Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 416: Truyền Thừa Ngàn Năm ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:48:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“A Tài, ngươi đây là…?” Thôn trưởng nhịn hỏi.

 

Lâm Hữu Tài đang cúi đầu lục lọi đồ vật, mắt lóe lên, khi ngẩng đầu lên : “Đây là cùng Vĩnh Thuận lúc rảnh rỗi mày mò , trong các loại phương pháp ủ rượu, bao gồm cả cách men rượu!”

 

“Tiểu Thất đúng, chỉ khi bộ Lâm gia chúng , bộ Vân Nguyệt thôn đều đủ cường đại, mới biến mất trong dòng chảy lịch sử!”

 

Nói xong, đặt bộ d.ư.ợ.c điển lúc tay Lâm Hữu Khang, tiếp tục : “Ca, những thứ , chính là nội tình của Lâm thị nhất tộc chúng ! Con cháu Lâm gia thể con đường khoa cử, quan. tuyệt đối ham an nhàn ghét lao động, hưởng lợi. Dạy dỗ theo tài năng của từng , mới thể khiến gia tộc đời mạnh hơn đời .”

 

Bất luận là danh thêu thế gia, nấu rượu thế gia, là hạnh lâm thế gia đều thể khiến Lâm gia trong vòng trăm năm nhanh chóng quật khởi, thêm binh pháp Lâm Vĩnh Hưng dạy cho mấy Lâm Vĩnh An, đủ để Lâm gia trăm đời suy.

 

Hắn bọn họ còn cơ hội , hoặc giả dù một ngày nào đó bọn họ , nơi đây e rằng cũng vật đổi dời.

 

một nhà Bảo Châu đều thật lòng hy vọng, chi Lâm thị bọn họ thể truyền thừa mãi mãi.

 

Thôn trưởng hồi lâu gì, trong nhà vô cùng yên tĩnh.

 

Rất lâu đó, thôn trưởng ngẩng đầu, ánh mắt nóng bỏng chằm chằm mắt lão , ngữ khí khẳng định : “A Tài, ngươi sẽ trở về nữa?”

 

Lâm Hữu Tài khẽ giật , lập tức trong lòng thở dài, mím môi đáp: “Tạm thời .”

 

Hai nữa im lặng, một chén , thôn trưởng ôm một hộp gỗ rời khỏi Lâm gia.

 

Lão thái Lâm thấy , nhà chồng một cái, hiếm khi ôn hòa an ủi một câu: “Lão già, đừng nghĩ nữa, nào phận nấy.”

 

Từ khoảnh khắc Bảo Châu giáng sinh nhà bọn họ, nhiều thứ định đoạt.

 

Lâm Hữu Tài thở một uất khí, cuối cùng gật đầu.

 

Khi ở trong thôn cáo biệt , những khác trong Lâm gia cũng đang bận rộn với công việc riêng của .

 

Ba Lâm Vĩnh Thuận đang cùng bọn trẻ sắp xếp gia sản của .

 

Gia sản của Lâm gia, bọn họ tự nhiên sẽ để cho phu thê Triệu Khải, dù thì con cái của cặp vợ chồng trẻ cũng một nửa là mang họ Lâm.

 

Còn về tài sản của Bá tước phủ, đó là để cho Tiểu Bát.

 

Chỉ là, tất cả những điều Tiểu Bát tự còn , lúc đang hầm hừ hầm hừ vội vã trở về Bắc Cảnh!

 

Mặt khác, Bảo Châu và Mộc Vân Lan hai , cưỡi Kim Long xuyên qua bờ biển, tới Lạc Tinh Sơn Mạch ở phía tây đại lục.

 

Dù Kim Long tốc độ nhanh, bọn họ cũng mất năm ngày mới đến nơi.

 

Hai dừng ở những nơi khác, mà trực tiếp về phía Lạc Tinh Sơn Mạch.

 

Khác với Đại Doãn, nơi Lạc Tinh Sơn Mạch tọa lạc vô cùng hẻo lánh, xung quanh ít qua .

 

Bảo Châu và Mộc Vân Lan bước sơn mạch, lập tức một bầu khí tĩnh mịch và thần bí bao phủ.

 

Linh khí ở đây so với Đông Cực Sơn Mạch vẻ mỏng manh, Bảo Châu chút nghi hoặc.

 

Sau khi núi, hai liền tìm một chỗ hạ xuống.

 

Kim Long một nữa Mộc Vân Lan thu .

 

“Để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, tạm thời ẩn giấu khí tức.” Mộc Vân Lan mở miệng .

 

Bảo Châu tự nhiên ý kiến, chuẩn tìm một sơn động, ăn chút đồ từ từ tìm kiếm.

 

Ngay khi Bảo Châu chuẩn dò thần thức xem xung quanh sơn động nào , Mộc Vân Lan trực tiếp ôm eo nàng, một cái loé thuấn di ngoài.

 

Đến khi dừng , hai một đỉnh núi.

 

Đỉnh núi cũng thật kỳ lạ, giống như gọt mất đỉnh, bằng phẳng vô cùng.

 

Trên đó ngoài cỏ dại, chỉ mọc vài cây đại thụ thưa thớt.

 

Bảo Châu quanh, đó lớn, ước chừng một mẫu đất, còn bằng nhà nàng!

 

Đỉnh núi trong bộ Lạc Tinh Sơn Mạch tính là quá cao, nhưng từ đỉnh núi xuống, chỉ bằng nhãn lực của bọn họ cũng thể thu bộ vùng trung vi trong tầm mắt.

 

“Tầm tồi, lều…”

 

Bảo Châu chuẩn lấy lều dựng, nhưng Mộc Vân Lan ngăn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-416-truyen-thua-ngan-nam.html.]

Ngay đó nàng liền thấy trong tay xuất hiện một thứ, giống như mô hình nhà ở của phòng kinh doanh bất động sản kiếp .

 

Mộc Vân Lan nhẹ nhàng ném mô hình ngoài, thứ bành trướng rõ rệt trong mắt nàng, biến thành một tòa tiểu viện chân thực.

 

Bảo Châu dụi dụi mắt, tiểu viện, Mộc Vân Lan, liền tiến lên đẩy đẩy cửa viện.

 

Cửa viện kẽo kẹt một tiếng đẩy .

 

Bảo Châu tay , chút khó tin : “Thật sự là thật!”

 

Mộc Vân Lan suốt, đáp: “Là thật, những ngày chúng thể tạm thời ở trong đó.”

 

“Thứ như , đây thấy dùng qua?” Bảo Châu đẩy cửa bước , đ.á.n.h giá, tiện miệng hỏi.

 

Vẫn là một tiểu viện một tiến, chút giống với sân viện của Mộc Vân Lan ở Đan Nhạc Sơn.

 

Chính ốc hai gian phòng, đủ cho bọn họ ở.

 

“Vừa mới luyện chế. Chỉ tìm thấy một khối gian thạch nhỏ, nếu thể luyện chế lớn hơn một chút.” Mộc Vân Lan giải thích.

 

Nếu sớm , lúc cũng sẽ để nàng ở tạm trong sơn động .

 

Bảo Châu dừng bước, đầu Mộc Vân Lan, vẻ mặt kinh hỉ: “Chàng đây là do luyện chế? Vậy cũng thể ?”

 

Nếu , nàng thể cho mỗi trong nhà một cái, như thế sẽ cần ở ngoài trời nữa!

 

Đây quả thực là thần khí tất yếu khi ở nhà xa mà!

 

Mộc Vân Lan xoa xoa trán nàng, “Vậy nàng mau chóng nâng cao trình độ luyện khí của , Tiểu Ngũ sắp đuổi kịp nàng đó.”

 

Còn về gian thạch, đợi đến Linh giới sẽ bảo Vong Trần bọn họ tìm là .

 

Bảo Châu khách khí gạt tay , tiếp tục hỏi: “Luyện chế cái , cần đẳng cấp gì?”

 

“Chỉ cần Đế Sư.”

 

Mộc Vân Lan ung dung đáp, khiến Bảo Châu nhịn trợn trắng mắt.

 

Còn chỉ cần Đế Sư! Nàng hiện giờ cũng chỉ luyện đan đột phá Tông Sư, những cái khác đều vẫn ở cấp trung, cao cấp.

 

Chẳng trách lời xưa thường , tham nhiều thông.

 

, bảo nàng từ bỏ cái nào đó , nàng .

 

Có đạo là kỹ nhiều áp .

 

Tuyết Cầu và Tiên Tiên đều với nàng, những kỹ năng , tùy tiện một loại, ở Linh giới đều là kỹ năng kiếm tiền.

 

Sau đến Linh giới, còn cả một gia đình lớn nuôi sống, học nhiều một chút tổng hại.

 

Huống hồ, nàng phát hiện Mộc Vân Lan kỳ thực cũng ý để nàng học những kỹ năng , nghĩ đến nhất định sẽ dùng đến.

 

Mèo Dịch Truyện

Bảo Châu bĩu môi, về phía chính ốc tiểu viện.

 

Thiết kế cửa một sáng hai tối, ở giữa là khách sảnh.

 

Bảo Châu , thẳng thừng về phía gian phòng bên . Đẩy cửa phòng , phong cách trang trí quen thuộc, khiến lòng nàng khẽ ấm lên.

 

Mộc Vân Lan , mà xoay tới nhà bếp.

 

Đợi Bảo Châu từ gian tắm rửa xong , bàn bày sẵn ba món mặn một món canh.

 

Mộc Vân Lan ở đây, nghĩ là cũng giặt .

 

Nghĩ một lát, Bảo Châu từ trong gian lấy một giỏ trái cây nhỏ, trong giỏ ngoài dâu tây và nho, còn xen lẫn mấy trái linh quả.

 

Linh quả tuy , nhưng ăn mãi cũng sẽ ngán, bởi những quả thông thường , Bảo Châu đặc biệt để Tiên Tiên khoanh một mảnh đất trồng lên.

 

Giờ đây trong gian của nàng, núi nước, lương điền vạn khoảnh, đều do Tiên Tiên trông nom.

 

Mấy con thú nhỏ ngày thường cũng sẽ giúp đỡ.

 

Điều đáng tiếc duy nhất chính là, sự phân chia ngày đêm.

 

 

Loading...