Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 94: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:19:14
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

--- Chốn Dừng Chân Nhà Tranh ---

 

Trên đường , họ cũng gặp vài đoàn nạn dân, trong đó một đoàn đông hơn cả bọn họ, chừng gần hai trăm .

 

khi những trông thấy vòng ngoài đoàn Lâm Vĩnh Hưng một nhóm tráng niên vác cung, tay cầm hoặc dắt theo mã tấu, bọn họ liền vô thức tránh xa.

 

Dọc đường thuận buồm xuôi gió, kịp lúc mặt trời lặn, họ đến một trấn khác.

 

Trấn lớn hơn Nam Bình trấn, tương ứng, phí thành cũng cao hơn , mỗi cần ba văn tiền, ngay cả Bảo Châu và Tiểu Bát còn nhỏ tuổi cũng ngoại lệ.

 

Tuy nhiên, nộp phí thành nhiều hơn cũng lợi, khi thành, lính gác báo cho họ rằng ở khu vực Thành Hoàng miếu phía tây thành, những nhà tranh dựng riêng cho những nạn dân như họ. Nếu may mắn, còn thể ở bên trong Thành Hoàng miếu.

 

Thôn trưởng vội vàng dẫn tạ ơn lính gác, cấp tốc theo hướng mà lính gác chỉ.

 

Có một nơi che mưa chắn gió, dù cũng hơn là ngủ ngoài trời, mặc dù họ cũng mang theo lều bạt.

 

Đợi khi họ rời , mấy tên lính gác còn nhỏ giọng thì thầm: “Đây chắc là đoàn nạn dân trông vẻ khá giả nhất mà chúng từng thấy đến giờ ?”

 

“Sao mà khá ? Ngươi cái khí thế của bọn họ mà xem!”

 

Mèo Dịch Truyện

Nếu một nửa đội ngũ già yếu, phụ nữ và trẻ em, bọn họ suýt chút nữa nghi ngờ đám là phường bất hảo .

 

Bởi lẽ những thanh niên trai tráng , nhiều trông còn cường tráng hơn cả bọn lính gác họ.

 

“Có cần bẩm báo Trấn Thừa ?”

 

“Thôi chứ? Dù trông cường tráng thật, nhưng lễ độ chu đáo, còn hộ tịch vấn đề. Huyện thành bên cũng cho , chúng còn lo lắng gì nữa?”

 

“Ừm, cũng đúng!”

 

Đoàn xa nào , chính vì sự lễ phép và lời cảm tạ của họ đối với lính gác, mà họ tránh một rắc rối tiềm tàng.

 

Lúc trời chạng vạng tối, họ đến nơi gọi là nhà tranh.

 

Bên ngoài nhà tranh hai tên nha dịch đang trực ban, thấy họ, khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

 

Bởi lẽ, những mua nổi xe ngựa, đến ở nhà tranh, đây quả là đầu tiên họ chứng kiến.

 

Thôn trưởng và Lâm Vĩnh Xương bước tới, giao thiệp một hồi với nha dịch, lão gia t.ử còn chuẩn sẵn một con thỏ ướp.

 

“Quan gia, hai vị vất vả ! Đây là con thỏ chúng săn đường, mời hai vị nếm thử cho hương vị mới lạ!”

 

Nha dịch ban đầu từ chối, nhưng thôn trưởng quá đỗi nhiệt tình, thêm đó, tuy là công chức, nhưng bổng lộc hàng tháng chẳng mấy hậu hĩnh, nên họ đành nửa đẩy nửa kéo mà nhận lấy.

 

“Lão gia tử, trông điều kiện của các vị cũng đến nỗi nào, nghĩ đến chuyện ở nhà tranh ?” Nha dịch hình mập hỏi.

 

Thôn trưởng bất đắc dĩ, đáp: “Quan gia , chúng chỉ là bách tính thường dân thôi. Trước đây núi săn ít đồ rừng, ở Nam Bình trấn bán đổi chút bạc, làng chúng già yếu, phụ nữ và trẻ em đông, mấy đứa nhỏ góp tiền mua vài cỗ xe ngựa, chỉ là để già trẻ nhỏ trong nhà bớt chịu khổ chút thôi. cho cùng, chúng vẫn là kẻ chạy nạn, một nơi che mưa chắn gió là mãn nguyện , nào dám kén cá chọn canh.”

 

Một nha dịch khác hình gầy hơn , gật đầu : “Cũng , thời buổi , ai cũng khó khăn. Thôi , các vị cứ ở . tuân thủ quy tắc, đừng gây rắc rối cho chúng .”

 

“Đó là điều đương nhiên, quan gia cứ yên tâm, chúng đều là lương thiện.” Lâm Vĩnh Xương vội vàng đáp lời.

 

Nha dịch béo chỉ mấy căn nhà tranh, : “Đằng mấy căn nhà tranh liền kề còn trống, các vị tự sắp xếp mà ở . Ngoài , trong Thành Hoàng miếu vẫn còn vài chỗ trống, nhưng thấy e là các vị chia nhỉ.”

 

Thôn trưởng ứng tiếng , đó cùng Lâm Vĩnh Xương liên tục tạ ơn, gọi về phía mà nha dịch chỉ.

 

Nói đây, những căn nhà tranh trông tuy đơn sơ một chút, nhưng so với việc ngủ lều bạt, vẫn hơn đôi phần.

 

Tổng cộng bảy căn nhà tranh liền kề, nhà Bảo Châu chọn căn ở mé trong cùng, nhà Lâm Vĩnh An cùng với nhà Trần Thủ Chương thì chọn căn bên ngoài.

 

Giống như sắp xếp khi đường đây, họ bảo vệ những gia đình ít lao động khỏe mạnh hơn ở giữa.

 

Mọi dỡ xe ngựa xuống, dắt la đến chỗ buộc gia súc mà nha dịch chỉ định.

 

Khi đường, các phu nhân luân phiên cắt một ít cỏ khô, đủ cho mấy con la ăn trong một hai ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-94.html.]

 

Đồ đạc sắp xếp thỏa, liền bắt đầu nhóm lửa nấu cơm tối.

 

Tính đến việc bên cạnh còn những nạn dân khác đang ở, ngầm hiểu nấu thịt.

 

Mặc dù , mùi thơm của cơm canh vẫn khiến những nạn dân đói bụng thèm thuồng ngớt.

 

Đặc biệt là nhà cạnh nhà Bảo Châu.

 

Phải rằng, nhà họ dùng nước suối trong gian để nấu cơm, nên cơm canh vốn thơm ngon hơn nhà khác.

 

Nhà bên cạnh hai đứa trẻ, thèm ăn đến mức gào ầm ĩ.

 

Chỉ lớn của lũ trẻ thét lên mắng: “Khóc! Khóc! Chỉ ! Có gì mà chứ, ăn ngon là do mệnh ! Chúng bản lĩnh đó thì chỉ thể chịu đói thôi! Còn nữa, coi chừng chiêu sói đến, tha cả lũ đấy!”

 

Nhất thời, tiếng mắng c.h.ử.i của lớn và tiếng của trẻ con đan xen , thật chói tai.

 

Bảo Châu cảm thấy lớn rõ ràng là cố ý mắng cho bọn họ , khỏi bĩu môi.

 

Mấy tiểu t.ử nhác qua tường một cái, sợ hãi rụt cổ , ngoan ngoãn ở trong phòng, cũng dám ầm ĩ nữa.

 

“Hôm nay chúng đơn giản nấu chút cháo, đợi ngày mai nãi nãi đồ ăn ngon cho các cháu nhé!” Lâm lão thái hai đứa cháu nội ngoan ngoãn cạnh nồi, hiền từ .

 

Khải ca nhi và Tiểu Lục ngoan ngoãn gật đầu.

 

Bảo Châu trong lòng nương , b.ú sữa, dốc lòng ngóng... ồ , là thám thính động tĩnh xung quanh.

 

Vừa , nàng quả nhiên thấy vài điều.

 

Trước hết là ở cuối dãy nhà tranh của họ, mấy nam nhân đang nhỏ giọng bàn bạc, định ngày mai sẽ theo họ, đợi đêm đến khi họ ngủ say, sẽ kiếm chác một món.

 

Bảo Châu thầm đảo mắt trắng dã, những đúng là mơ tưởng viển vông, thật sự coi cha nàng và các thúc bá trưởng là kẻ ngốc, ngủ cũng để canh gác ?

 

Đám đối diện càng quá đáng hơn.

 

Bọn họ định để phụ nữ và con cái nhà giả vờ đáng thương, dàn dựng một màn kịch mỹ nhân kế tương tự để tống tiền họ một khoản. Nếu thật sự , thì tìm cách gả con gái nhà cho một trong những của đoàn , đến lúc đó dù là theo đòi một khoản sính lễ, đều lời.

 

Hơn nữa, chỉ một nhà ý định như , kẻ thì tính toán quyến rũ các trưởng của nàng, kẻ tơ tưởng các tỷ tỷ của nàng.

 

Bảo Châu đến say sưa, ăn cũng càng ngon miệng hơn.

 

khi nàng tiếp tục chú ý thám thính xa hơn, cuộc đối thoại của hai khiến lòng nàng “thịch” một tiếng.

 

“Là bọn chúng ?”

 

“Tám phần là đúng!”

 

“Vậy ngày mai sẽ theo bọn chúng, ngươi về báo tin cho Nhị đương gia!”

 

“Được! Ngươi cẩn thận đấy!”

 

“Yên tâm , là một tên què, đến lúc đó lẫn trong đám nạn dân khác, bọn chúng nào để ý đến ?”

 

“Bọn chúng giờ xe ngựa, tốc độ nhanh hơn , e là điểm hội hợp đổi .”

 

“Sợ gì chứ, Lạc Hà Lâm lớn như , bọn chúng nhất định nghỉ đêm ở đó!”

 

Bảo Châu đến quên cả b.ú sữa, Vương Quế Hương tưởng nàng b.ú no, liền kéo áo lên.

 

Đợi Bảo Châu phản ứng , mới phát hiện còn sữa để bú.

 

, Nhị đương gia? Lạc Hà Lâm?

 

Nghe giống sơn phỉ thế nhỉ?

 

 

Loading...