PHÚC TINH AN LA - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:20:06
Lượt xem: 1,897
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vô liêm sỉ!”
Thẩm Vọng đỏ bừng mặt:
“Ngươi là ai? Dựa xen chuyện chúng ?”
Chu Đàn Uyên để ý đến , sang hỏi :
“Muốn theo về ? Nhìn bộ dạng của , ngươi về bán thêm một .”
“Nghe kẻ mua trẻ con về, đ.á.n.h gãy tay chân bắt ăn xin.”
Ta run lên, lắc đầu.
Thẩm Vọng cuống lên:
“An La! Ca chỉ còn mỗi ! Ta cũng Ngô Ngọc Lương lừa, chính bảo từ bỏ , còn lừa sòng bạc. Ca chỉ là nhất thời hồ đồ!”
“Ca chỉ thắng thật nhiều tiền về chữa bệnh cho . Ca cũng là vì !”
“Muội mà, tiền t.h.u.ố.c của … quá nhiều… như hố đáy, sắp ép phát điên !”
Thì những vết bầm tím mặt … là do bọn tay chân sòng bạc đ.á.n.h ?
“Ca.”
“ bỏ rơi hai .”
Vì cho … mà thể bán , bỏ ?
Sắc mặt đổi, lẽ cũng ngờ .
Chu Đàn Uyên tựa thành xe, lười biếng lên tiếng:
“An La giờ là nha của hầu phủ . Ngươi mang , . Lấy một trăm lượng đến chuộc.”
Thẩm Vọng sững :
“Một trăm lượng? Ta .”
“Không ? Không thì đến đây gì? Mau cút!”
Ca xoài xe ngựa, dang tay dang chân, bắt đầu gào :
“Hầu phủ cướp ! Giữa ban ngày cướp dân nữ lương thiện! Không còn thiên lý nữa!”
Người phố tụ , chỉ trỏ bàn tán.
Sắc mặt Chu Đàn Uyên trầm xuống như nước:
“Cứ đè qua.”
Tim nhảy lên tận cổ họng.
Xa phu vung roi, ngựa bước lên một bước.
Thẩm Vọng bật dậy, chạy nhanh hơn cả thỏ.
15
Ta tưởng chuyện qua.
Không ngờ ngày hôm , tìm đến tận cửa.
Khi lão phu nhân gọi đến tiền sảnh, Thẩm Vọng ở đó, thấy liền nhào tới.
“An La!”
Ta lùi một bước.
Lão phu nhân hỏi:
“An La là đứa trẻ do phụ mẫu ngươi nhặt về ?”
Thẩm Vọng sững :
“Lão phu nhân ? Tuy là nhặt về, nhưng đối với nó .”
Tiền ma ma kéo về bên .
Ta Thẩm Vọng, mở miệng:
“Ca, sẽ theo trở về.”
Sắc mặt đổi, chỉ mà mắng:
“An La! Ngươi phú quý mờ mắt ? Quên sống khổ thế nào ? Ta đối xử với ngươi , ngươi đều quên hết ? Đồ vô lương tâm!”
Ta quên.
Chính vì quên… nên mới thể chấp nhận, ca ca trở thành như .
“Ca, bán để trả nợ c.ờ b.ạ.c ?”
Hắn buột miệng:
“Làm ngươi ? Ta …”
Nói xong, chính cũng chột , dám .
Đó là chuyện Chu Đàn Uyên tối qua tra .
Sau khi bán nhà, Thẩm Vọng Ngô Ngọc Lương dụ dỗ, rằng sòng bạc thể gỡ vốn.
Gỡ thì thể đưa lên kinh ứng thí, tiền mua t.h.u.ố.c.
Hắn động lòng.
Kết quả thua sạch, còn mắc một đống nợ nặng lãi.
Nếu trả, sẽ c.h.ặ.t t.a.y , như cả đời thể thi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-tinh-an-la/6.html.]
Sắc mặt biến đổi liên hồi, cuối cùng gượng :
“An La, cũng nuôi ngươi hai năm. Ngươi thể giúp ca một chút ? Hoặc chỉ cần ngươi cho năm trăm lượng, đợi gỡ vốn, chúng thể sống cùng .”
“Ca… lấy năm trăm lượng?”
Thẩm Vọng cam lòng:
“Lão phu nhân, mà. Ta tôn t.ử thể , là phúc, cho nó để bổ mệnh, chẳng lẽ nên cho chút bồi thường ?”
Tim lạnh hẳn.
Người ca ca từng thông tuệ, tự trọng… mất ?
Chu Đàn Uyên bước , xuống bên cạnh lão phu nhân, nhạt:
“Không cho. Muội ngươi là tự nguyện bán cho , liên quan gì đến ngươi?”
Thẩm Vọng:
“An La! Vì ngươi bán hầu phủ?”
Nước mắt từ lúc nào tràn đầy mặt.
“Ca.”
“Nếu bán… c.h.ế.t đói .”
Hắn há miệng, như bóp nghẹt cổ họng, nên lời.
Thẩm Vọng đuổi .
Ta trở về phòng, một trận, nước mắt ngừng .
Chu Đàn Uyên ngoài cửa hồi lâu, cuối cùng nhịn lên tiếng:
“Đừng gào nữa, ồn đến tai .”
Ta nức nở, để ý đến .
Hắn :
“Bánh phù dung ăn ?”
Ta lau nước mắt, với đôi mắt đỏ hoe, mở hé cửa một khe nhỏ.
“Ăn.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn…
—
Ngày rằm, Chu Đàn Uyên phát bệnh.
Lần phát bệnh, lão phu nhân cho dọn sạch trong viện từ . Kết quả hôm , chỉ đập nát phòng, mà còn tự thương tích đầy , hôn mê ba ngày.
Lần rời .
Khi lão phu nhân cho dọn , lén trốn .
Ban đêm, xổm cửa sổ , lắng tai động tĩnh.
Không tiếng gì.
Yên tĩnh đến mức… như thể bên trong treo cổ.
Tim thót lên, đẩy cửa bước .
Trong phòng tối đen như mực, chỉ ánh trăng len qua cửa sổ.
Chu Đàn Uyên co quắp giường, cong như con tôm, sắc mặt trắng bệch, trán đầy mồ hôi, môi c.ắ.n đến bật m.á.u.
Ta từng thấy ai đau đến mức , .
Chu Đàn Uyên đau đến chịu nổi, bắt đầu lăn lộn, đập đầu tường.
Ta sợ c.ắ.n lưỡi, vội chạy tới, đưa cổ tay miệng .
“Thế t.ử, c.ắ.n ! Cắn sẽ đau!”
Hắn mở mắt, mắt đỏ ngầu, nghiến răng :
“Cút …”
“Người c.ắ.n !”
“Cút! Ngươi còn đưa qua, c.ắ.n gãy cành của cây phát tài ngươi, tin ?”
Ta tin, lao tới, đưa cổ tay đến bên miệng .
“Người c.ắ.n , vốn là đến để bổ mệnh cho thế t.ử.”
Hắn đưa tay lên cổ , lỏng lẻo siết , cố hết sức kìm chế, đẩy , mắng một câu “đồ ngốc”.
“Cút ngoài!”
Hắn ném gối, đuổi khỏi phòng.
Ta tựa cửa, lắng động tĩnh bên trong.
Không qua bao lâu.
Trong phòng rốt cuộc cũng yên tĩnh .
Ta đẩy cửa bước .