PHÚC HỌA TƯƠNG Y - CHƯƠNG 5

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:30:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn phòng Ban giám hiệu trường St. Light tối nay ánh đèn rực rỡ như những bữa tiệc tại Thanh Vân Cư. Thay đó là thứ ánh sáng huỳnh quang trắng ở mức trung bình, tạo một bầu khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Trên chiếc bàn gỗ gụ bóng loáng, hồ sơ về vụ ẩu đả tại nhà ăn ngay ngắn như một bản cáo trạng.

 

Bà Nhã đó, đôi chân vắt chéo một cách quý phái, chiếc túi Hermes da cá sấu đặt bên cạnh như một thứ v.ũ k.h.í khẳng định đẳng cấp. Đối diện bà là chị Lan, vẫn mặc bộ đồ giản dị của một kiến trúc sư tự do, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ kiên định hề sợ hãi. Thầy Hiệu trưởng, một đàn ông trung niên vốn quá quen với việc giữa những cuộc chiến của các phụ thượng lưu, đang lúng túng lật giở từng trang báo cáo.

 

" nghĩ chúng nên thẳng vấn đề," bà Nhã lên tiếng , giọng bà sắc lạnh như một lưỡi d.a.o rút khỏi bao. "Sự việc ngày hôm nay chỉ là một cuộc cãi vã thông thường. Việc học sinh mới chuyển đến như em Tú Anh dùng những ngôn từ vô giáo d.ụ.c để kích động bạo lực là điều thể chấp nhận tại một ngôi trường truyền thống như St. Light. Điều ảnh hưởng trực tiếp đến tâm lý học tập của con trai Gia Bách, vốn dĩ cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để chuẩn cho kỳ thi quốc tế."

 

Chị Lan khẽ mỉm , một nụ chứa đựng sự mỉa mai mà là sự thấu hiểu đến đau lòng. "Chị Nhã, xem bộ đoạn băng ghi hình. Tú Anh nhà kích động bạo lực. Cháu chỉ ngăn cản một hành vi bắt nạt trắng trợn. Nếu việc bảo vệ một bạn x.úc p.hạ.m là vô giáo d.ụ.c, thì tự hỏi chúng đang dạy bọn trẻ điều gì trong ngôi trường đắt đỏ ? Dạy chúng cách im lặng cái ác để giữ vững bảng điểm ?"

 

"Chị Lan!" Bà Nhã đập tay xuống bàn, tiếng vang khô khốc khiến thầy Hiệu trưởng giật . "Đừng dùng những triết lý rẻ tiền đó để bao biện cho sự nổi loạn. Ở Thanh Vân Cư và ở St. Light, chúng những quy tắc riêng. Kẻ yếu đào thải là quy luật tự nhiên. Nếu em Lý Tứ thể tự bảo vệ bằng học lực và vị thế, thì đó là của gia đình em đó. Còn việc con gái chị xen chuyện của khác, náo loạn nhà ăn, là một hành vi phá hoại trật tự."

 

Bà Nhã sang phía thầy Hiệu trưởng, ánh mắt lệnh: " yêu cầu nhà trường hình thức kỷ luật nghiêm khắc đối với Tú Anh. Một bản kiểm điểm trường hoặc đình chỉ học tập một tuần để cháu thời gian xem xét tư cách của . Nếu , sẽ xem xét việc tiếp tục tài trợ cho quỹ học bổng năm nay."

 

Thầy Hiệu trưởng đổ mồ hôi hột. Một bên là nhà tài trợ lớn nhất, một bên là lẽ mà ông vốn dĩ bảo vệ. Ông sang chị Lan, hy vọng thấy một sự nhượng bộ, nhưng ông chỉ thấy một sự cứng cỏi như đá tảng.

 

"Thưa chị Nhã," chị Lan bình thản đáp, giọng chị vẫn giữ sự nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. "Kỷ luật dựa công bằng. Nếu chị kỷ luật Tú Anh vì tội xen chuyện khác, thì chị cũng kỷ luật những học sinh bắt nạt Lý Tứ. Còn nếu chị dùng sức mạnh tài chính và địa vị để ép buộc nhà trường xử oan cho một đứa trẻ, thì e rằng chính chị mới là đang phá hoại nền móng của ngôi trường ."

 

Chị Lan dậy, thẳng mắt bà Nhã: "Phúc họa đời đúng là tương y, chị Nhã ạ. Chị đang cố xây cho con một tòa tháp bằng vàng, nhưng quên mất việc dạy con cách mới là nền móng vững chắc nhất. Một tòa tháp nền móng nhân cách thì càng cao sẽ càng dễ sụp đổ. sẽ để Tú Anh bản kiểm điểm vì một hành động đúng đắn. Nếu trường St. Light thể phân biệt là bắt nạt, là công lý, chúng sẵn sàng rời ."

 

Bà Nhã sững . Trong thế giới của bà, tiền bạc và quyền lực là vạn năng. Bà từng gặp ai sẵn sàng từ bỏ một ngôi trường danh giá chỉ để bảo vệ một thứ "lẽ " mơ hồ. Sự phản kháng của chị Lan chỉ là một cái tát mặt bà, mà nó còn khơi dậy một nỗi sợ hãi thầm kín trong lòng bà: Nỗi sợ rằng hệ thống của bà hề hảo như bà vẫn tưởng.

 

Cuộc họp kết thúc mà sự thống nhất. Chị Lan dắt tay Tú Anh bước khỏi phòng, bóng dáng hai con in dài ánh đèn hành lang, trông họ nhỏ bé nhưng vô cùng tự tại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-hoa-tuong-y/chuong-5.html.]

Trong khi đó, ở một góc tối của sảnh chờ, Gia Bách đó từ lúc nào. Cậu thấy bộ cuộc đối thoại. Cậu thấy bước với gương mặt xám xịt vì giận dữ. Cậu cũng thấy ánh mắt tự hào của chị Lan dành cho Tú Anh.

 

"Gia Bách, về!" Bà Nhã gằn giọng khi thấy con trai.

 

Trên xe về nhà, gian im lặng đến phát điên. Bà Nhã ngừng bấm điện thoại, dường như đang huy động mối quan hệ để gây áp lực lên Ban quản lý khu biệt thự và cả trường học. Gia Bách ở ghế , tay siết c.h.ặ.t gấu áo đồng phục. Lần đầu tiên, cảm thấy khinh bỉ sự quyền lực của . Nó là quyền lực của một cho con, mà là quyền lực của một kẻ độc tài đang sợ hãi sự lung lay của ngai vàng.

 

"Mẹ..." Gia Bách khẽ lên tiếng.

 

"Im lặng! Đừng để thêm một lời nào về chuyện ngày hôm nay nữa. Tối nay, thầy Vĩnh sẽ đến sớm một tiếng. Con chứng minh cho tất cả thấy rằng con là đầu, và sự tồn tại của con bé chỉ là một hạt bụi đáng kể."

 

Đêm đó, Thanh Vân Cư chìm trong một bầu khí u ám. Những tin đồn về vụ việc bắt đầu lan rộng trong các hội nhóm phu nhân. Người bắt đầu chia phe: Một bên ủng hộ sự nghiêm khắc của bà Nhã, một bên bắt đầu cảm thấy rợn sự lạnh lùng của bà.

 

Gia Bách trong phòng học, đối diện với thầy Vĩnh. hôm nay, những con mặt giấy bắt đầu biến hình thành những khuôn mặt nhạo. Cậu thể giải một bài toán đơn giản nhất. Thầy Vĩnh lưng , giọng ông thì thầm như tiếng rắn trườn bò:

 

"Sự phản kháng của kẻ yếu luôn ồn ào, Gia Bách. thép thì bao giờ ồn ào. Thép chỉ lặng lẽ nghiền nát tất cả những gì ngăn cản con đường của nó. Em thép, một hạt bụi gió thổi bay?"

 

Gia Bách cầm b.út, đôi tay run rẩy. Cậu sang bậu cửa sổ, nơi vẽ một dấu nhỏ. Cậu nhận rằng, dù cố gắng thế nào để bài trừ Tú Anh, thì sự tự do mà cô bé mang bắt đầu bén rễ trong tâm trí . Một vết nứt xuất hiện tấm đá cẩm thạch hảo của bà Nhã, và nó đang lan rộng với tốc độ mà một ai nào thể ngăn chặn .

 

Ở nhà bên , Tú Anh đang cùng bên hiên nhà, chia một đĩa trái cây đơn giản. Cô thấy bóng lớp rèm nhà họ Trần và khẽ thở dài.

 

"Mẹ ơi, bạn cứu ?" Tú Anh hỏi nhỏ.

 

Chị Lan lên tầng cao của Thanh Vân Cư, nơi ánh sáng trắng lạnh lẽo vẫn đang tỏa : "Chỉ khi nào tự bước khỏi tòa tháp đó, con ạ. Chúng chỉ thể thắp một ngọn nến, còn trong bóng tối cần ánh sáng đó là sự lựa chọn của mỗi ."

Loading...