Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 418: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:48:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phát hiện bất ngờ

 

Trong hang núi chớp mắt chỉ còn một đống cỏ khô.

 

Bảo Châu thầm dặn dò Tiên Tiên trong lòng, ngay đó liền thấy Mộc Vân Lan : “Đi thôi, chúng về . Để mai hãy đến nội vi.”

 

Nàng cũng phản đối, dù sân nhỏ của Mộc Vân Lan vẫn còn ở đỉnh núi mà!

 

Thêm đó, bọn họ mấy ngày đường, quả thực cần nghỉ ngơi một phen.

 

Lúc là mùa đông, may mà hôm nay thời tiết vẫn khá quang đãng, trong rừng cũng sáng sủa.

 

Đã ngoài , cứ tay trở về thì chút đúng phong cách của nàng.

 

Bảo Châu liền đề nghị tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu gì đó xung quanh, chừng còn thể tìm thấy linh thực gì đó!

 

Cách trời tối còn một thời gian, Mộc Vân Lan cũng ý kiến.

 

Nghe thấy Bảo Châu tìm đồ, Tuyết Cầu cũng trở về nữa, bỏ một câu “Chờ ”, một đạo bạch quang liền bay vút về phía xa.

 

Nàng và Mộc Vân Lan cũng thật sự đó ngây ngốc chờ đợi, mà là dạo xung quanh.

 

Thần thức và mắt thường cùng tìm kiếm, lâu , quả nhiên nàng tìm mấy cây linh thực mà ở Đại Doãn .

 

Mộc Vân Lan cũng chút kinh ngạc, “Không ngờ nơi Nguyệt Ảnh Thảo.”

 

Thứ tuy chỉ là linh thực cấp trung, nhưng là d.ư.ợ.c liệu thể thiếu của nhiều đan d.ư.ợ.c bát giai, cửu giai.

 

Linh Giới , nhưng theo , ở Tiên Giới cũng chỉ tồn tại ít.

 

Bảo Châu như , cũng đoán thứ chắc là dễ kiếm, nên lập tức thu gian, bảo Tiên Tiên trồng lên.

 

Sau đó, Bảo Châu và Mộc Vân Lan phát hiện thêm hai loại linh thực mà trong gian của nàng .

 

Ngay khi bọn họ đang cân nhắc nên tiếp tục về, trong đầu Bảo Châu truyền đến tiếng kinh hô của Tuyết Cầu:

 

“Tô Tô, mau đến đây, tìm thấy hàng !” Giọng Tuyết Cầu mang theo sự kích động khó kìm nén.

 

Bảo Châu tức thì kinh ngạc thôi, lập tức đến, nhưng chân bước , Mộc Vân Lan vươn tay kéo nàng .

 

Ngay đó chỉ tay một cây đại thụ sừng sững cách đó xa, “Tô Tô, lên đó xem .”

 

Bảo Châu chớp mắt, chút hiểu, nhưng đợi nàng hỏi gì, Mộc Vân Lan ôm lấy nàng bay lên đại thụ.

 

Đây là một cây cổ thụ giống như cây thường xanh, ngay cả trong mùa đông cũng cành lá xum xuê.

 

Mộc Vân Lan đưa nàng, trực tiếp dừng một nhánh cây lớn.

 

Ngay đó Bảo Châu liền thấy một tổ chim khổng lồ.

 

Tổ chim trống rỗng, ngoài một quả trứng c.h.ế.t thì còn gì khác.

 

Bảo Châu chút khó hiểu, “Mộc Vân Lan, đến lấy quả trứng chứ?”

 

Chỉ là một quả trứng c.h.ế.t thôi mà, gì kỳ lạ ?

 

Mộc Vân Lan khẽ với nàng, ngay đó ngón tay chỉ tổ chim khổng lồ , “Nàng xem đáy tổ chim là gì kìa.”

 

“Không chỉ là cành cây khô và cỏ dại thôi ? Có gì kỳ…” Lời Bảo Châu đầy vẻ quan tâm, khi thấy một đống cỏ dại gần quả trứng đen, liền chợt nghẹn .

 

Bảo Châu gần như thể tin mắt , “Đây… đây là Khô Vinh Thảo?”

 

Khô Vinh Thảo, một loại linh thực cực kỳ hiếm gặp, truyền thuyết công hiệu thần kỳ hồi sinh c.h.ế.t, đắp xương trắng.

 

Cùng với các loại d.ư.ợ.c liệu khác luyện chế thành Tục Mạch Đan, những thể khiến kinh mạch đứt gãy phục hồi như cũ, mà còn công hiệu mở rộng kinh mạch.

 

Điều quan trọng nhất là Khô Vinh Thảo cũng là một loại d.ư.ợ.c liệu cần thiết để nàng trọng tố nhục cho lão tổ trong tương lai.

 

Bởi vì loại cỏ mọc giống cỏ khô. Chỉ cần lớp biểu bì khô héo bên ngoài hư hại, cơ bản sẽ tiết lộ chút linh khí nào.

 

Thêm đó, loại cỏ điều kiện sinh trưởng đặc biệt, tìm thể nhờ vận may.

 

Nó khác với cỏ khô thật sự ở chỗ, mặt của Khô Vinh Thảo, sẽ một lượng nhỏ các đường vân màu xanh lá cây mảnh như mạch máu, những đường vân rõ ràng, kỹ thì phát hiện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-418.html.]

 

Vạn vạn ngờ, bọn họ thể thấy nó ở đây.

 

, chính là Khô Vinh Thảo.” Mộc Vân Lan khẳng định gật đầu.

 

Bảo Châu hưng phấn đến mức suýt chút nữa rơi thẳng từ cành cây xuống, may mà Mộc Vân Lan nhanh tay lẹ mắt, kéo nàng .

 

Thật là , ở đây ít nhất cũng ba bốn mươi cây.

 

“Không thứ hiếm gặp ?” Bảo Châu khỏi tắc lưỡi.

 

Mộc Vân Lan ngẫm nghĩ đáp: “Có thể là do phàm giới ai nhận chăng?”

 

Bởi ai đến, nên nó mới cơ hội sinh sôi nảy nở.

 

Tổ chim nhiều như , e là trong Lạc Tinh Sơn Mạch vẫn còn ít.

 

Bảo Châu chẳng chút khách khí, lập tức thu bộ Khô Vinh Thảo trong tổ chim gian.

 

lúc , trong đầu nàng vang lên tiếng thúc giục của Tuyết Cầu, Bảo Châu cảm ứng phương hướng của Tuyết Cầu, liền vội vàng kéo Mộc Vân Lan, thuấn di tới phía Tuyết Cầu.

 

Hai dừng bên một vách núi, vách núi sâu thăm thẳm thấy đáy, chỉ thể thấy những làn sương trắng dày đặc.

 

Bảo Châu dùng thần thức dò xét, nhưng chẳng hiểu vì , những làn sương mù dường như điều kỳ lạ, dù dùng thần thức cũng thể rõ.

 

Nàng khỏi đầu bên cạnh, “Mộc Vân Lan, sương mù quái lạ.”

 

Chỉ thấy Mộc Vân Lan khẽ nhíu mày, sắc mặt trầm xuống gật đầu: “Thật sự .”

 

Nói lý , y thức tỉnh ký ức, tu vi cũng khôi phục một thành, Côn Lam Đại Lục nên thứ gì thể khó y mới .

 

thì vách núi hiểm trở thế , bọn họ cũng từng thấy ở Đông Cực Sơn Nại , nhưng từng gặp tình huống như thế .

 

Nghe y , Bảo Châu cũng kinh ngạc.

 

Lúc , trong đầu nàng vang lên tiếng thúc giục của Tuyết Cầu: “Tô Tô, mau đến đây, bảo bối!”

 

“Tuyết Cầu, ngươi ở vách núi ?” Bảo Châu hỏi trong lòng.

 

!” Giọng Tuyết Cầu rõ ràng chút kích động, “Hai mau xuống đây, mang hết những thứ !”

 

Bảo Châu càng thêm kỳ lạ.

 

Tuyết Cầu mệnh danh là Tầm Bảo Thú, tuy kiếp theo nàng ít mở mang kiến thức, nhưng kiếp hẳn thấy ít bảo bối chứ?

 

Thứ gì mà khiến nó kích động đến , rốt cuộc là bảo bối đến mức nào?

 

Ngay khi nàng chuẩn hỏi Tuyết Cầu về tình hình sương trắng và vách núi, nàng chợt nhận bên cạnh họ xuất hiện thêm một luồng khí tức.

 

Ngẩng đầu , một thiếu niên tóc vàng đang bên cạnh Mộc Vân Lan.

 

Miệng Bảo Châu lập tức há to hình chữ O, chỉ thiếu niên lắp bắp hỏi: “Hắn, là con Kim Long ?”

 

Mộc Vân Lan gật đầu, dịu dàng đáp: “Phải, là Kim Diệu!”

 

Thiếu niên tóc vàng cột bằng một vương miện vàng ròng, mặc y phục vàng, ngay cả đôi mắt cũng màu vàng kim. Bảo Châu chỉ cảm thấy cả một bộ trang phục quả thực chói lòa cả đôi mắt titan hợp kim của nàng.

 

Một hình tượng vốn nên là kiêu sa lòe loẹt, nhưng khi kết hợp với khuôn mặt thanh lãnh của , toát lên một vẻ quý phái hài hòa.

 

Quả nhiên, thì mặc gì cũng mắt.

 

Bảo Châu đang cảm khái trong lòng, liền thấy thiếu niên nhe răng lộ hàm răng trắng lóa, “Kim Diệu mắt Tô Tô tỷ tỷ!”

 

Hắn một tiếng, khí chất quý phái tiêu tan hết thảy, rực rỡ đến mức Bảo Châu chỉ cảm thấy ánh nắng ấm áp giữa mùa đông cũng sánh bằng.

 

Ối trời ơi, quả nhiên như tên, đúng là một thiếu niên đầy sức sống!

 

gọi nàng là Tô Tô?

 

Mèo Dịch Truyện

“Ngươi cũng quen ?” Bảo Châu nhướng mày.

 

Thiếu niên đầy sức sống còn gì đó, Mộc Vân Lan gì với , Kim Diệu chỉ một tiếng, lập tức lao thẳng màn sương trắng.

 

 

Loading...