Hầu gia bước tới, vỗ vai , quan sát một lượt gật đầu:
“Không tệ, so với chúng gặp con, cường tráng hơn nhiều.”
Chu Đàn Uyên sững :
“Người… từng đến?”
Phu nhân lau nước mắt :
“Nương nhớ con quá… nên đến. May mà con khỏi.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bà sang , mắt sáng lên:
“Đây là Bán Hạ ? Thật là đáng yêu.”
Ta ngoan ngoãn hành lễ:
“Bái kiến cữu mẫu.”
Rồi sang Hầu gia:
“Bái kiến cữu cữu.”
Phu nhân yêu thích buông, véo má , véo bên trái xong véo bên , miệng lẩm bẩm:
“Gương mặt … mềm thế ?”
Ta véo đến biến dạng, rõ:
“Cữu mẫu… mặt con sắp đỏ …”
Trạch nhi bên cạnh vỗ tay :
“Tỷ tỷ đỏ mặt! Tỷ tỷ đỏ mặt!”
-HOÀN CHÍNH VĂN-
Phiên ngoại:
Lại thêm một vòng xuân hạ thu đông.
Thân thể khỏe hẳn, còn dễ dàng phát bệnh nữa.
Kiều Kiều cũng thể chuyện, chỉ là từng chữ từng chữ bật , lúc gấp thì múa tay loạn xạ, tự gấp đến xoay vòng.
Có nàng “tiểu thư ăn kẹo”, hiệu mãi, chỉ “tỷ”… “kẹo”… còn chữ “ăn” thế nào cũng , cuối cùng sốt ruột ba vòng tại chỗ, nhét kẹo miệng cho xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-tinh-an-la/9-phien-ngoai.html.]
Chu Đàn Uyên giữ lời, dẫn săn thỏ.
Hắn dạy trèo cây, Hầu gia thấy, lập tức xách luyện võ.
“Đường đường laf thế t.ử hầu phủ, trèo cây móc tổ chim, còn thể thống gì!”
Sau đó luyện thành một bản lĩnh trở về, việc đầu tiên là vác lên cây.
“Thấy , thế là lên .”
Ta cành cây, chân đung đưa giữa trung, sợ đến ôm c.h.ặ.t cành buông.
Hắn đến ngửa ngửa , ném đầy đầu lá cây.
Mẫu cũng còn đến chùa nữa.
Bà , Phật tổ dù linh thiêng, cũng bằng tự trông coi mà yên tâm.
Bà dạy và Kiều Kiều chữ.
Kiều Kiều cầm b.út như cầm cuốc, một nét vung xuống là mực b.ắ.n tung tóe, chữ giấy như gà bới.
Mẫu cũng giận, nắm tay nàng, từng nét từng nét mà dạy.
Ta sấp bàn chữ, Trạch nhi ở bên cạnh quấy phá, cầm b.út vẽ râu lên mặt .
Ta đuổi theo nó chạy khắp sân, cũng vẽ cho nó một khuôn mặt mèo hoa.
…
Rất lâu , Đinh Đại Cường nhắc đến Thẩm Vọng.
Hắn đ.á.n.h gãy chân, ném xuống sông, lạnh suốt một đêm. Khi cứu lên, gần như qua khỏi.
Đinh Đại Cường :
“Là của sòng bạc . Nợ quá nhiều, trả nổi.”
Ta trầm mặc lâu.
Lúc mới nhận … lâu , còn nhớ đến nữa.
-HẾT-