Phúc Bảo mở hack: Cả làng đi chạy nạn mà vẫn vững như núi - Chương 386: --- Dẫn cổ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:46:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sư phụ, Nhị ca!”

 

Mèo Dịch Truyện

Âm thanh trong trẻo êm tai truyền đến từ cửa, mấy trong phòng khách đều về phía đó.

 

“Thế nào , Tiểu Thất? Thuốc luyện xong ?” Cảnh Lão hỏi tiên.

 

Bảo Châu gật đầu, “Đây là thứ thấy trong một cuốn tạp thư, cứ thử xem tác dụng .”

 

Cảnh Lão ánh mắt khẽ lóe lên, nhưng rốt cuộc cũng hỏi nhiều, “Dù nữa, cũng thử thôi.”

 

Mộc Vân Triệt nhướng mày, nhưng cũng gì.

 

Chẳng mấy chốc, mấy phòng của Cốc chủ.

 

Bảo Châu bảo Lâm Thành Thiện và Mộc Vân Triệt giữ chặt Cốc chủ, để Cảnh Lão chuẩn đan d.ư.ợ.c giải độc và ôn dưỡng.

 

“Có cần ?” Giọng thanh lãnh của Lam Dung mang theo vài phần lo lắng.

 

Bảo Châu nghĩ nghĩ, “Sư phụ, lát nữa nếu trùng cổ chui , hãy khống chế nó ngay lập tức.”

 

“Được.”

 

“Tuyệt đối đừng để nó chạm !” Bảo Châu bổ sung một câu.

 

Mọi thứ chuẩn sẵn sàng, Bảo Châu dùng d.a.o rạch một đường mu bàn tay Bạch Tô Hành, đó rắc bột t.h.u.ố.c luyện chế lên vết thương.

 

đợi một lúc lâu, vẫn động tĩnh gì.

 

Mọi đều chút thất vọng, chẳng lẽ tác dụng ?

 

Thấy gương mặt trắng bệch của Bạch Tô Hành, Cảnh Lão lộ vẻ bi thương.

 

Thật sự trơ mắt xảy chuyện ? Đến lúc đó ăn thế nào với sư phụ đây?

 

Lão Cốc chủ hơn bốn mươi tuổi mới Bạch Tô Hành là đứa con độc nhất, nay hơn ba mươi vẫn thành , nếu thật sự xảy chuyện, lão gia t.ử e rằng cũng chống đỡ nổi.

 

Lam Dung cũng hiếm khi thất thố, khàn giọng lẩm bẩm: “Không thể nào, thể nào. Nhất định vẫn còn cách khác.”

 

Nàng sang Bảo Châu : “Tiểu Thất, d.ư.ợ.c liệu đủ tuổi ? Ngươi cần gì, sẽ tìm nữa?”

 

Bảo Châu lắc đầu, đúng lúc nàng định cần thì Bạch Tô Hành đột nhiên vô thức giãy giụa.

 

Bảo Châu mắt sáng rực, “Chờ chút, sư phụ, tác dụng !”

 

Lâm Thành Thiện và Mộc Vân Triệt cũng ngay lập tức đè chặt .

 

“Ưm...” Người đàn ông giường khẽ rên một tiếng.

 

Trùng cổ bắt đầu di chuyển trong cơ thể Bạch Tô Hành, Bảo Châu rõ ràng cảm nhận đối phương chút bồn chồn, bắt đầu dò xét di chuyển về phía vết thương.

 

Chỉ là nó cảm nhận điều gì , dừng .

 

Bảo Châu c.ắ.n răng, rắc thêm một ít Phấn Dẫn Cổ lên vết thương.

 

Quả nhiên, nhanh thứ đó động đậy.

 

Bảo Châu thử nghiệm giải phóng một tia linh lực, đối phương quả nhiên di chuyển nhanh hơn.

 

Sự giãy giụa của Bạch Tô Hành cũng trở nên dữ dội hơn, may mà hai đè chặt đều thủ tồi.

 

Chẳng mấy chốc, đều thấy một khối u nổi lên cánh tay trần của , nhanh chóng di chuyển về phía vết thương.

 

Tim đều treo ngược lên cổ họng.

 

Rất nhanh, một con côn trùng đen nhỏ bằng đầu đũa chui khỏi vết thương.

 

Vật nhỏ cẩn trọng, chui rụt .

 

Tất cả đều nín thở, trong phòng ngoài tiếng rên rỉ trầm thấp của Bạch Tô Hành, chỉ còn tiếng tim đập của .

 

Bảo Châu nhịn giải phóng một tia linh khí, con trùng đó dường như cảm nhận món ngon, cuối cùng cũng bắt đầu bò ngoài.

 

Ngay khi con trùng hơn nửa, nàng nhanh chóng dùng ngân châm gẩy nó .

 

Lam Dung bên cạnh nhanh tay lẹ mắt lấy một cái lọ mà nàng thường dùng để đựng độc trùng, nhốt nó trong, đậy chặt nắp .

 

Cổ trùng lìa thể, sự giãy giụa của Bạch Tô Hành cũng dần dần dừng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/phuc-bao-mo-hack-ca-lang-di-chay-nan-ma-van-vung-nhu-nui/chuong-386-dan-co.html.]

Mọi đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Bảo Châu lau sạch bột t.h.u.ố.c vết thương, bắt đầu băng bó cho .

 

Thấy Cảnh Lão vẫn hồn, vội vàng nhắc nhở: “Sư công, mau cho sư thúc uống t.h.u.ố.c !”

 

“Ôi ôi, đúng !” Cảnh Lão vén tay áo lau mồ hôi trán, vội vàng đến chỗ Bảo Châu nhường.

 

Sau khi nghiêm túc bắt mạch, mới từ trong lòng lấy hai lọ sứ.

 

Mộc Vân Triệt sớm nhường chỗ, ở bàn bên cạnh uống nước.

 

Lâm Thành Thiện bên cạnh , lặng lẽ giường.

 

Lam Dung tuy cũng lo lắng, nhưng đồ vật lấy , nàng tin rằng trượng phu kiêm sư của nhất định thể cứu tỉnh sư , liền về phía cái lọ trong tay.

 

“Tiểu Thất, đây chính là cổ trùng ?”

 

Bảo Châu nghiêm túc gật đầu, “Ừm, sư phụ, cấp độ của con cổ trùng hề thấp.”

 

“Còn cấp độ ?”

 

“Ừm, giống như độc , chỉ là thứ càng tà môn hơn.”

 

Dù nàng , mấy mặt cũng .

 

Thấy sư phụ hứng thú với thứ , Bảo Châu nghĩ nghĩ, liền để Lâm Thành Thiện và Mộc Vân Triệt ở đây, còn nàng dẫn sư phụ về viện của .

 

Về đến viện, Bảo Châu từ trong túi vải nhỏ của lấy một cuốn sách bìa xanh.

 

Trên bìa sách : 《Nam Cương Tạp Ký》.

 

Cuốn sách nàng đó nhờ Tiên Tiên tìm trong gian, đó chép .

 

Trong đó, một thông tin về Linh giới lọc bỏ.

 

Cũng Tiên Tiên thế nào, dù bây giờ cuốn sách trông chẳng giống sách mới chút nào.

 

“Sư phụ, chính là thấy trong . Cổ và độc giống , thể cứu cũng thể hại . Vì bột dẫn cổ tác dụng, sư phụ thể mang nghiên cứu một chút.”

 

Lam Dung cuốn sách trong tay, túi vải của Bảo Châu, rốt cuộc cũng hỏi gì, nhận lấy sách ôm lấy tiểu đồ .

 

Nàng và trượng phu đều ngốc, Vạn Tượng Cốc cũng là môn phái truyền thừa ngàn năm, một chuyện bọn họ vẫn mơ hồ .

 

Chỉ là cả nhà đồ bọn họ , thì bọn họ cứ coi như .

 

“Cảm ơn ngươi, Tiểu Thất!” Cảm ơn ngươi cứu sư , cũng cảm ơn ngươi nguyện ý tin tưởng .

 

Mặc dù một ngày thầy, cả đời cha, nhưng nghiêm túc, những thứ dạy cho nha đầu , thực sự chứng minh câu “sư phụ dẫn dắt cửa, tu hành tùy thuộc cá nhân.”

 

Bất kể là độc thuật công phu, về cơ bản chỉ cần nàng thị phạm một , đứa trẻ liền thể hảo tái tạo, thậm chí còn phái sinh nhiều loại độc và chiêu thức hơn.

 

Hơn nữa nàng mơ hồ cảm thấy, nếu nha đầu lười biếng, chỉ sợ thiên tư học y của nàng còn cao hơn Thành Thiện.

 

Bảo Châu , lộ tám chiếc răng trắng như tuyết, “Sư phụ vui là !”

 

“Sư phụ, thể kể cho chuyện sư thúc trúng cổ là ?”

 

Tuyết Cầu vẫn trở về, nàng từ khi đến cốc đến giờ bận rộn ngừng, ngoài việc Cốc chủ trúng độc, những chuyện khác nàng rõ.

 

Sau một hồi lâu, Bảo Châu cuối cùng cũng ngọn nguồn sự việc từ lời kể của Lam Dung.

 

“Người hạ cổ là Chu Thông?” Bảo Châu cau chặt mày.

 

“Ừm, chỉ là thế nào mà chế thứ .” Lam Dung hoang mang về điểm .

 

năm ngoái tên vẫn là bại tướng tay , đột nhiên trở nên lợi hại như .

 

Về Chu Thông, Bảo Châu cũng bắt đầu lẩm bẩm.

 

Xem Chu Thông chính là tà tu đó?

 

Cho dù , chắc chắn cũng quan hệ hề tầm thường với tà tu.

 

Có lẽ, những điều bất thường trong thành cũng liên quan mật thiết đến bọn chúng.

 

Chỉ là... những rốt cuộc là vì điều gì đây?

 

 

Loading...