Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 420: --- Thung lũng thần bí (2)
Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:48:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai đều kẻ ngốc, tuy Tuyết Cầu đang gọi bọn họ , nhưng cả hai vẫn cẩn thận từng li từng tí.
Trước khi nhà gỗ, Mộc Vân Lan còn đặc biệt ném một viên đá để thăm dò.
Thật khéo, viên đá vặn đập trúng đầu Tuyết Cầu.
“Ai da, ai ném đấy!” Tuyết Cầu tức giận hỏi vọng từ trong nhà.
Bảo Châu mím môi trộm, thần sắc Mộc Vân Lan thoáng chốc chút ngượng nghịu.
Tuy nhiên, điều cũng cho thấy bên trong cạm bẫy, hai cũng còn e dè nữa, bước nhà gỗ.
Tuyết Cầu tức tối hai lượt bước , bất mãn hỏi: “Vừa ai ném đá ? Trước khi ném một tiếng ?”
Tuy nó da dày thịt béo, nhưng cũng đau chứ? Có còn đạo đức công cộng chứ?
Bảo Châu liếc Mộc Vân Lan, sờ sờ mũi, hào phóng thừa nhận: “Là ném, với ngươi.”
Tuyết Cầu giận dỗi trừng mắt Mộc Vân Lan, nó mà, nếu là chủ nhân, chắc chắn sẽ với nó.
Nếu Bảo Châu lúc nó nghĩ , nàng đoán chừng ngượng mà cào ngón chân .
Bởi vì nàng cũng quên mất chuyện .
nhanh đó sự chú ý của nàng tình hình trong nhà cho kinh ngạc.
Căn nhà từ bên ngoài chỉ là một căn nhà gỗ đơn giản, nhưng khi bước bên trong, ăn nhập với vẻ ngoài.
Tuy cũng là hai phòng một sảnh, nhưng diện tích bên trong rõ ràng lớn hơn nhiều so với từ bên ngoài.
Lại còn những đồ vật bên trong , thứ nào là toát lên vẻ xa hoa kín đáo.
Bàn ghế từ gỗ t.ử đàn vạn năm, bộ ấm bàn đều là vật phẩm Thiên phẩm trở lên, ngay cả bức họa treo chính giữa đường ốc, Bảo Châu một cái cảm thấy đó là một thứ phi phàm.
Vị chủ nhân cũ của nơi , e rằng là một còn hào phóng hơn cả Mộc Vân Lan.
Theo thói quen sinh hoạt của xưa, bọn họ thẳng căn phòng bên trái .
Không ngoài dự đoán, đây hẳn là phòng của chủ nhân cũ.
Sau khi bọn họ , Tuyết Cầu liền chạy thẳng trong đó.
Cửa phòng khép hờ, hai đẩy cửa bước .
Căn phòng khá sạch sẽ, ngoài một ít bụi bặm thì sắp xếp gọn gàng.
Tuy nhiên cũng vì gọn gàng, Bảo Châu thấy bảo bối gì.
Đang định hỏi, Tuyết Cầu nữa lên tiếng: “Tô Tô, đây dập đầu!”
Ừm? Bảo Châu sửng sốt, chút khó hiểu.
Tuyết Cầu chắc chắn sẽ hại nàng, nên nàng thành thật quỳ chiếc giường trống , nghiêm túc dập ba cái đầu.
Trong lòng thầm niệm: “Tuy ngài là ai, cũng ngài còn sống , tiểu nữ vô tình xông nơi , xin ngài thứ !”
Khi Bảo Châu dập đầu thứ ba xong, một tiếng “cạch” phá vỡ sự tĩnh lặng.
Bảo Châu thuận theo tiếng động , liền thấy một chiếc hộp đen xuất hiện ngay tại chỗ nàng dập đầu.
Chẳng rõ từ chất liệu gì, hoa văn đó cũng thật đơn giản, chỉ là những đường trúc diệp thông thường.
Có điều nàng ngang dọc, vẫn chẳng thể tìm cách mở nó.
Trong lúc nàng quan sát chiếc hộp, Mộc Vân Lan đưa mắt về phía giường ngủ.
Giường vẻ bẩn, một lớp bụi dày đặc phủ lên , nhưng lờ mờ thấy những vệt sáng lấp lánh.
“Các hạ còn tại đây, hiện ?” Thanh âm lạnh nhạt vang lên bên cạnh Bảo Châu, khiến nàng lập tức hồn.
Nàng liếc Mộc Vân Lan, cũng đưa mắt lên giường.
Lúc , từ trong "lớp bụi" nổi lên một quang đoàn yếu ớt, tựa như đom đóm trong đêm hè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-420-thung-lung-than-bi-2.html.]
“Ha ha, ngươi quả là một kẻ tâm tư cẩn trọng!” Từ quang đoàn truyền một giọng nữ.
“Các hạ quá lời, song vợ chồng vô ý xông nơi , nhiều điều quấy rầy, mong các hạ đừng trách cứ.” Mộc Vân Lan khẽ hành lễ.
Bảo Châu , trong lòng kìm mà trợn trắng mắt: “Ai là vợ chồng ngươi chứ, thật vô sỉ.”
Quang đoàn gì, tựa hồ đang quan sát bọn họ.
Rất lâu , Bảo Châu cảm thấy sự chú ý của đối phương dường như phần lớn tập trung , trong lòng khẽ thắt .
“Tuyết Cầu, thứ… thứ lẽ nào đoạt xá ?” Bảo Châu hỏi thầm trong lòng.
“An tâm , kẻ … ôi , linh hồn hề ác ý.”
Bảo Châu trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
chỉ giây , quang cầu phiêu đãng đến mặt nàng.
Thân ảnh Mộc Vân Lan chợt lóe, chắn nàng ở phía , quang cầu trầm giọng hỏi: “Các hạ ý gì?”
“Ha ha…” Quang cầu bật một tràng khẽ, “Đừng căng thẳng, chỉ là phát hiện một điều thú vị thôi!”
Không đợi hai hỏi, quang cầu tiếp tục hỏi: “Thần hồn của nha đầu vẫn chỉnh ?”
Vừa dứt lời, Bảo Châu sửng sốt, đột ngột ngẩng đầu quang cầu, Mộc Vân Lan.
Cái quái gì ? Nói nàng thần hồn chỉnh ?
Sao thể chứ? Thần hồn chỉnh lẽ nào sẽ biến thành kẻ ngốc?
Chưa kể đến ràng buộc giữa nàng và Mộc Vân Lan, kiếp , kiếp , thêm cả kiếp của Tuyết Cầu, nàng sống ba kiếp , cả ba kiếp đều bình thường, thể chỉnh ?
Thế nhưng, sắc mặt Mộc Vân Lan lúc chút khó coi, hàm căng chặt, trong mắt xẹt qua một tia hàn ý thấu xương, trầm giọng : “Các hạ gì?”
Bảo Châu lúc ngây , phản ứng của Mộc Vân Lan, lẽ nào thần hồn của thật sự chỉnh?
Mộc Vân Lan nhận sự nghi hoặc của nàng, trao cho nàng một ánh mắt trấn an.
Ngay đó, nàng thấy quang cầu đối diện tiếp tục : “Ta mệnh cách hai phi phàm, nhưng nếu nha đầu thể phục hồi thần hồn, ngày phi thăng Thần giới e rằng cửu t.ử nhất sinh.”
Nói đến đây, giọng dừng , thấy hai mặt chỉ mà tiếp lời, quang cầu đổi thái độ đó, khẽ thở dài, tiếp:
Mèo Dịch Truyện
“Hai cũng thấy đó, hiện tại chỉ còn một đạo tàn hồn sắp tiêu tán. Trong chiếc hộp là Hỗn Độn Linh Diễm tìm , nếu nha đầu thể hấp thu nó, liền thể tu bổ thần hồn. Ngoài , chiếc nhẫn trữ vật và những linh d.ư.ợ.c bên ngoài cũng thể tặng cho hai , bên trong chứa những thứ thu thập suốt vạn năm.”
Mộc Vân Lan nhướng mày: “Điều kiện!”
Quang cầu đột nhiên bắt đầu run rẩy, Bảo Châu chỉ thấy giọng nữ u uẩn : “Ngày nếu hai phi thăng Thần giới, nếu duyên gặp một nam nhân tên là Huyền Tấn Dương… nếu bên cạnh ai, thì hãy với đừng chờ nữa. Nếu bên cạnh , những thứ cứ coi như chúng duyên !”
“Chàng là phu quân của nàng ?” Bảo Châu thò đầu từ lưng Mộc Vân Lan, vẻ mặt tò mò hỏi.
Trong khí một thoáng ngưng trệ, Bảo Châu phát hiện quang cầu dường như mờ đôi chút.
Ngay đó, nàng giọng nữ bật : “Nha đầu đúng là nhiều chuyện thật! Không sai, quả thực là bạn lữ của .”
“Vậy nàng vì ở đây? Còn biến thành… thế ? Vì nàng tự dùng thứ Hỗn Độn Linh Diễm ?” Bảo Châu tiếp tục truy vấn.
Nếu nàng thứ đó thể phục hồi thần hồn, vì tự dùng chứ?
Nữ t.ử chỉ bất đắc dĩ : “Nha đầu, nếu thể dùng thì biến thành thế ? Còn về những chuyện khác, vài điều ngươi quá sớm cũng chẳng ý nghĩa gì.”
“Chắc Phá Ách Thú bên cạnh ngươi cũng với ngươi , hề ác ý với hai . Chỉ cần hai giúp chuyển lời là , những thứ coi như thù lao của các ngươi, ?”
Bảo Châu Mộc Vân Lan, đối phương đột nhiên phong bế ngũ quan của nàng.
Bảo Châu ngớ , thầm kêu lớn trong lòng: “Ê ê, chuyện gì ? Tuyết Cầu, tên nam nhân ch.ó má gì thế?”
Có điều gì mà nàng ?
Tuyết Cầu hề đáp lời, gọi những thú cưng khác cũng chẳng hồi âm.
Bảo Châu trong lòng vô cùng tức giận, mắng Mộc Vân Lan một trận té tát (nàng tự cho là ).