PHÚC TINH AN LA - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:21:08
Lượt xem: 1,981
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta chợt nhớ đến Thẩm Vọng.
Hắn là sách, những việc đó là thô tục.
Cho nên từng chơi cùng , chỉ khuyên ở trong nhà, đừng ngoài, kẻo phát bệnh.
Chu Đàn Uyên xoa đầu :
“Đợi khỏi, còn thể săn thỏ cho , thả diều cho .”
Lão phu nhân mắt đỏ, khuyên nữa.
Hắn tự nhốt trong phòng, uống t.h.u.ố.c.
Ta trèo qua cửa sổ , nhưng niêm phong cả cửa sổ.
Ta lo đến cuồng.
Mẫu ở Phật đường chép kinh cầu phúc cho .
Lão phu nhân mang ghế chờ trong viện.
Trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng gào thét, từng tiếng một, dần dần khàn , yếu .
Ta áp tai khe cửa, nước mắt ngừng rơi, ướt đẫm cả ống tay áo.
Từ sáng đến tối.
Trong viện thắp đèn l.ồ.ng, ánh sáng vàng nhạt lay lắt, như sắp tắt tắt.
Trong phòng bỗng im bặt.
Ta áp lên cửa, tai dán c.h.ặ.t ván gỗ, cố .
Hy vọng trong lòng từng chút một rơi xuống.
Chẳng lẽ …
Cửa đột nhiên mở .
Một đôi tay kịp thời đỡ lấy đang ngã xuống.
Là Chu Đàn Uyên.
Mặt đầy mồ hôi, tóc dính trán, sắc mặt tái nhợt, nhưng nở nụ .
“Ca ca! Huynh khỏi ?”
“Ta… khỏi .”
Lão phu nhân sững một thoáng, lấy khăn lau khóe mắt:
“Bán Hạ quả nhiên là tiểu phúc tinh.”
Tiền ma ma cũng kìm lệ rơi.
Đại phu đến bắt mạch, độc trong Chu Đàn Uyên giải, chỉ là thể còn hư nhược, cần vận động nhiều, từ từ dưỡng .
Chu Đàn Uyên :
“Bán Hạ, đợi khỏi hẳn, cho cưỡi tiểu mã.”
Cưỡi ngựa con?
Mắt sáng lên.
—
Ngày chúng hồi kinh, Thẩm Vọng bỗng xông , kéo lấy .
“An La! Ca tìm nhà của , mau theo !”
Ta kéo loạng choạng một bước.
của … chẳng đang ở hầu phủ ?
Đinh Đại Cường từ bên cạnh lao tới, nắm c.h.ặ.t cổ tay Thẩm Vọng.
“Thẩm Vọng, buông tay. Ngươi tìm nhà của An La, nhưng ngươi nhà nàng là ai ?”
Ánh mắt Thẩm Vọng đảo một vòng, đắc ý :
“Biết nhà họ Lý ở ngõ Tây chứ? Đại phú hộ đấy! Rất giàu! Dù các ngươi là hầu phủ, nhưng Lý lão gia , ông sẵn lòng bỏ một trăm lượng chuộc , đón ‘con gái’ của về!”
Đinh Đại Cường sững , lập tức đá một cái, chỉ mặt mà mắng:
“Họ Thẩm ! Lý Đại Dũng đó mua ít nha đầu nhà nghèo về đồng dưỡng tức cho thằng con ngốc của ! Hắn lấy con gái? Tháng còn đ.á.n.h c.h.ế.t một đứa!”
Hắn tức đến thở hổn hển:
“Ngươi bán An La cho ?”
Chu Đàn Uyên từ lúc nào bước tới, giẫm lên ngón tay Thẩm Vọng, từ từ nghiền xuống.
“Ngươi dám?”
Thẩm Vọng đau đến nghiến răng, vẫn cố cãi:
“Đồng dưỡng tức gì chứ? Đó là đại thiện nhân! Đừng bậy!”
Đinh Đại Cường xắn tay áo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-tinh-an-la/8.html.]
“Có giỏi thì đối chất! Phu nhân là cọp cái, Lý Đại Dũng nạp cũng ! Ai mà chỉ một đứa con trai!”
Ta yên tại chỗ, gương mặt đỏ bừng của Thẩm Vọng, bỗng thấy xa lạ vô cùng.
“Ca… tìm thật sự . Thế t.ử chính là ca ca của , cũng mẫu .”
Mẫu bước tới, ôm lòng, Thẩm Vọng:
“Thẩm công t.ử, tra rõ. Năm xưa phụ mẫu ngươi đem ngọc bội An La cầm, tám mươi lượng. Hai năm , cuộc sống của các ngươi đột nhiên khá lên, đều nhờ bạc .”
“ khi An La rơi xuống nước phát bệnh, các ngươi ngay cả đại phu cũng mời, chỉ đốt bùa hòa nước cho nó uống. Nếu An La mệnh lớn…”
Ta sững sờ.
Hóa … “thuốc” năm đó, mua bằng tiền, mà chỉ là tro bùa?
Họ tiêu sạch tiền, liền tin.
Sắc mặt Thẩm Vọng trắng bệch từng chút một, môi run rẩy:
“Không … …”
Mẫu dừng :
“Sau khi phụ mẫu ngươi qua đời, ngươi nuôi An La, là đợi nhà nó tìm đến, để báo đáp ? Dù ngọc bội tầm thường, là gia thế của nó nhỏ.”
“Nếu ngươi đem ngọc bội cầm, năm đó cũng nhận nhầm , để lạc mất nữ nhi suốt bao năm như .”
Chu Đàn Uyên ánh mắt lạnh lẽo, chân đạp mạnh hơn.
Thẩm Vọng kêu t.h.ả.m một tiếng.
“Ta đợi hai năm! Hai năm các đều đến! Thân thể nó như cái hố đáy, lấp nổi!”
“Vì các đến sớm hơn!”
Chu Đàn Uyên cúi đầu , trong mắt tràn đầy chán ghét:
“Ngươi xứng ca ca của An La. Cút.”
Mẫu bế lên xe ngựa.
Phía , Thẩm Vọng gọi lớn:
“An La!”
Ta đầu.
“Thẩm đại ca… cảm tạ từng ca ca của . … thể gọi là ca nữa.”
21
Kinh thành.
Trước cổng hầu phủ đầy .
Hầu gia và phu nhân đang chờ chúng .
Ta xuống xe ngựa, một ảnh nhỏ xíu lảo đảo chạy về phía .
Là một tiểu hài t.ử còn thấp hơn cả .
Nó chạy đến mặt, đưa tay nhỏ , nắm c.h.ặ.t ngón tay .
“Tiểu tỷ tỷ xinh !”
Mẫu :
“Trạch nhi, đây là Bán Hạ tỷ tỷ.”
Trạch nhi nhào tới, ôm lấy .
“Chụt” một cái, hôn lên mặt , nước miếng dính đầy.
Chu Đàn Uyên bên xe, động, vẻ mặt phức tạp.
Trạch nhi cũng thấy , lảo đảo chạy tới.
Giơ tay :
“Ca ca… … ôm ôm.”
Chu Đàn Uyên do dự một chút, cúi xuống, ôm nó lòng, nước mắt rơi xuống.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trạch nhi cảm thấy vai ướt, đầu :
“Ca ca, trời mưa .”
“Vào trong… trong tránh mưa.”
Phu nhân bên cạnh lau nước mắt , bước tới bế Trạch nhi xuống.
Hai tay Chu Đàn Uyên trống , ánh mắt thoáng tối , đó chút lúng túng:
“Con hại Trạch nhi… con chỉ ôm nó thôi… thể con khỏe…”
Chưa xong, phu nhân nức nở, ôm chầm lấy .
“A Uyên của … nương vẫn luôn chờ con trở về.”