Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 432: ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:48:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta là Lâm Thành Hữu, Nông An Bá đời thứ hai của Đại Dũ, đồng thời cũng là Nội Các Đại Thần trẻ tuổi nhất Đại Dũ.
Năm sinh , Đại Dũ đang ở thời kỳ loạn lạc nhất.
Thiên tai liên miên, gặp ngoại địch xâm lược, dân chúng lầm than.
Mẫu m.a.n.g t.h.a.i , cùng với các chú bác ông bà, dẫn theo các ca ca tỷ tỷ xuyên qua núi rừng, như ch.ó nhà tang, chỉ để cầu một con đường sống.
Ai cũng nghĩ tuổi thơ nhất định đầy rẫy khổ nạn và gian truân, sống trong cảnh lưu lạc cùng với đói khát, sợ hãi, học cách cẩn thận sinh tồn trong những ngày tháng sáng tối.
Bởi lẽ đó là một thời đại mà việc sống sót trở thành một ước mơ xa xỉ, từng phút từng giây đều những nguy hiểm bao trùm, mỗi bước chân đều thể là lựa chọn sinh tử.
Tuy nhiên, sự thật như .
Khi còn nhỏ, , một tiên nữ tỷ tỷ.
Tuy chúng tỷ ruột, nhưng những thứ định đoạt trong cõi vô hình.
Ngày chào đời là mùng tám, gia đình liền lấy nhũ danh Tiểu Bát cho . Còn tỷ tỷ, trong nhà vặn xếp thứ bảy.
Tiểu Thất, Tiểu Bát, thôi là một nhà .
Từ đó về , cả làng xóm , ngay cả mẫu cũng thường xuyên , đại khái là đầu t.h.a.i nhầm chỗ, nên mới giáng sinh nhà đường gia gia.
Tỷ tỷ của thần bí, nàng luôn lợi dụng lúc ai chú ý mà cho uống nước ngọt và ăn trái cây.
Để , khi những đứa trẻ khác lớn lên còn nhớ chuyện thời thơ ấu, nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhặt khi còn ở trong tã lót.
Vân Nguyệt thôn, đây là nơi gia tộc chúng đặt chân khi chạy nạn từ Bắc địa đến Nam Dương quận.
Cũng là nơi gia tộc Lâm thị chúng quật khởi.
Ở đây, học bò, , , chạy, học , học nhiều điều.
Những đứa trẻ khác khi tập , câu đầu tiên gọi cha thì cũng gọi , còn đầu tiên gọi là “A Tỷ”.
Người khác khi bốc thăm sách thì cũng là bàn tính hoặc các loại đồ vật khác, còn , bốc thăm trúng A Tỷ của .
“A Tỷ, đến !”
Mèo Dịch Truyện
“A Tỷ, ăn Chu Quả!”
“A Tỷ…”
Tuổi thơ của , thật vui vẻ, cũng thật hạnh phúc.
Tất cả những điều , đều vì A Tỷ của — Lâm Bảo Châu.
Chỉ là theo thời gian lớn dần, A Tỷ càng ngày càng bận rộn, bận đến mức đôi khi mấy ngày cũng gặp nàng.
Lúc đó từng phiền não, rõ ràng A Tỷ chỉ lớn hơn nửa tuổi, tại thể giống như mà chơi ở nhà chứ?
Để A Tỷ bận rộn như , đưa hết tiền mừng tuổi của cho nàng.
“A Tỷ, cho tỷ! Chúng tiền, mệt!” Lúc đó còn đầy ba tuổi.
A tỷ đến đôi mắt cong cong, đó là nụ nhất mà từng thấy trong đời.
Nàng ở nhà bầu bạn với ba ngày.
Ba ngày , A tỷ xách theo chiếc giỏ nhỏ đến nhà, xoa đầu : "Tiểu Bát, A tỷ thành cùng các thi khoa cử , ngươi ở nhà ngoan ngoãn, đợi A tỷ về sẽ mua đồ chơi cho ngươi nhé!"
Ta khi còn nhỏ nào khoa cử là gì, cũng chẳng thi bao lâu, chỉ nghĩ rằng A tỷ sẽ về vài ngày.
Thế nhưng, A tỷ lâu, lâu đến mức đếm ngón tay cũng xuể những ngày tháng trôi qua mới trở về.
A tỷ giữ lời hứa mang về nhiều quà cho , nhưng vẫn cứ vô dụng mà ôm lấy nàng gào ầm ĩ.
Phụ , mẫu và Đại bá nương khuyên thế nào cũng vô ích.
A tỷ dỗ dành lâu, cho đến khi thút thít ngủ .
Khi tỉnh dậy sáng hôm , chiếc giường nhỏ quen thuộc, ngớ . Chân còn kịp xỏ hài, chạy vọt ngoài.
Mẫu xách hài chạy theo , cứ như thấy gì.
Cho đến khi thấy bóng quen thuộc ở sảnh hiên của A tỷ, lúc mới dừng bước.
Từ đó, mẫu cũng quản nữa.
Nàng dù cũng ở ngay bên cạnh, cứ để .
A tỷ vẫn bận, bận vẽ vẽ, bận ở sảnh hiên "ngủ", bận rộn với nhiều việc mà hiểu.
chỉ cần nàng ở nhà, cơ bản đều ở bên cạnh nàng. Đại bá nương chính là cái đuôi nhỏ của A tỷ.
Việc học vỡ lòng của là do A tỷ dạy. Nàng học thuộc lòng giỏi, còn giỏi hơn cả Lục ca, Tiểu ca.
Năm bốn tuổi, cả nước đại hạn. Phụ và mẫu cho mặc quần áo bẩn thỉu, lệnh trốn trong nhà ngoài.
Một tháng , chứng kiến một cảnh tượng khó quên suốt đời.
A tỷ và Đại ca của núi Nam Sơn, đôi tay khẽ động, nhanh bầu trời trong xanh ban đầu đổ mưa như trút nước.
Ta ở cổng sân, bịt miệng, ánh mắt tràn đầy sùng bái.
Mọi đều , lẽ là do A tỷ cho uống cam lộ, ngũ giác của nhạy bén hơn khác nhiều.
Ngay cả khi trong nhà, chỉ cần , thể thấy động tĩnh trong cả thôn; chỉ cần tầm mắt với tới, và vật trong vòng mười dặm đều thể rõ.
Cũng chính khoảnh khắc , nhận thức rõ ràng hơn rằng A tỷ của phàm nhân, thậm chí cả nhà Đường gia gia cũng thể phàm nhân.
Năm đó, gửi đến Văn Đức Thư Viện.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của các , với tuổi nhỏ nhất Bính tự ban.
Sau khi trở về, A tỷ vui đến nỗi chống nạnh lớn, thẳng: "Không hổ là của , tuổi còn nhỏ quá đỗi tinh ."
Lúc đó, còn chẳng "tinh " là gì, nhưng A tỷ vui, thì cũng vui; A tỷ thích sách, thì sẽ tái tiếp tái lệ.
Năm sáu tuổi, A tỷ đưa cho một hòn đá tròn lẳn, bảo nhắm mắt , dồn hết tinh lực hòn đá.
Ta theo, chỉ là khi mở mắt , thấy A tỷ vẻ mặt thất vọng.
Ta hỏi nàng, nhưng nàng chỉ lắc đầu thở dài.
Ta nghĩ là do công việc học của đủ , liền ngầm hạ quyết tâm cố gắng hơn nữa.
A tỷ bây giờ mấy khi ngoài. Ta , nàng ở nhà luyện công.
Mỗi ngày khi tan học, đều đeo cặp sách đến sân nhà A tỷ, nàng chế dược, công việc học.
Sau đó, A tỷ bắt đầu dạy học võ.
Năm mười một tuổi, khi quan báo hỷ của nha huyện gõ chiêng đ.á.n.h trống đến thôn, lớn tiếng tuyên dương rằng "Lâm Thị Hữu ở Vân Nguyệt Thôn thi đỗ Án thủ", ngay lập tức về phía A tỷ.
Câu của A tỷ "Đệ của quả nhiên là giỏi nhất" khiến như ăn viên kẹo ngọt nhất thế gian.
Khi tất cả đều tuyên dương phu t.ử của Văn Đức Thư Viện dạy dỗ khéo léo bao, khen thông minh mấy, thì chỉ rõ ràng, ngày hôm nay, đều là vì một A tỷ .
Việc học vỡ lòng của là do A tỷ thực hiện, công việc học là do A tỷ kiểm tra, nét chữ mà phu t.ử ngớt lời khen ngợi của là do A tỷ đích dạy.
Những điều A tỷ , ngay cả mấy cộng cũng bằng.
Sau khi thi đỗ tú tài, A tỷ đích tìm Sơn Trưởng, thủ tục nghỉ học cho .
Trong những năm đó, là theo A tỷ và Nhị ca khắp nơi chữa bệnh cứu , thì là theo thương đội của Tứ ca lưu chuyển khắp các quận huyện của Đại Doãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-432.html.]
A tỷ , vạn quyển sách bằng vạn dặm đường, đều .
A tỷ , đầu óc thông minh cần thể chất khỏe mạnh, cũng .
Chữ hiệu của là do A tỷ đặt, Niệm An.
Đại bá nãi , đây là cái tên ý nghĩa nhất mà A tỷ đặt từ đến nay.
Lâm Niệm An, nhớ năm năm bình an.
Năm mười bốn tuổi, trở thành thiếu niên lang phong nhã nổi tiếng gần xa, A tỷ cũng trở thành giai nhân nghiêng nước nghiêng thành.
Chỉ là kỳ lễ tết, A tỷ đột nhiên với : "Tiểu Bát, A tỷ rời một thời gian, ngày trở về định, ngươi tự chăm sóc thật , khắc cốt ghi tâm sức khỏe là điều cốt yếu!"
Nghe A tỷ , lòng đột nhiên chùng xuống, như búa tạ giáng xuống.
A tỷ là khác biệt, sớm , cũng hiểu rõ một ngày A tỷ sẽ rời , nhưng nỡ a!
Cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt sắp trào , nắm chặt vạt áo A tỷ, hỏi: "A tỷ, ? Ta... thể cùng ?"
Bây giờ cao hơn A tỷ nửa cái đầu, nhưng trong mắt , A tỷ vẫn là chỗ dựa vô sở bất năng, thể che mưa chắn gió.
A tỷ khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy sự nỡ, thoáng cái khôi phục vẻ tinh nghịch ngày thường.
Nàng nhón chân, vỗ vỗ trán như hồi nhỏ: "Lớn thế mà còn mít ướt ? A tỷ chỉ ngoài lịch luyện thôi, chứ về ."
"Vậy khi nào sẽ trở về?" Ta tha thiết hỏi.
A tỷ nghiêng đầu, trầm ngâm : "Có lẽ một hai năm, lẽ ba năm năm năm."
"Lâu ? Vậy thi hương về ư?"
A tỷ quen thói liếc một cái: "Ngươi là đứa trẻ con ? Đại Doãn sắp ngươi khắp nơi , thi mà còn cần bầu bạn, hổ ư?"
" ..."
"Cái gì mà nhưng với chả nhị, là một thanh niên , học cách tự lập! Ngươi thi hương sẽ về, kết quả Tam ca sẽ truyền tin cho . Ngươi đừng thất vọng lúc quan trọng đó nhé?"
"Đó là chuyện dĩ nhiên thể!" Nếu Lục ca oán trách, cùng từ năm .
"Thi hương chắc chắn về , nhưng đợi đến hội thí của ngươi, nhất định sẽ tiễn ngươi! Nếu ngươi thể thi đỗ Trạng nguyên, A tỷ sẽ tặng ngươi một thanh bảo kiếm tuyệt thế thì ?"
"Giống Thanh Phong Kiếm của Đại ca ?"
Thiếu niên hai mắt sáng rực, khiến khóe miệng thiếu nữ giật giật: "Đại khái , dù chắc chắn kém gì danh kiếm thị trường!"
Ba năm , như ý nguyện nhận bảo kiếm A tỷ ban tặng.
Tuy bằng Thanh Phong Kiếm của Đại ca, nhưng trong suốt mấy chục năm đó, khiến vô võ lâm nhân sĩ ngưỡng mộ thôi.
Ta đặt cho thanh kiếm một cái tên – Thất Bảo Kiếm.
Vì việc , A tỷ đuổi đ.á.n.h cả buổi chiều trong phủ Tướng quân.
Cho đến tận bây giờ, cũng rốt cuộc là vì .
Cũng từng hỏi, dù cứ hỏi là thế nào cũng nàng "ban" cho một cặp quầng thâm mắt.
Sau tiệc Quỳnh Lâm yến, đề nghị của A tỷ, từ chối công việc ở Hàn Lâm Viện, chủ động thỉnh mệnh Bắc Địa.
Thành trì từng Mạc Bắc quân chiếm lĩnh, c.h.ế.t chóc hàng trăm vạn .
Nơi gần cố cư mà gia gia nãi nãi đến.
Khi sắp , Nhị Đường bá dặn dò thời gian nhớ về tế bái lão tổ tông, đồng ý.
Mười năm đó, từ một huyện lệnh nhỏ bé, một mạch thăng đến quận thú.
Trong đó thiếu những kế sách của A tỷ và mấy .
Cũng chính trong thời gian , mấy lượt thành , các tẩu tẩu đều là những nhà thường dân do họ tự tìm.
Một ngày đó, nhận tin A tỷ cũng "thành " , là vị Sơn Trưởng giống như tiên nhân mà hồi nhỏ từng gặp.
Vì việc hậm hực xin nghỉ phép thăm nhà hai tháng, giao việc vặt cho cấp , vội vàng hấp tấp về.
Cái đầu tiên khi gặp Sơn Trưởng, tuy ngạc nhiên vì trông vẫn như xưa đổi, nhưng vẫn thấy vẻ già , xứng với A tỷ của .
Ta kéo A tỷ oán trách, đến nhà cưới vợ, trong thôn ngay cả hôn yến cũng , nhận vị tỷ phu .
Liên tục mấy ngày công khai lén lút gây khó dễ cho Sơn Trưởng, nhắc nhở hôn lễ.
A tỷ bất đắc dĩ đành lén cho , bọn họ là giả thành , để tránh hoàng gia hoặc huân quý đến nhà cầu hôn.
Nghĩ đến A Yến ca và Hoàng đế, phần hiểu .
"A tỷ đừng sợ, khi nào thành thì hãy thành, thành cũng , Tiểu Bát sẽ nuôi !"
Lời thốt , đổi A tỷ tươi như hoa, mặt Sơn Trưởng đen như đ.í.t nồi.
Ta đầy khiêu khích, Sơn Trưởng đáp một nụ đầy ý vị.
Cho đến , vô tình phát hiện, vị Sơn Trưởng giống như tiên nhân , hóa thật sự là tiên nhân, hài lòng.
A tỷ của , thì nên xứng với tiên nhân phu quân.
Chỉ là từ đó, thời gian A tỷ trở về càng ít hơn, thời gian thể gặp nàng cũng càng ít hơn.
Tuy mỗi khi lễ tiết, A tỷ đều sẽ sai một con chim lớn mang quà đến cho , nhưng quà tặng dù quý giá đến mấy cũng bằng gặp A tỷ một .
Một nữa gặp A tỷ, là khi Thái bà tiên thế.
Sau khi nhận tin, chạy c.h.ế.t bốn con ngựa, là hậu bối về thôn muộn nhất.
Gặp Thái bà cuối, đến bên ngoài cánh cửa sân quen thuộc.
Đẩy cửa , bóng dáng tuyệt mỹ hành lang khiến khóe mắt đỏ, A tỷ của càng ngày càng giống tiên tử.
Có cũng nghĩa là, nàng sắp rời xa chúng .
Khoảnh khắc đó khát khao bao thời gian thể về thuở nhỏ, như thể vĩnh viễn ở bên cạnh A tỷ.
Phía A tỷ, tỷ phu cũng dáng vẻ tiên nhân, kéo về thực tại.
Mười năm , sớm còn là thiếu niên năm đó.
Tuy vẫn nỡ, nhưng càng hiểu rõ, nơi đây thuộc về A tỷ, A tỷ của nên bay lượn cửu thiên, đáng hàng vạn ức quỳ bái.
Có thể trở thành của nàng, nàng che chở cả đời, là phúc phận mấy kiếp tu luyện mới .
Ta trân trọng những ngày còn thể gặp A tỷ, mấy ngày đó, trừ việc ăn cơm ngủ nghỉ, phần lớn thời gian đều ở nhà Đại bá nãi.
Cả nhà A tỷ sớm quen , gia gia, nãi nãi và phụ mẫu cũng quen .
Nãi nãi thường , may mắn là tận mắt thấy chui từ bụng mẫu , nếu nàng còn tưởng ôm nhầm con .
Thời gian như bạch câu qua khe cửa, mấy ngày thoáng chốc trôi qua.
Lúc rời , A tỷ gói ghém cho ít đồ vật, còn tỉ mỉ hơn cả mẫu .
Cuối cùng nàng đưa cho một cái hồ lô bạch ngọc, dặn đeo sát , nếu bệnh hoặc tay thương, thì vặn nắp nhấp một chút.
Ta , bên trong chắc chắn chứa cam lộ A tỷ từng cho uống, ồ , gọi là tiên lộ.
Vốn tưởng ly biệt , gặp chẳng là năm nào, nào ngờ, một ngày hai tháng đó, khi trở về hậu nha, bóng dáng quen thuộc nữa xuất hiện mắt .
"A tỷ!"