PHÚC HỌA TƯƠNG Y - CHƯƠNG 1
Cập nhật lúc: 2026-01-25 04:59:49
Lượt xem: 6
Khu biệt thự Thanh Vân Cư biệt lập một ngọn đồi phía Tây thành phố, nơi mà ngay cả khí cũng dường như thanh lọc để chỉ dành riêng cho những tầng lớp tinh hoa. Những con đường nội khu lát đá cẩm thạch xám, sạch bóng đến mức thể soi thấy khuôn mặt lo âu của bất kỳ ai vô tình để lộ cảm xúc thật.
Ở đây, sự yên tĩnh đại diện cho bình yên, mà là một loại kỷ luật sắt thép. Những hàng tùng bách cắt tỉa theo một khuôn mẫu duy nhất, đều tăm tắp như những lính gác canh giữ cho sự tôn nghiêm của các gia tộc sống bên trong.
Tối nay, Thanh Vân Cư rực rỡ hơn thường lệ. Ánh đèn neon từ những căn biệt thự phong cách tân cổ điển tỏa thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Tâm điểm của sự chú ý dồn về căn biệt thự 01, dinh cơ của gia đình bà Nhã. Đây chỉ là một bữa tiệc tân gia họp mặt thông thường, mà là một buổi "lễ đăng quang" ngầm.
Bên trong sảnh chính, tiếng nhạc cổ điển dìu dặt len lỏi giữa những cuộc trò chuyện hạ thấp tông giọng. Những phụ nữ quyền lực nhất khu phố đang tụ họp. Họ là vợ của các bác sĩ trưởng khoa, các chủ tập đoàn những viên chức cao cấp.
Họ cầm tay những ly rượu pha lê, diện những bộ cánh thời thượng nhất từ các sàn diễn quốc tế, nhưng ánh mắt ngừng đảo qua để dò xét đối phương. Tại Thanh Vân Cư, việc khoác lên bộ đồ hiệu nào quan trọng bằng việc con cái họ đang thứ mấy trong bảng xếp hạng trường quốc tế.
Bà Nhã ở trung tâm phòng khách, chiếc váy lụa đen ôm sát tôn lên phong thái của một nữ hoàng vương miện. Bà mỉm , một nụ đo đạc chính xác đến từng milimet, đủ để tỏ thiện nhưng cũng đủ để khẳng định vị thế bề .
"Các chị dùng thêm chút vang trắng nhé," bà Nhã khẽ nhấp một ngụm rượu, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến những tiếng xì xào xung quanh lập tức im bặt.
"Thanh Vân Cư chúng từ đến nay chấp nhận sự tầm thường. Gia Bách nhà đạt thủ khoa kỳ thi liên tỉnh, cũng chỉ là để giữ vững cái danh giá chung cho khu phố thôi. luôn với cháu rằng: Ở cái nơi mà ai cũng xuất sắc và tài hoa, nếu con nhất, thì con chính là kẻ thụt lùi."
Lời nhẹ tênh nhưng nặng tựa ngàn cân. Những xung quanh thoáng sượng sùng. Bà Tuệ, của Lý Tứ, khẽ siết c.h.ặ.t quai túi xách da cá sấu, nụ môi bà trở nên méo mó. Ai cũng hiểu, lời của bà Nhã là một tối hậu thư: Nếu con cái họ theo kịp tốc độ của Gia Bách, họ sẽ gạt khỏi vòng tròn quyền lực của Thanh Vân Cư.
Cách đó xa, ông Minh chồng bà Nhã, đang gượng tiếp chuyện những đàn ông khác. Ông vốn là một bác sĩ danh tiếng với bàn tay vàng trong giới phẫu thuật, nhưng trong ngôi nhà , tiếng của ông luôn lấn át bởi tham vọng của vợ. Ông vợ đang say sưa trong vòng vây tán tụng, khẽ liếc lên phía cầu thang tối mờ.
Ông rõ, danh hiệu "thủ khoa" rực rỡ của con trai đổi bằng những đêm trắng Gia Bách thức đến 3 giờ sáng, những cơn đau dày co thắt đến tái mặt và những lọ t.h.u.ố.c bổ não chất đầy trong ngăn kéo bí mật. Đã bao lâu ông cùng con đá một trận bóng đơn giản là ăn một bữa cơm nhắc đến điểm ? Ông nhớ nổi. Sự im lặng của ông tối nay chính là một loại đồng phạm, sự dung túng đắt giá nhất để bảo vệ cái vỏ bọc hảo mà bà Nhã dày công xây dựng.
Ở một góc khuất ban công tầng hai, Gia Bách lặng lẽ như một bức tượng sáp. Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, mái tóc vuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt sâu hoắm và mệt mỏi. Cậu xuống đám đông bên với sự ghẻ lạnh thầm lặng. Cậu cảm thấy giống một con , mà giống một món hàng trưng bày cao cấp, một con át chủ bài mà mang để đặt cược trong cuộc chơi danh vọng với những bà phu nhân quyền quý khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-hoa-tuong-y/chuong-1.html.]
"Này Bách, ông định hóa đá ở đây đến bao giờ?" Một giọng lém lỉnh vang lên từ phía .
Đó là Lý Tứ, con trai một gia đình kinh doanh bất động sản giàu nhưng luôn coi là "vết đen" của Thanh Vân Cư vì học lực trung bình. Lý Tứ cầm chiếc điện thoại chơi game, ngón tay lướt nhanh thoăn thoắt để trốn tránh thực tại.
" thật, cái khí giống một buổi tế lễ hơn là tiệc ăn mừng đấy," Lý Tứ tặc lưỡi. "Ông xem, bà đang bác Nhã ông như xin bí kíp luyện đơn . Cứ đà , ngày mai nhốt trong phòng với đống đề toán khó như quỷ cho mà xem. Khổ ông, thủ khoa thì gì vui khi mà đến cả thở cũng khác lập trình sẵn như thế?"
Gia Bách từng lời mà đáp, ánh mắt chợt dán c.h.ặ.t một chiếc xe tải chở đồ cũ kỹ dừng căn biệt thự 04, căn hộ vốn bỏ trống gần một năm nay khi chủ cũ phá sản. Sự xuất hiện của chiếc xe tải bạc màu, đầy những vết trầy xước như một vết mực đen rơi tờ giấy trắng tinh khôi của khu phố. Một phụ nữ với mái tóc cột cao đơn giản bước xuống xe, mà các bà các cô trong khu gọi là chị Lan, theo là một cô gái trẻ tầm tuổi Gia Bách.
Cô bé đó Gia Bách cũng tên. Tên là gì nhỉ? À là Tú Anh. Cô bé mặc váy áo lộng lẫy như những cô tiểu thư đài các khác vẫn chưng diện mỗi ngày trong khu, chỉ đơn giản là quần jeans trơn và áo phông rộng thùng xình. Tú Anh thản nhiên vươn vai giữa làn khí lạnh của đêm tối, hít một thật sâu lên bầu trời đầy , phớt lờ những ánh mắt tò mò và đầy định kiến đang đổ dồn từ phía dinh cơ nhà họ Trần. Sự tự do toát từ cử chỉ nhỏ nhất của cô khiến Gia Bách cảm thấy một luồng điện lạ chạy dọc sống lưng. Một sự tự do và phóng khoáng lặng thầm mà bao giờ dám mơ tới.
"Kẻ ngoại đạo ?" Gia Bách lẩm bẩm, thở phả mặt kính ban công tạo thành một lớp sương mờ.
Cùng lúc đó, tại một góc tối nhất của sảnh tiệc, một đàn ông mặc vest đen chỉnh tề đang lặng lẽ quan sát bộ khung cảnh. Người đó là Thầy Vĩnh. Ông uống rượu, tham gia những cuộc tán gẫu phù phiếm. Trên tay ông là một cuốn sổ tay nhỏ màu đen, nơi ông ghi chép những quan sát tâm lý về từng đứa trẻ trong bữa tiệc.
Thầy Vĩnh chỉ là một gia sư. Trong giới thượng lưu, ông coi là một "kiến trúc sư linh hồn". Ông cách tìm điểm yếu nhất trong tâm trí một đứa trẻ để bẻ gãy ý chí phản kháng, đó xây dựng chúng thành những cỗ máy học tập mệt mỏi. Khi ánh mắt sắc lạnh như d.a.o cạo của ông chạm Gia Bách ban công, một nụ chạm đến mắt thoáng hiện môi. Đối với ông , Gia Bách là một kiệt tác sắp thiện, nhưng vẫn cần một "cú hích" cuối cùng để trở nên hảo tuyệt đối.
Dưới sảnh, bà Nhã cũng thấy chiếc xe tải chở đồ nhà chị Lan. Đôi chân mày của bà khẽ nhíu , tạo thành một nếp nhăn nhỏ trán, điều hiếm hoi xảy với một luôn kiểm soát cơ mặt như bà. Sự xuất hiện của một gia đình "tầm thường" tại Thanh Vân Cư là một sự sỉ nhục đối với tiêu chuẩn của bà.
"Ai để cho những như thế chuyển đây nhỉ?" Bà Tuệ bên cạnh thốt lên, giọng mỉa mai.
Bà Nhã trả lời ngay. Bà sang Thầy Vĩnh, khẽ gật đầu với bà như một tín hiệu ngầm. Bà , Thanh Vân Cư chuẩn đón nhận một đợt sóng gió mới. Và trong cuộc chiến bảo vệ cái "Phúc" của gia đình , bà sẽ nương tay với bất kỳ "Họa" nào dám xâm phạm.
Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, tiếng ly tách chạm vẫn lanh lảnh, nhưng trong bóng tối của những căn phòng đóng kín tại Thanh Vân Cư, những bí mật đen tối bắt đầu cựa thức dậy. Những vết nứt mặt hồ tĩnh lặng xuất hiện, và một loại đá quý nào thể lấp đầy chúng nữa.