hiểu tại Huyên Bảo bảo Ngũ ca đến câu cá!

 

Nhược Xuyên giao lưỡi câu lớn cho Nhược Sơn: "Ngũ ca, câu , thử xem còn câu nữa ."

 

Cổ chưởng quầy: "Thuyền tạm thời đừng di chuyển, cứ câu quanh đây xem ."

 

Nhược Sơn cũng từ chối, chuyện rõ ràng là bánh từ trời rơi xuống a! Đương nhiên thử xem còn cái nào .

 

Nhược Sơn ném lưỡi câu lớn xuống nước. Hắn còn nhịn lắc lắc dây thừng, để lưỡi câu d.a.o động đáy nước, xem chạm cái rương nào .

 

Hắn Nhược Huyên ở đây, lưỡi câu dù im đáy sông thì mấy cái rương đó cũng sẽ tự động c.ắ.n câu.

 

Thủy thủ thuyền đều xúm xuống mặt sông, xem câu thêm cái rương nào . Kể cả chiếc thuyền hoa cách đó xa. Chiếc thuyền hoa bắt đầu tiến gần, họ cũng sai tìm lưỡi câu! Mọi đều cảm thấy sông chắc chắn chỉ một cái rương.

 

Sự thật đúng là chỉ một cái.

 

Nhược Sơn dùng sức lắc lưỡi câu, bao lâu , cảm thấy lưỡi câu móc trúng vật gì đó!

 

Hắn kích động : "Câu ! Câu !"

 

Nhược Sơn: "Mau kéo lên!"

 

Cổ chưởng quầy cũng kích động: "Mau, mau kéo lên xem là cái gì!"

 

" đấy, mau kéo lên!"

 

...

 

Dưới sự thúc giục của , Nhược Sơn kéo "cá lớn" sông lên!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/chuong-642.html.]

Lại là một cái rương lớn. Kích thước y hệt cái nãy.

 

Nhược Xuyên tiến lên giúp khiêng rương lên thuyền, nặng y như cái !

 

Những khác cũng thử nhấc. Nặng quá!

 

"Tiếp tục, tiếp tục câu , xem còn nữa !" Nhược Xuyên giục.

 

Nhược Sơn mệt , giao lưỡi câu cho Nhược Xuyên, Nhược Xuyên học theo dáng vẻ của Nhược Sơn tiếp tục câu. Không bao lâu câu lên một cái! Chỉ là cái nhẹ hơn chút.

 

Mọi kích động hô: "Tiếp tục! Tiếp tục, chắc chắn vẫn còn!"

 

Nhược Xuyên ném lưỡi câu xuống sông.

 

Hiên Viên Khuyết âm thầm nhắc nhở Nhược Huyên: "Gần đủ đấy, còn tự thu túi Càn Khôn ."

 

Nhược Huyên lời, âm thầm thu hết mấy cái rương còn sông túi Càn Khôn.

 

Tiếp đó, Nhược Sơn, Nhược Xuyên, Cổ chưởng quầy và cả đám thủy thủ thị vệ thuyền đều cầm cần câu thử vận may câu "cá lớn", đáng tiếc chẳng ai câu gì nữa.

 

đề nghị mở rương xem là gì, Nhược Sơn sang Nhược Huyên. Người thuyền đều là của Hiên Viên Thần quân, đều đáng tin cậy, Nhược Huyên gật đầu: "Ngũ thúc mở xem là gì ạ?"

 

Nhược Sơn và Nhược Xuyên liền mở rương , cho xem bên trong mấy cái rương chứa gì.

 

Cái rương đầu tiên chứa đầy vàng thỏi, từng thỏi vàng xếp ngay ngắn trong rương, kín mít một kẽ hở.

 

"Chỗ bao nhiêu vàng a?"

 

"Vài vạn lượng chứ chẳng chơi?"

 

"Một rương to thế , chắc mười vạn lượng đấy nhỉ?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Không đến mười vạn lượng ." Cổ chưởng quầy - vị đại quản gia cai quản kim khố ngân khố của Hiên Viên Khuyết, , là bốn vạn lượng, một rương bốn vạn lượng.

 

Nhược Sơn mở một cái rương khác cùng kích cỡ, là một rương đầy vàng thỏi.

 

"Trời ơi, là vàng thỏi!"

 

"Hai rương cộng chắc mười vạn lượng ?"

 

Cổ chưởng quầy lắc đầu, "Chưa đến." cũng gần bằng, thiếu hai vạn lượng nữa là đủ. Nếu hai cái rương cũng là vàng, thì tuyệt đối vượt quá mười vạn lượng.

 

 

 

Loading...