Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 97: Thà có còn hơn không ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:19:17
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Vân Tú khẽ thở dài một tiếng, vùi đầu chăn.

 

Lúc Bảo Châu đang thầm trò chuyện với Tuyết Cầu, Lâm lão thái cùng các nàng cũng đang suy nghĩ sự việc, ai chú ý đến sự khác thường của Giang Vân Tú.

 

“Ngươi bọn chúng bốn ư?” Bảo Châu kinh ngạc thôi, rõ ràng là nàng chỉ thấy hai chuyện thôi mà?

 

“Ừm, còn hai nữ nhân, giả hai cặp phu thê!”

 

“Hai nữ nhân sẽ là dân tị nạn bọn chúng bắt chứ?” Bảo Châu đoán.

 

Thế nhưng Tuyết Cầu phủ nhận: “Không giống dân tị nạn, dáng gần giống Hương Hương nương!”

 

Hương Hương nương trong miệng Tuyết Cầu chính là Vương Quế Hương, Bảo Châu lập tức cau mày.

 

Nương của nàng là Tây Bắc, chiều cao tính theo hiện đại thì một mét sáu lăm. Thêm đó là Tiên Tuyền tẩy tủy, dọc đường ăn uống , nếu xét về dáng , căn bản liên quan gì đến dân tị nạn.

 

Nếu đối phương cũng như , thì Tuyết Cầu sai, tám phần đều thể là dân tị nạn.

 

thì dọc đường bọn họ cũng gặp ít dân tị nạn, quả thực đội nào giống bọn họ.

 

Vậy thì, hai phu nhân thể cũng là sơn phỉ.

Mèo Dịch Truyện

 

“Tuyết Cầu, ngươi cứ ở bên đó trông chừng, động tĩnh gì thì kịp thời với !” Bảo Châu lập tức hạ lệnh.

 

“Được thôi, Tô Tô!”

 

Bảo Châu tâm thần trở , mày nhíu chặt.

 

Đối phương bốn , sự việc trở nên khó giải quyết hơn một chút.

 

Bảo Châu định mở miệng, nhưng nghĩ nghĩ , nuốt lời đến miệng trở .

 

Thôi , sáng mai cũng muộn, dù Tuyết Cầu trông chừng, sẽ chạy thoát. Cha và các thúc bá vất vả cả ngày , cứ để bọn họ nghỉ ngơi cho thật .

 

Nghĩ , Bảo Châu cũng nhắm mắt .

 

Một đêm ngon giấc, khi trời hửng sáng, trừ bọn trẻ, đều thức dậy từ sớm.

 

Bảo Châu mắc tiểu mà tỉnh giấc, may mà nương nàng lo lắng nàng lạnh, vẫn ở bên cạnh.

 

Giải quyết xong việc cá nhân, ăn một bữa no nê, Bảo Châu cuối cùng cũng nhớ chính sự.

 

“Lương, cha!”

 

“Được ! mà, chúng mặc quần áo cho chỉnh tề nhé, ?” Vương Quế Hương dịu dàng .

 

Bảo Châu ngoan ngoãn gật đầu. Đợi khi mặc chỉnh tề , mấy tiểu t.ử cũng đều dậy cả.

 

“Muội tỉnh !”

 

“Muội mau đây!”

 

“Tiểu mau đây, Tứ ca rửa mặt cho !”

 

“Ngũ ca lau tay cho !”

 

Bảo Châu các ca ca vây quanh, bất đắc dĩ cực độ hưởng thụ sự “hầu hạ thường nhật” của các ca ca.

 

Vừa vặn thoát khỏi các ca ca, thấy Tuyết Cầu truyền âm: “Tô Tô, bọn chúng sắp rời !”

 

“Cái gì! Sao nhanh như ?”

 

“Ừm ừm, đang thu dọn đồ đạc !”

 

“Bọn chúng ?”

 

Đã nhắm bọn mà đến, nên rời bọn chứ?

 

“Kẻ nốt ruồi ở đuôi mày sẽ phía chờ các ngươi!”

 

Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm, khi suy nghĩ một lát liền dặn dò: “Tuyết Cầu, ngươi theo bọn chúng, nếu kẻ báo tin rời , tìm cách giải quyết !”

 

“A?” Bên Tuyết Cầu vô cùng kinh ngạc.

 

“Sao ? Đừng với là ngươi năng lực nhé?” Bảo Châu cau mày hỏi.

 

“Không ! Tô Tô, thể tay với phàm nhân. Bằng , chỉ , ngươi cũng sẽ chịu Thiên đạo trừng phạt!” Tuyết Cầu vội vàng giải thích.

 

Lúc đến lượt Bảo Châu ngớ .

 

“Không chỉ , tất cả các chủng loài tu luyện đều như !”

 

“Ta cũng ư?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-97-tha-co-con-hon-khong.html.]

 

“Ừm! Tu sĩ cũng thể dùng thuật pháp đối phó phàm nhân, bằng nhẹ thì lôi phạt, nặng thì xóa bỏ dấu vết!”

 

“Sì ——” Bảo Châu trong lòng hít một ngụm khí lạnh.

 

Thật ghê gớm, xóa bỏ dấu vết, “Là cái kiểu xóa bỏ mà nghĩ tới ?”

 

“Ừm! Kiểu hồn phi phách tán đó!”

 

“Vậy… vạn nhất khác g.i.ế.c thì ?” Bảo Châu lo lắng hỏi.

 

Nàng bây giờ từ bỏ tu luyện còn kịp ?

 

“Người bình thường thể tổn thương ngươi? mà, Thiên đạo vẫn ưu ái nhân tộc, chỉ cần ngươi dùng thuật pháp, thì sẽ !”

 

“Cũng nghĩa là, nếu đối phương cũng là tu sĩ, dùng thuật pháp thì ? Nếu là phàm nhân, chỉ cần dùng thuật pháp, g.i.ế.c cũng ?”

 

“Ừm! sẽ vướng nhân quả!”

 

Bảo Châu trong lòng trợn trắng mắt thật to, khốn kiếp, nơi nàng đầu t.h.a.i là phàm thế, chẳng tu luyện của nàng ngoài việc nâng cấp gian , thì chẳng tác dụng gì?

 

Phát giác suy nghĩ trong lòng nàng, Tiên Tiên và Tuyết Cầu đồng loạt khóe miệng giật giật.

 

Ngay đó Tiên Tiên giải thích: “Tô Tô thể tích lũy công đức ở thế giới , đợi ngươi phi thăng Linh giới, những công đức sẽ ích lớn cho việc tu luyện của ngươi đó!”

 

“Thôi , phi thăng phi thăng bây giờ tới, chúng bây giờ vẫn là nghĩ cách bảo tính mạng !” Bảo Châu bất đắc dĩ .

 

Nàng bây giờ chỉ là một tiểu hài nhi còn , dù kiếp nàng thủ cao cường đến mấy, thì cũng bằng .

 

Tiên Tiên trong lòng : “Tô Tô, đừng lo lắng. Tuyết Cầu tuy thể hại , nhưng trận pháp, chỉ cần tạm thời nhốt !”

 

“Tuyết Cầu còn trận pháp ư?” Bảo Châu kinh ngạc thôi.

 

“Đương nhiên, chính là Phá Ách Thú, thể phá trận pháp tự nhiên cũng sẽ bố trí!” Trong đầu truyền đến giọng điệu kiêu ngạo của Tuyết Cầu.

 

Bảo Châu nên lời, “Vậy ngươi sớm!”

 

“Hì hì, đây là nhất thời kịp phản ứng ?” Giọng Tuyết Cầu chút ngượng ngùng.

 

Thế nhưng, Tuyết Cầu trận pháp, bọn họ cần vội vàng nữa ? Trực tiếp nhốt bọn sơn phỉ chẳng ?

 

Nghĩ , Bảo Châu liền hỏi như .

 

Chỉ tiếc, nàng nghĩ quá .

 

“Không ! Trận pháp bố trí bằng vật liệu phàm thế phạm vi hạn chế, cùng lắm cũng chỉ bằng một cái sân viện thôi! Bọn sơn phỉ thể chỉ bấy nhiêu , hoặc đều tụ tập một chỗ chứ?”

 

Trận pháp chân chính cần tiêu hao linh khí, vì nó chỉ thể bày một Khốn Trận đơn giản, tương tự như ‘quỷ đả tường’ mà phàm thế thường .

 

Cái cũng chỉ thể nhốt những kẻ đầu óc đơn giản, gặp kẻ thông minh một chút, e rằng còn chẳng tác dụng gì.

 

Bảo Châu thở dài một tiếng, “Thôi , thà còn hơn ! Vậy thì nhờ ngươi , Tuyết Cầu!”

 

Cứ nhốt , đến lúc đó bắt hãy nghĩ cách khác!

 

“Được thôi, ngươi cứ yên tâm!”

 

Biết Tuyết Cầu thể nhốt , Bảo Châu trong lòng cũng sốt ruột như nữa.

 

lúc Lâm lão thái gọi ăn cơm, Lâm Vĩnh Thuận và những khác cũng chuyển đồ lên xe la.

 

Nhận ánh mắt của thê tử, y nhanh bước tiến lên ôm Bảo Châu nhỏ giọng hỏi: “Con gái, động tĩnh gì ?”

 

Bảo Châu ghé tai y thì thầm: “Cha, ăn cơm !”

 

Lâm Vĩnh Thuận ôm nàng đến mặt, nghi hoặc nàng một cái, thấy trong mắt Bảo Châu vẻ sốt ruột, liền gật đầu.

 

Lâm Vĩnh Hưng thấy mở miệng gọi “Ca” thì Lâm Vĩnh Thuận lườm , bảo y ăn cơm.

 

Trừ mấy tiểu t.ử gì, bữa cơm của nhà họ Lâm ăn chút ngon miệng.

 

Sau bữa cơm, Lâm lão thái gọi mấy tiểu t.ử giúp rửa bát và thu dọn đồ đạc còn .

 

Lâm Vĩnh Thuận thì ôm con gái đến bên xe la.

 

Lâm Vĩnh Hưng tự giác xung quanh cảnh giới.

 

Hai cha con ghé tai chuyện một lát, những trong nhà chuyện đều dường như vô tình chú ý đến bên .

 

Thấy Lâm Vĩnh Thuận đầu tiên là vẻ mặt kinh ngạc, đó thần sắc bình tĩnh trở , trong lòng đều chút sốt ruột.

 

Cho đến khi Lâm Vĩnh Thuận lắc đầu với bọn họ, mới khẽ yên tâm.

 

 

Loading...